Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 4

Chương 15

Sắp bước vào lớp 11, trường thông báo sẽ tổ chức thi phân ban và chia lớp, trên cơ sở tôn nguyện vọng học .

Hầu hết học lớp thực nghiệm đều muốn ở .

Trương Nguyên học lực gần bằng tôi, cơ khá , nhưng vẫn lo sẽ bị những học từ lớp hay lớp điểm vượt qua.

Mọi đều cắm đầu học hành, cố gắng vì bản thân.

Chu Cảnh Dương thì không có áp lực đó, điều cậu ấy băn khoăn là chọn con đường nào.

Doãn Lan ít nói chuyện với cậu ấy , cũng đang cật lực học tập.

Khảo sát sơ bộ cho , số học muốn chuyển sang ban xã vì sợ Lý khá , trường dự định mở hai lớp ban xã , một lớp điểm và một lớp .

Doãn Lan đang dốc sức để vào lớp Văn điểm.

Chu Cảnh Dương học cũng tốt, nhưng không xuất sắc nhất.

Gần đây, Doãn Lan xuyên quanh quẩn bên một nam học Văn cực giỏi.

Mỗi đều đang nỗ lực vì tương lai của chính mình.

chủ nhiệm xuyên cười tươi, nói rằng:

“Đây mới là tuổi trẻ đúng nghĩa.”

Lần này, không nhắc đến hang động nữa, tôi âm thầm vui cả buổi.

Cuộc đời như hành trình ngược dòng, tôi cũng là kẻ lữ hành.

Trước kỳ thi phân ban, tôi đến thăm ngoại, và như lệ, quỳ bái Quan Âm.

Ban đầu không định cho Trương Nguyên , nhưng cậu ấy cứ nhất quyết theo.

Tôi lạy bốn mươi tám lạy, cậu ấy không rành cách quỳ, nhưng cũng cố gắng lạy đủ bốn mươi tám cái.

Ngay lập tức, ngoại nhìn cậu ấy bằng ánh mắt khác.

nói:

“Thằng này tốt, hợp với cháu , trong mộng không có mặt nó, an toàn; nữa, họ Trương, chắc cháu thích lắm.”

Cậu ấy họ Trương thì có liên quan đến tôi?

Trên đường về, tôi kể thắc mắc đó cho Trương Nguyên nghe.

Cậu ấy nghĩ một lát, rồi cười như vịt kêu.

Tôi truy , cậu đáp là thi đại học xong sẽ nói.

Cậu bảo bây giờ rất biết ơn mẹ mình, không phải vì ra cậu, mà là vì đã chọn một ông chồng mang họ Trương.

Tôi nghe mà chẳng hiểu , cậu ấy cười mà không nói.

Trời ơi, ai cũng biết tạo bí ẩn là sao?

Chương 16

Điểm thi có rồi, tôi và Trương Nguyên đều làm bài tốt.

Tổng điểm tự nhiên của tôi xếp thứ mười một, cậu ấy thứ chín, cả hai đều giữ vững vị trí trong lớp thực nghiệm.

giáo nói, top 10 là có cơ vào trường 985, bảo tôi cố lên.

Tôi nói:

“Tất nhiên rồi ạ.”

Giờ thì nhìn chủ nhiệm, tôi đã chuyển từ sợ thành quý.

Tuy lúc đầu hơi khó ưa, nhưng tổng có trách nhiệm.

Chu Cảnh Dương tổng điểm ban xã xếp thứ tư, ban tự nhiên xếp thứ năm.

Cậu ấy chọn vào lớp Văn điểm, Doãn Lan cũng vào lớp đó.

Trương Nguyên ngạc nhiên:

“Vậy là bỏ luôn à? Không giống cậu ta.”

Tôi :

“Không giống ?”

Cậu đáp:

“Kẻ cố chấp kỳ lạ.”

Lớp thực nghiệm mới có mới chuyển đến.

Toàn là những quyết tâm học hành.

Bị ảnh hưởng bởi không khí đó, tôi và Trương Nguyên cũng chăm học bao giờ hết.

Chúng tôi vẫn cùng nhau đến trường, cùng nhau về .

Cậu ấy thỉnh thoảng vẫn sang tôi ăn chực, nhưng hai đứa nói chuyện vặt không .

mong mỗi phút mỗi giây đều được dùng vào việc học.

Ngữ văn là điểm yếu của tôi, tiếng Anh là điểm yếu của cậu ấy.

Chúng tôi giúp đỡ lẫn nhau, dù tiến bộ không lớn, nhưng cả hai đều hài lòng.

tôi có cần thuê gia sư không?

Tôi lắc đầu, không phải không cần, mà vì hiện tại thật sự không thời .

Tôi nói, tôi có Trương Nguyên.

Dù cậu ấy không giỏi ngữ văn tôi là bao, nhưng có tận dụng thời trên đường học và giờ ra chơi, không làm ảnh hưởng đến thời của khác.

Nếu thuê gia sư thì phải sắp xếp thời riêng, chắc chắn sẽ lấn vào thời học khác.

Đến lúc đó, ngữ văn có tiến bộ, nhưng chưa chắc giữ được .

tôi nghe hợp lý, liền không nhắc đến chuyện thuê gia sư nữa.

không giúp được cho tôi, liền lạy Bồ Tát.

Bị ảnh hưởng từ ngoại, trong căn hộ thuê cũng lập một bàn thờ Quan Âm.

Tôi xuyên quỳ lạy, Trương Nguyên cũng lạy theo, mỗi lần đều lạy tôi.

Cậu ấy coi tôi như của mình.

Bố mẹ cậu ấy làm kinh doanh, ít có mặt, nay có gia đình tôi chăm lo giúp Trương Nguyên, càng chẳng họ đâu.

Trương Nguyên cứ như là con tôi vậy.

Sau phân lớp, tôi và Chu Cảnh Dương gần như không liên lạc.

Nghe nói cậu ấy và cái học giỏi Văn kia đang cạnh tranh vì Doãn Lan.

“Doãn Lan đẹp lắm à?” Tôi Trương Nguyên.

Cậu ấy nghĩ một lát rồi đáp:

“Cũng được gọi là đẹp, nhưng mà lùn quá.”

Trương Nguyên gần bằng Chu Cảnh Dương.

Cậu ấy mô tả cảm giác đứng cạnh Doãn Lan:

“Mỏi cổ.”

Tôi bật cười.

Trước đây tôi và Chu Cảnh Dương chung, nhận xét là xứng đôi, đến chiều cũng hợp nhau.

Chu Cảnh Dương với Doãn Lan, có nói trông rất kỳ, giống như tủ tủ thấp.

Nhưng Chu Cảnh Dương bên tôi, chưa từng nói chiều của tôi khiến cậu ấy thoải mái, cũng chẳng cậu ấy khó chịu cùng Doãn Lan.

Lời ngoài, chẳng tin hoàn toàn.

Cảm nhận của bản thân mới là quan nhất.

Tình cảm của Chu Cảnh Dương, có chính cậu ấy hiểu rõ.

May mà có giấc mơ của ngoại.

May mà tôi tỉnh ngộ sớm.

làn khói mờ, có hoa là khó giữ.

 

Tùy chỉnh
Danh sách chương