

Đêm trước ngày cưới, tôi tỉnh dậy và tận mắt nhìn váy cưới của mình bị cắt nát. Người ra tay, lại là thanh mai của vị hôn phu. Còn người bỏ thu/0c khiến tôi mê man… chính là người đàn ông tôi sắp gả cho.
Khi tác dụng thu/0c dần tan, tôi bị tiếng cười ồn ào trong phòng ngủ chính đánh thức.
Mở mắt ra, thứ đầu tiên nhìn thấy là chiếc váy cưới cao cấp mình chuẩn bị suốt hai năm, đang bị Lưu Tư Tư cắt thành từng mảnh vụn.
Cô ta vừa nghịch kéo, vừa mở livestream cười cợt:
“Bà chủ hào môn gì chứ, chẳng phải cũng như con heo ch/e/t, mặc người ta muốn làm gì thì làm?”
Đám bạn ăn chơi của Cố Đình Sâm đứng cạnh cười ầm phụ họa:
“Chính anh Sâm bỏ thu/0c ngủ vào ly sữa kia, đổi ai cũng ngủ như ch/e/t thôi.”
Trên màn hình, bình luận tràn ngập lời chế giễu nhắm vào tôi.
Còn Cố Đình Sâm chỉ cười dung túng, đưa tay xoa đầu Lưu Tư Tư.
“Xả giận đủ chưa? Ngoan, tắt livestream đi. Cô ta mà tỉnh làm ầm lên thì hôn lễ mai khó xử lý.”
Đợi mọi người đi hết, anh ta ngồi xuống mép giường, còn kéo chăn lại cho tôi.
“Bệnh t/r/ầ/m c/ả/m của Tư Tư không chịu được kích thích, chuyện này tính sau.”
“Thật ra chiếc váy khác hợp với em hơn.”
“Anh đã cho máy bay riêng chuyển gấp váy dự phòng về rồi.”
Tôi siết chặt ga giường.
Âm thầm gửi cho Tiêu Lăng Tiêu một tin:
“Đám cưới này em không kết nữa. Lời anh từng nói… còn tính không?”