Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJprivYO

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chap 3

Sự im lặng của anh khiến tôi không anh có đang nghe hay không. 

Lòng tôi rối bời, cố gắng nói tiếp: “Có cần em đi siêu thị chuẩn gì không? Hay là… chú chuẩn ?” 

“Không cần.” Cuối cùng anh tiếng. 

Tôi như dội một gáo nước lạnh. 

Anh vẫn từ chối tôi. 

gái mà không xấu hổ sao?” Anh nói một câu, “Tôi cúp đây.” 

“Vâng.” 

Cúp máy, tôi đứng nguyên tại chỗ, suy nghĩ mãi, không anh từ chối hay là đồng ý ngầm. 

Thời gian chờ anh , tôi liên tục phân vân. 

Không phải tôi từng yêu đương, nhưng lần này, tôi không rõ liệu qua một này có phải là đúng hay sai. 

Nhưng hiện tại, sợi cỏ may mắn cứu mạng duy nhất của tôi chỉ có mình anh. 

Nghĩ đến đây, tôi cắn răng, vào tủ quần áo của , tìm một chiếc váy hai dây màu đen. 

Có thể thấy tôi có dáng đẹp, hầu hết quần áo mua đều là loại ít vải. 

So , thân hình tôi hơi gầy hơn. 

Tôi trang điểm nhẹ, lặng lẽ nhìn phía cửa. 

anh trở , gần trưa. 

Anh đứng ở đó, cúi người chuẩn thay giày. 

Tôi vội chạy lại, ngồi xổm xuống, lấy từ tầng dưới cùng của tủ một đôi dép, đặt cẩn thận bên chân anh. 

Ánh anh dừng lại trên xương quai xanh của tôi, chỉ trong tích tắc vội quay đi. 

“Sao thế?” Tôi ngước nhìn anh đang ngồi xổm. 

Anh không nói gì, nhưng lúc quay người, yết hầu anh hơi chuyển động. 

“Bình thường em mặc thế này để người khác vào nhà sửa đồ sao?” Anh khẽ trách. 

“Không phải, chỉ vì anh … em thấy đẹp nên mới mặc chiếc này.” 

Tôi đứng dậy, đến trước mặt anh, nhẹ xoay một vòng, hỏi: “Em mặc thế này đẹp không?” 

Anh nhìn tôi, không nói, ánh như ăn tươi nuốt sống tôi, “Không đẹp, nhất là có đàn ông tới nhà, đừng mặc thế này.” 

Tôi lại anh dội cho một gáo nước lạnh, lòng có chút khó chịu. 

“Cô ăn gì ?” Anh đi phía bếp. 

ăn.” Tâm trạng tôi không tốt. 

ăn gì?” 

“Anh.” Tôi nói nhỏ đến mức anh không nghe thấy. 

Tôi tưởng anh không nghe, nhưng không ngờ động tác mở tủ lạnh của anh chợt dừng lại. 

Lòng tôi chợt hồi hộp, bèn nói : “Mì trứng thôi, đừng cho hành, đừng cho tỏi.” 

ngoài chờ một lát.” Anh không nói gì , lấy trứng , bắt đầu nấu mì. 

Không khí có chút mập mờ, lại có chút lúng túng. 

“Anh ở bệnh mệt không?” Nghĩ ngợi một lúc, tôi chạy đến sau lưng anh, “Để em bóp vai cho anh nhé?” 

**8** 

Tôi còn chạm vào anh, anh quay lại, nắm lấy tôi. 

“Đừng nghịch.” Anh khẽ cảnh cáo tôi. 

“Vâng.” Có vẻ tôi không đúng, trong phút chốc tôi thấy thất vọng. 

“Ăn cơm trước đi.” 

Anh quay lại tiếp tục nấu mì. 

“Sau ăn xong thì sao?” 

Có phải là vẫn còn hy vọng? 

“Để xem lát nữa em còn dám thế nào.” Anh nhìn tôi một cái. 

Ánh đó tôi tê dại cả da đầu. 

Tôi không dám nhìn anh nữa. 

“Ừm, để em pha cho anh một ly cà phê.” Nói , tôi kiễng chân để lấy chiếc trên kệ tủ. 

Tôi quá thấp, mãi không tới, đột nhiên cảm thấy có hơi ấm từ phía sau, anh đưa chạm vào chiếc cùng lúc tôi. 

“Đừng nghịch.” 

Anh giữ lấy tôi, đẩy chiếc còn lại vào trong, dùng kia che lấy đầu tôi, sau đó đưa hai chiếc cho tôi. 

Tôi cầm , quay phắt lại, anh vẫn kịp lùi , tư thế này giống hệt như anh đang ôm tôi vào lòng. 

Không khí quá đỗi mập mờ, tim tôi đập liên hồi.

“Chu Kha.” 

“Chú ơi?” Tôi thử gọi anh. 

“Em có thể anh không?” Tôi nhìn anh, vẻ mặt đầy chân thành. 

Yết hầu anh khẽ nhấp nhô, chỉ lặng lẽ nhìn xuống tôi. 

đến nước này, tôi chỉ còn cách liều mình, kéo áo anh, kiễng chân môi anh. 

Anh không từ chối, vòng ôm lấy eo tôi, nhưng tôi định tiến một , anh lại quay mặt đi. 

“Cô nhóc này, gan thật lớn…” Anh thở dài, buông khỏi eo tôi, “Em còn nhỏ, có những chuyện đừng quá bốc đồng.” 

“Không thì thôi.” 

Tôi lùi , tức tối đi pha cà phê. 

Tôi tưởng anh sẽ kéo tôi lại, cho tôi một chút phản hồi, nhưng chẳng có gì cả. 

Anh chỉ châm một điếu thuốc, thản nhiên vừa hút vừa tiếp tục nấu mì. 

Tôi bỗng cảm thấy mình như chú hề, như thể mọi mưu kế của tôi đều anh nhìn thấu. 

**9** 

Lúc ăn mì, tôi đói đến nỗi ăn ngấu nghiến hết ngay lập tức. 

Anh thì có vẻ không đói, gần như không động đũa. 

“Vẫn đủ sao?” Anh thấy tôi nhìn chằm chằm vào bát mì của anh, liền đẩy bát phía tôi. 

“Em ăn mì của anh, chẳng phải là gián tiếp sao?” 

“Em rốt cuộc gì?” Anh bỏ bát mì, nhìn chằm chằm vào tôi. 

“Em gì, chú chẳng phải rõ sao?” 

Anh có vẻ tức giận, “Tôi cảnh cáo em nhiều lần, em vẫn không nghe à?” 

“Tại sao em phải nghe lời anh? Anh là gì của em chứ?” 

Cảm giác thất vọng tràn trề khiến tôi không nói gì nữa. 

Đúng lúc đó, mẹ tôi gọi điện. 

Tôi đành lánh ban công để nghe máy. 

Mẹ lại ầm ở bệnh , đòi xuất , lý rằng bệnh chỉ moi tiền. 

Thực tôi , bà sợ không có tiền. 

“Cứ ở lại đi, chuyện tiền bạc để lo.”

Xem như xin mẹ. 

gái mẹ, chứ không phải kẻ thù của mẹ.” 

Cãi cọ căng thẳng, tôi bỗng hỏi bà một câu, “Nếu năm đó mẹ dẫn theo , liệu có sống như bây giờ không?” 

Đầu dây bên kia bỗng im lặng, một lúc lâu sau bà mới tiếng, “Ý là gì? Đồ vô tâm, đến gia đình giàu có sao? 

nói đi, nói đi, không có mẹ này nữa đúng không? 

giống của , chê mẹ nghèo, nên bao năm nay không thèm nhìn mẹ lấy một lần đúng không?” 

… 

Nghe bà gào thét oán trách, tôi thấy nghẹt thở. 

“Thôi cúp máy đây.” 

Tôi không thể nghe được nữa. 

Cúp điện thoại, nước tôi lăn dài trên khóe

Vừa đẩy cửa ban công, tôi mới sực nhớ Chu Kha vẫn đang ở đó. 

“Khóc gì thế?” 

Giọng anh vang trên đầu, tôi lập tức quay đi, cố nén nước trở lại. 

ngay sau đó nở một nụ cười, “Không có gì.” 

Anh nhìn tôi một lúc lâu, thở dài, “Không cho thì khóc à?” 

“Thôi đi, em còn nhỏ, tôi không tính toán em, trò này tôi không chơi.” Anh cắn điếu thuốc, quay người vào trong nhà. 

“Ai nói em trò anh?” Giọng tôi nghẹn ngào. 

“Không phải trò? Đừng nói tôi là, chúng ta gặp nhau tới 5 lần, em thích tôi đấy nhé?” Anh nửa đùa nửa thật hỏi tôi. 

Tôi cứng họng, thích cái quái gì chứ, tôi thích tiền của anh mới là thật, nhưng sao có thể nói thẳng được. 

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.