Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

END

“Sao anh hay đến trường em vậy?” 

“Em không , anh muốn gặp em đâu có dễ.” Anh múc cho tôi một bát

Dạo anh toàn đưa tôi bữa dinh dưỡng. 

Khi thì gà hầm, khi thì cá, tôi thấy mình sắp thành béo phì rồi. 

“Nhưng em muốn lẩu.” Tôi nhìn bát gà, thấy nhạt nhẽo vô vị. 

“Giờ chưa được.” 

“Tại sao?” Gần đây anh kỳ lạ quá. 

“Không phải em bị dạ dày sao? Đợi ba tháng nữa rồi cay, dưỡng cho ổn trước đã.” 

Hóa ra là vậy… 

Tôi muốn nói với anh là tôi hoàn toàn không có bệnh, có thể cay. 

Nhưng nhìn vẻ nghiêm túc anh, có vẻ không thể nào. 

Không đưa tôi , anh còn cho tôi một đống đồ. 

Nào là đồ vặt, váy áo, thậm chí còn cả vitamin cho tôi. 

“Cơ thể em yếu, nên kiên trì uống vitamin .” 

bổ gì vậy?” 

“Tốt cho dạ dày.” Anh nói chắc nịch. 

Tôi cầm để trên bàn.  

Bạn cùng phòng nhìn thấy liền thốt lên, “Không phải là dành cho phụ nữ mang thai sao? Cậu có thai à?” 

Tôi: ! 

“Không có, sao có thể.” Tôi qua loa đáp, vội vàng cầm hộp lên xem hướng dẫn, phát hiện đúng là loại dùng cho ba tháng đầu thai kỳ. 

Trong chốc lát tôi thấy ngơ ngác. 

Sao giác anh biết tôi có thai nhỉ? 

lại khoảng thời gian qua, hình như anh thực sự có gì đó không bình thường, nhưng tôi không thể xác định là gì. 

mãi không ra, tôi gọi điện cho chị.

“Chị và anh đã sớm hủy hôn rồi, là anh đề nghị.” 

“Chẳng phải chị nói đã định ngày cưới sao?” 

“Chị lừa em đấy. Hôm đó chị cãi nhau với bạn trai, giận quá nên chị sự định kết hôn với Chu Kha. Nhưng anh đối xử tốt với chị qua WeChat, gặp mặt lại lạnh nhạt, sau đó còn chẳng thèm nhắn tin nữa. 

“Hôm anh đề nghị hủy hôn, chị tức giận nên mới nói với em là bọn chị đã đính hôn. 

“Giờ chị và bạn trai hòa lại rồi, chuyện anh chị không quản nữa.” 

Hủy hôn rồi? 

Vậy tại sao Chu Kha vẫn tìm đến tôi? 

Tôi chợt nhớ lại lần anh đến giảng dạy ở trường, cách anh gọi tôi trả lời câu hỏi lúc lạ lùng, sau đó lại nói phải chăm sóc dạ dày ba tháng, còn đưa tôi uống các loại bổ, bảo tôi uống vitamin… 

Bỗng nhiên, tôi hiểu ra. 

Anh đã sớm biết tôi không phải Quách Phù, hơn nữa còn biết chuyện tôi mang thai. 

**23** 

tuần, khi Chu Kha đến tìm, tôi chủ động nói muốn anh. 

“Không hoan nghênh em sao?” 

“Sao có thể chứ?” Anh có vẻ hơi ngạc nhiên. 

Anh lái xe đưa tôi

“Em ổn chứ? Có cần dừng lại nghỉ một lát không?” Thấy tôi trông không được khỏe, anh hỏi. 

“Muốn nôn.” Tôi nhìn anh, chờ phản ứng anh. 

“Sao lại buồn nôn nữa rồi.” Anh hoảng hốt dừng xe, vòng qua mở cửa, “Xuống đây, dạo một trong công viên gần đây.” 

“Không, khó chịu lắm.” Tôi cố ý trêu anh, “Anh đưa em đến bệnh viện .” 

“Sao thế?” Anh lo lắng. 

“Em muốn làm một phẫu thuật.” Tôi nhìn anh. 

Khuôn mặt anh tái mét, “Không được.” 

Nhìn anh căng thẳng mà đáng yêu, tôi không nhịn được bật cười, “Sao lại không được, chú?” 

“Anh còn chưa biết em muốn phẫu thuật gì mà đã nói không được?” 

“Dù sao là không được.” Anh có bực mình, “Em thấy khó chịu lắm à?” 

“Không sao, là thấy phiền phức.” Tôi nói với vẻ thản nhiên. 

Anh nhíu mày, bất đắc dĩ, “Đúng là có hơi phiền, em cố chịu đựng nữa được không?” 

“Thôi được, để hôm khác em .” 

Suốt dọc đường, anh trầm tư còn tôi thì vui vẻ trêu đùa anh. 

đến , anh bếp nấu , tôi chạy đến anh phía sau. 

“Chú .” Tôi nhón chân lên, muốn hôn anh. 

Cả người anh cứng lại, “Đừng nghịch, cẩn thận bỏng.” 

“Nhưng em muốn hôn anh.” 

“Để lát nữa hôn.” 

“Không chịu.” 

Anh cúi xuống nhìn tôi, cùng chủ động hôn tôi. 

là một hôn nhẹ, tôi đâu dễ thỏa mãn, liền vòng lấy cổ anh. 

Anh đành tắt bếp, bế tôi ngồi lên quầy bếp. 

Cho đến khi cùng anh mới khôi phục được lý trí. 

“Bây giờ… em không tiện.” 

“Em có gì không tiện đâu, tiện mà.” Tôi trêu anh, “Chú không nhớ em sao?” 

Anh nhìn tôi, trong mắt đầy khao khát, nhưng lại cố gắng kiềm chế. 

“Còn một tháng nữa, cố nhịn .” 

“Gì mà còn một tháng nữa?” Tôi cười hỏi, “Nghe như là em đang mang thai vậy.” 

Anh sững lại, ngập ngừng hỏi tôi, “Em muốn có với anh sao?” 

“Muốn chứ.” Tôi cười nhìn anh, “Nhưng mà sinh thêm thì là đứa thứ hai rồi.” 

Tôi đặt anh lên bụng mình. 

Anh nhìn tôi hồi lâu, không biết đang gì. 

“Sao anh biết lâu rồi mà còn giả vờ không biết?” Tôi hỏi anh. 

Anh hít sâu, cùng buông bỏ sự giằng co, “Em cứ trốn tránh anh. 

lần đầu tiên đó, em đã bắt đầu né tránh anh, anh không thể tìm ra lý do. 

Sau đó phát hiện em mang thai, anh rằng em không muốn có anh. 

Thấy em mang thai mà khó chịu, anh xót xa. 

Anh sợ em không muốn đứa trẻ, không cần anh. 

Người mà anh nhớ nhung từng ngày, cần một ánh mắt là nhận ra ngay, anh làm sao có thể nhận nhầm. 

Khi anh nhận ra mỗi ngày đều nhớ em, anh biết là anh đã yêu em sâu sắc rồi.” 

Anh tôi, nói nhiều, cùng đôi mắt đỏ hoe. 

“Sau chúng ta sẽ sống tốt, chuyện phiền lòng cứ để anh lo, đừng trốn anh nữa được không?” 

Trước lời tỏ tình anh, tôi rưng rưng nước mắt. 

Thì ra người anh luôn yêu vẫn là tôi. 

Thì ra khi lòng yêu một người, dù hai người có giống nhau như đúc, vẫn có thể nhận ra ngay nhìn đầu tiên. 

Tôi dựa vòng anh, “Được.”

Sau đó, anh nấu cơm cho tôi, dẫn tôi phòng, và tôi mới phát hiện ra phòng mình lâu đã được anh bày trí thành một phòng dành cho em bé, bên trong đầy ắp thứ trẻ cần dùng. 

khi nào mà anh hết đống vậy?” Tôi ngạc nhiên nhìn căn phòng ngập tràn đồ đạc, trong lòng dâng lên giác không nói nên lời. 

“Hôm đó sau khi gặp em ở bệnh viện, anh cả đêm không ngủ được. sau, trong ngày em biến mất, mỗi ngày anh lại một ít, cứ thế mà thành nhiều thế .” 

“Nếu em mãi mãi không trở lại thì sao?” 

“Thì anh sẽ tìm em.” Anh ngừng lại một , “Em không rằng buổi giảng hôm đó là do viện trưởng sự bận đấy chứ? Anh phải mất cả tiếng đồng hồ thuyết phục ông cho anh dạy, để được gặp em một lần.” 

Tôi càng thêm ngỡ ngàng. 

Anh tôi lòng, cùng tôi cơm, rồi kể cho tôi nghe kế hoạch trong tương lai, từng kế hoạch một, đều có tôi trong đó. 

cùng tôi nhận được sự hiện diện một mái ấm. 

Thì ra giác có một ngôi là như vậy sao? 

Buổi tối, chúng tôi nhau ngủ. 

đến điều anh làm vì tôi, tôi không kiềm được muốn hôn anh. 

“Hôn thì được, nhưng em phải ngoan ngoãn một .” Anh nghiêm giọng cảnh cáo. 

Rõ ràng là tôi không nghe lời. 

cùng anh nhìn tôi với vẻ khổ sở, lườm tôi một rồi tắm nước lạnh. 

Tôi đắc thắng nghịch điện thoại. 

tắm trở , anh tôi, lặng lẽ đeo ngón tôi một chiếc nhẫn. 

“Anh làm gì thế?” 

“Bắt nạt anh mà không định chịu trách nhiệm à?” Anh cứng rắn đeo nhẫn tôi, “Đợi đấy, sau anh sẽ xử lý em.” 

“Khi nào thì anh nhẫn ?” Tôi nhìn chiếc nhẫn đính kim cương trên

“Hôm máy chơi game cho em .” 

“Không phải anh nói đó là đồ đồng nghiệp không dùng nữa à?” 

“Em ngốc , còn tin lời anh.” 

“Chú thích em sớm như vậy, tại sao lúc nào ra vẻ lạnh lùng, một bộ dạng xa cách người lạ?” Tôi nằm nhìn anh. 

“Cho em một tín hiệu là em đã muốn trèo lên đầu người ta rồi, mà nếu em biết anh thích em , chẳng phải em sẽ càng lên mặt sao.” Anh nhìn tôi với vẻ không vui. 

“Thế giờ thì sao? Không sợ nữa à?” 

“Sợ gì chứ, dù sao thì một khi chào đời, anh là người có địa vị thấp nhất trong rồi, thấp thêm nữa thì có gì khác.” 

Tôi cười không ngừng. 

“Vậy nếu sau em nuôi thêm một chó thì sao? Anh đứng thứ mấy?” 

“Không cho phép.” Anh cau mày. 

“Nếu muốn nuôi thì sao?” 

Anh lườm tôi một , “Đúng là đáng bị phạt.” 

Nói rồi, anh giữ lấy cằm tôi, hôn tôi sâu… 

Chúng tôi chìm thứ hương vị ngọt ngào, đó là Tình Yêu !

[Kết thúc] – ơn các bạn đã ủng hộ mình nhé !!!

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn