Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Nhưng vẻ hắn từ đầu tới cuối vẫn bình thản, nghiêng đầu ta.

Ánh xa xăm, như vượt qua dòng thời gian dài đằng đẵng, rơi xuống người ta này.

Trong lòng ta bỗng dâng lên dự cảm chẳng lành.

Trong hoảng hốt, rơi xuống.

Lăn mấy vòng, vừa khéo dừng bên chân Triệu Độ.

Tiếng đàn đột ngột ngưng bặt.

Hắn cúi người nhặt rồi về phía ta.

Trước Sở Tương Tự, hắn trả lại ta.

Ôn hòa lễ độ, không lộ ra nửa điểm bất thường.

Nhưng ta đưa nhận lấy, hắn lại hơi nghiêng người, vừa khéo che khuất tầm của Sở Tương Tự.

Hơi nóng phả bên ta, hắn dùng âm lượng hai người chúng ta nghe hỏi:

“Tương Linh đêm nay mọi thứ đều thường, sao lại hẳn kiếp trước?”

“Nàng cố ý tránh xa trẫm sao?”

07

Ta nhất thời cứng đờ tại chỗ.

Ánh Triệu Độ ta mang theo quen thuộc của người đã quen biết nhiều năm.

Hắn vậy cũng trọng sinh rồi.

Ở góc độ Sở Tương Tự không thấy, hắn đưa đeo lại ta.

Thấp giọng nói: “Tương Linh, nàng không trốn đâu.” 

Trong chớp , ta cảm thấy như có gai nhọn đ.â.m sau lưng.

May cũng thoáng.

Hắn rất nhanh đã kéo giãn khoảng cách ta.

Quay đầu giả vờ như không có chuyện gì, cười nói Sở Tương Tự:

“Khúc đàn của phu nhân quả thật rất mới lạ.”

Sở Tương Tự hoàn toàn không phát hiện thường bên này.

Hắn cười gượng tiếng, chuyển sang đề tài Triệu Độ.

Cuối cùng hai người cũng rời khỏi phòng ngủ.

Trước khép cửa, ta nghe thấy Triệu Độ dịu giọng nói: “Phu nhân nghỉ ngơi tốt.”

Lời nói thì đứng đắn, nhưng ánh kia lại quá không đúng mực.

Vành từng bị hắn vuốt qua nóng bỏng phát run.

Tim ta hoảng loạn mức nhịp đập rối tung.

Sở Tương Tự và Triệu Độ trò chuyện tới tận nửa đêm.

Hắn vẫn còn thỏa hứng, tiễn Triệu Độ ra tận cổng, lưu luyến chia .

trở về phòng ngủ, hắn có chút tức giận, trầm giọng hỏi ta:

“Tương Linh, khúc đàn hôm nay không phải trình độ thật của nàng.”

sao cố ý đàn sai?”

Ta không để ý tới hắn, nhắm giả vờ ngủ.

Nhưng dù sao cũng từng phu thê nhiều năm, hắn ra ta vẫn ngủ.

Hắn ngồi bên mép giường, cách lớp chăn nhẹ nhàng vuốt dọc sống lưng ta.

“Trước huynh, ta đã khoe khoang rằng tiếng đàn của nàng có thể sánh tiếng hạc kêu dưới trăng, suối lạnh róc rách qua đá.” 

“Nàng làm vậy chẳng nào khiến ta mất trước huynh ấy.”

“Tương Linh, nàng vốn luôn trầm ổn, rốt cuộc sao?”

Sau hồi im lặng, ta mở ra.

Từng chữ từng câu nói hết thật hắn:

“Bởi vị huynh của chàng có ý đồ bất chính ta.”

08

Lời đã nói mức ấy, vậy Sở Tương Tự vẫn không tin.

Hắn bật cười: 

“Tương Linh, ta biết nàng dung mạo xinh đẹp, người ái mộ nàng nhiều không đếm xuể.”

“Nhưng vừa rồi nàng che kín như thế, huynh nàng còn rõ.”

“Lùi vạn bước nói, dù huynh ấy thật ngưỡng mộ nàng, nhưng huynh ấy quân t.ử, tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện đoạt thê t.ử của người .”

“Nàng đừng tự mình đa tình.”

Ta cũng thấy có phần nực cười, hỏi ngược lại: “ sao chàng lại tin hắn vậy?”

Hắn nói đầy chắc chắn:

“Ta từng đọc văn chương của huynh, quả thật phong cốt hiên ngang.”

“Người viết ra những áng văn như vậy, phẩm hạnh nhất định đoan chính.”

Dưới ánh đèn lay động, hắn nói vô cùng nghiêm túc.

Nhưng văn phẩm không đồng nghĩa nhân phẩm.

Sở Tương Tự cũng viết văn rất hay, chẳng phải vẫn âm thầm nuôi ngoại thất đó sao.

Dường như hắn còn ta.

Ta xoay người quay lưng về phía hắn: “Ngày mai còn phải tới nhà mẫu, nghỉ sớm .”

Sở Tương Tự mẫu nuôi lớn, mỗi tháng chúng ta đều tới thăm bà lần.

Nhưng lần này, trước xuất phát, Triệu Độ đột nhiên hẹn hắn.

Hắn trầm ngâm chốc lát rồi vỗ nhẹ ta:

“Tương Linh, ta và huynh còn bàn luận thơ văn.”

“Nàng trước , ta sẽ tới sau.”

Nhà mẫu nằm cách thành Tô mười dặm.

ngựa lộc cộc tiến lên, vừa ra khỏi thành đã gặp đám cướp.

Phu bỏ ngựa chạy mất.

Con ngựa bị kinh hoảng liền lao như điên, thân rung lắc dữ dội khiến ta không đứng vững.

May bao lâu, con ngựa đã dừng thế chạy cuồng. 

bóng người bước tới, vén rèm lên.

Triệu Độ, người đáng lẽ đang có hẹn Sở Tương Tự.

Hắn đưa ra như đỡ ta xuống .

“Tương Linh, hiện giờ trẫm gặp nàng thật đúng khó thật.”

cả chút thủ đoạn nhỏ này cũng phải dùng tới.”

09

Gió ngoài thành Tô thổi tung vạt áo Triệu Độ.

Hắn xòe lòng bàn trước ta, nhưng ta không đưa ra.

vịn lên càng rồi tự mình bước xuống.

Ta không hiểu sao Triệu Độ lại tới tìm ta.

Nếu đã trọng sinh, hắn nên tìm Ngu mới phải, hà tất còn tới tìm ta?

Có lẽ ra khó hiểu của ta, hắn đột nhiên nói:

“Tương Linh, sau khi nàng c.h.ế.t, trẫm đã g.i.ế.c Ngu để báo thù nàng.”

“Trẫm không yêu nàng ta, nàng ta quá giống nàng còn trẻ, nên trẫm mới sủng hạnh nàng ta.”

Ta còn mở miệng, hắn đã chủ động nhắc tới chuyện cũ.

“Năm đó nàng tự giam mình trong Thượng Dương cung, trẫm vốn định đợi nàng mềm lòng. Không ngờ đợi lại tin nàng bệnh c.h.ế.t.”

“Sau này trẫm thường nhớ tới những tháng ngày tốt đẹp trước kia giữa chúng ta, trẫm thật rất nhớ nàng.”

“Trong lòng trẫm cũng có hối hận. May ông trời thương xót, trẫm cơ hội làm lại.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.