Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

14.

Ta kinh ngạc vô cùng, vô thức thốt .

「Sáu năm ư?」

Hắn khẽ cười.

「Kinh ngạc đến sao?

「Yên tâm, giữa chúng ta không phải là chuyện ai cứu mạng ai rồi nhất kiến chung tình đâu.

「Nhưng cũng có thể coi là , tuy người nàng giúp không phải là ta, mà là nàng bỏ tiền xây học đường cho đám trẻ tị nạn, lại thường xuyên đến đó dạy vài buổi học.

「Khi ấy, ta đã nàng cho mê đắm rồi.

「Vốn định đến cầu , nhưng lại biết trong nàng toàn là Tạ Liễm, cộng thêm việc có thánh chỉ ban nên ta lùi bước rồi đi du ngoạn ba năm, sau đó lại ra biên cương ba năm. Vừa trở liền nghe tin Tạ Liễm thích thứ muội của nàng.

「Khoảnh khắc đó, ta biết cơ hội của đã đến, liền lập tức tới cửa cầu .

「Tuy đó nàng chưa đồng ý, nhưng ta biết sớm muộn gì nàng cũng sẽ gật .

「Bởi vì ta biết chắc chắn Tạ Liễm sẽ nàng thất vọng.」

Ta hơi ngẩn ngơ, nhưng trong lại dâng niềm vui sướng.

Lần tiên ta biết rằng, người Tạ Liễm chê bai như lại được người khác trân trọng yêu thương đến thế.

Hắn cầm lấy rượu hợp cẩn, đưa cho ta.

, nương tử, là ta đến quá muộn khiến nàng phải chịu uất ức. Sớm biết Tạ Liễm là kẻ khốn kh.i.ế.p như , ta đã không lùi bước rời đi, mà sẽ trực tiếp cướp lấy nàng.

「Nhưng nàng hãy yên tâm, sau này sẽ không ai để nàng phải chịu uất ức nữa, ngay cả bản ta cũng không được phép.」

Hốc mắt ta hơi ửng hồng.

「Phu quân, tuy bản th.i.ế.p không để tâm, nhưng dáng người này của th.i.ế.p… chàng thực sự không chê sao?」

Ánh mắt hắn dời xuống trước ngực ta, vành tai và gương thoáng chốc đỏ bừng.

「Ta sao có thể chê được?

「Đám người đó hiểu được cái hay cái đẹp bên trong, cứ lầm tưởng gầy gò như bộ xương khô là bảo vật.

「Ta thì khác, nếu là nữ nhân khác ta cũng màng, nhưng nếu là nương tử thì ta cảm đây chính là món quà trời ban!」

Không thêm lời nào, hắn trực tiếp uống cạn ly rượu, ta cũng uống theo.

Vị cay nồng nơi cổ họng còn chưa tan hết, Tạ đã đột ngột .

Đôi môi mềm mại chạm nhau, ta cảm toàn tê dại.

Hắn sâu và mãnh liệt, khiến ta cứ ngỡ hắn là vị công tử dày dạn chốn tình trường.

Kết quả hắn lại hỏi ta:

「Nương tử, vi phu chưa có kinh nghiệm, chỉ xem qua vài cuốn bí hỏa đồ, nếu có không tốt, nàng đừng trách ta nhé.」

Ta còn đang ngẩn ngơ thì thể đã nhẹ bẫng, được hắn bế hỷ sàng.

hình hắn đè ép xuống, đôi mắt ta ngày càng thâm trầm, kèm theo đó là những đợt tấn công vừa vụng vừa bá đạo.

đêm nồng nàn xuân sắc.

Sau sáu lần mây mưa, ta còn sức mà mở mắt, ngay cả hắn lau người cho ta cũng không còn tri giác.

15.

Tạ Liễm đứng trên gác lâu, đăm đăm phía viện của Tạ .

Những chữ hỷ đỏ rực đập mắt khiến hốc mắt hắn cay sè, lồng ngực truyền đến cảm giác chua xót nghẹn ngào, vô cùng khó chịu.

Rõ ràng hắn vốn yêu thích đến thế, thậm chí còn luôn chê bai nàng quá mức đầy đặn.

Thế nhưng khi vẻ thẹn thùng của nàng trước Tạ , hắn lại lửa giận bốc cao ngùn ngụt.

Cứ như thể đồ của người khác cướp mất, vĩnh viễn không thể lấy lại, vĩnh viễn đánh mất.

Nghĩ đến đây, sự chua xót trong tim bỗng chốc hóa thành trống rỗng, giống như thiếu mất mảnh, cách nào cũng không lấp đầy được.

nha hoàn bưng nước ra sáu lần, đôi mắt hắn đỏ ngầu .

Thú vui ấy nồng nàn đến thế sao?

đêm mà gọi nước đến tận sáu lần!

Bây giờ nàng trông như thế nào? Trước Tạ nàng sẽ có dáng vẻ ra sao?

Tạ Liễm không tự chủ được mà cứ nghĩ mãi, thậm chí muốn xông thẳng viện của Tạ để kéo trở , ôm nàng .

óc hắn quay cuồng, chút lý trí sót lại khiến hắn không dám manh động, tứ chi như đổ chì, không sao nhấc nổi bước chân.

Đau, thực sự quá đau đớn.

Hắn không biết phải sao để lấp đầy khoảng trống trong .

Mãi đến khi tư run rẩy hỏi hắn:

「Thế tử, phu nhân vẫn luôn chờ ngài, trời sắp sáng rồi, ngài có phòng không ạ?」

Tạ Liễm đưa ánh mắt mờ mịt y.

「Phu nhân? Phu nhân nào? Ta đã thê tử sao?

đã gả cho tam thúc ta rồi, ta lấy đâu ra phu nhân?」

Sắc tư trong nháy mắt tái mét.

「Thế tử, ngài quên rồi sao? Ngài đã nhị thư của Tướng phủ rồi mà.」

Tạ Liễm hoàn toàn sững sờ, dường như này nhớ ra đã Nghiên Nhu.

Hắn không nhịn được mà bật cười đầy chua chát.

「Hóa ra ta đã vợ.

「Nhưng người được lại phải là người trong .」

đoạn, hắn lại ngẩng tư.

「Không đó nữa, đỡ ta đến thư phòng.」

tư ngẩn người đứng chôn chân tại chỗ.

“Đêm tân lại để tân nương phòng không chiếc bóng, chuyện này truyền ra ngoài e là không tốt cho danh tiếng của phu nhân đâu, Thế tử?”

Tạ Liễm đầy vẻ thiếu kiên nhẫn.

“Không tốt thì thôi, không vui có thể hòa ly.

“Đến đó ta có thể rồi…”

16.

Buổi sáng ta xoa bóp tứ chi nhức mỏi, lại Tử Yên hớn hở chạy đến với ta:

thư, Nghiên Nhu kia Tạ Thế tử bỏ mặc suốt đêm, sáng sớm nay đã truyền khắp cả hầu phủ rồi, đám hạ nhân đều đang xì xào bàn tán kìa!”

Trong ta toàn là dáng vẻ công thành đoạt đất của Tạ tối qua, nghe xong cũng chỉ khẽ cười.

“Thế sao?

thì nàng ta thật đáng thương quá.”

Tử Yên cười hì hì :

“Chứ còn gì nữa ạ, nghe sáng bước ra, đôi mắt đều sưng húp cả .”

Ta vốn bận tâm nàng ta thế nào, chỉ :

“Mau chải chuốt cho ta, còn phải đi dâng trà nữa.”

Ngày dời phủ định năm ngày sau, ngày tiên sau tân cũng phải đi dâng trà cho trưởng bối.

Khi ta đi tới chính viện, tình cờ gặp được Nghiên Nhu.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.