Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7 - Giấy Đăng Ký Kết Hôn Giả

“Chú Triệu, báo cảnh sát. Giao dì Triệu cho cảnh sát, để bác sĩ Phương đến làm xét nghiệm độc chất.”

Cô quay sang Điền Thư:

cô.”

“Từ hôm nay trở , họ Vân không bất kỳ quan hệ với cô. Học phí cao học cô, căn cô và mẹ cô ở, từng đồng cô tiêu, tôi sẽ để luật sư tính rõ từng khoản.”

Điền Thư mềm nhũn ngã xuống đất, khóc không hơi.

“Dựa đâu? Vân Giản, dựa đâu mà cô đuổi tôi ? Cô chẳng qua chỉ thai tốt hơn thôi, ghê gớm chứ!”

“Tôi kém cô chỗ nào? Đến người đàn ông mình cô không giữ , cô mới là đồ vô dụng!”

Vân Giản yên, cúi Điền Thư đang nằm bò dưới đất. Khóe môi cô hơi cong, không giận mà :

thai cũng là một kỹ năng, cô ghen không đâu. đàn ông—”

Cô khựng , ánh lướt qua Lục Kiêu :

“Rác rưởi thì tặng cô. Tôi tự người môn đăng hộ đối mình.”

Hứa Mục mím môi .

Lục Kiêu , môi trắng bệch.

Anh ta không ngờ mình bỏ lỡ một thiên kim thật, ngã con gái một bà bếp.

“Tiểu Giản, anh sai rồi…”

Câu cuối cùng khẽ, không ai nghe thấy.

Người giúp việc dọn người nhanh.

Chỉ một lát sau, trong phòng khách chỉ Vân Giản, Hứa Mục và Lục Kiêu xa xa ngoài .

Lục Kiêu càng nghĩ càng không cam lòng.

anh ta chằm chằm bàn Hứa Mục đặt trên vai Vân Giản.

“Tiểu Giản.”

Anh ta cố chấp thêm một tiếng.

Hứa Mục nhớ đó, nghiêng hôn trán Vân Giản.

nhẹ, nhanh.

nghỉ , chuyện để tôi xử lý.”

Vân Giản ngẩng anh.

Trong anh một lớp ánh sáng mỏng.

Không phải kiểu kiêu ngạo “cô ấy không thể rời khỏi tôi” Lục Kiêu .

Mà là sự thản nhiên một người “tôi biết xứng đáng được đối xử nghiêm túc”.

Vân Giản xoay người lầu.

Khi cô bậc thang tiên, Lục Kiêu sải phía cầu thang, miệng :

“Tiểu Giản! nghe anh giải thích, anh vẫn luôn hiểu lầm thân phận Điền Thư, cho nên mới—”

Hứa Mục nghiêng người, chắn trước mặt anh ta.

Lục Kiêu vội vàng phanh .

“Tránh . Anh là cái thá ? Hai người quen nhau được bao lâu? Anh xứng tranh với tôi sao?”

Hứa Mục không tránh.

Anh anh ta một đứa trẻ không hiểu chuyện.

“Anh Lục, nghe không hiểu chữ ‘mời’ à? Đây là tôi.”

Gân xanh trên trán Lục Kiêu :

“Cô ấy là vợ tôi!”

“Cô ấy là vợ anh?” Hứa Mục đột nhiên một tiếng. “Anh cô ấy một tiếng xem cô ấy đáp không?”

Lục Kiêu không một chữ.

Anh ta không tư cách.

Anh ta chưa cho cô thứ cả.

Giấy đăng ký kết hôn, hôn lễ, … sự chung thủy.

Hứa Mục không anh ta nữa:

“Chú Triệu, không cần khách sáo nữa.”

Nói xong, anh sải lầu.

Đẩy phòng ngủ , Vân Giản đang bên sổ, quay lưng phía anh.

Vai cô căng chặt, thể đã chống đỡ quá lâu, cuối cùng sắp không trụ nữa, nhưng vẫn không chịu cúi xuống.

Hứa Mục tới, cách cô nửa .

“Muốn khóc thì khóc ,” anh nói.

“Hứa Mục.” Cô tên anh.

“Ừ.”

“Anh thật sự định tạm bợ với sao?”

Hứa Mục cô hai giây, đột nhiên giơ , ngón lướt qua dưới cô.

Ở đó không nước , nhưng ngón anh vẫn dừng một chút, đang xác nhận điều .

Anh thu , nhét túi quần, lùi một , dựa tủ quần áo, nghiêng cô.

“Tạm bợ?”

Anh nghiền hai chữ này nơi lưỡi, rồi :

“Vân Giản, nếu tôi muốn tạm bợ, cả đống lựa chọn.”

Anh khựng , ánh rơi trên mặt cô, nghiêm túc hơn một chút, nhưng cũng không quá nhiều.

“Người Lục Kiêu , nghĩ tôi sợ anh ta cướp à?”

Hứa Mục thẳng người, tiến gần cô thêm một :

“Tôi để chú Triệu chặn anh ta, là vì lười để anh ta làm bẩn .”

Anh vươn nắm cằm cô, ngón cái nhẹ nhàng vuốt một chút, ánh tối .

Vân Giản không tránh.

Hứa Mục buông , xoay người đến bên giường, cầm một hộp quà ném cho cô.

Vân Giản đỡ lấy, mở xem.

Là một chiếc cà vạt — màu xanh đậm, hoa văn chìm, kín đáo mà đắt tiền.

“Quà sau cưới,” Hứa Mục nói. “Người khác sau cưới, chồng đều nhận được một món quà. thì hay rồi, hai trống trơn. Tôi chỉ đành tự chạy mua một phần.”

Vân Giản ôm hộp quà, đột nhiên .

Đó là nụ thật lòng tiên cô trong ngày hôm nay.

Hứa Mục một cái, rồi quay mặt , chóp tai hơi đỏ.

“Đừng ,” anh khô khốc nói. “Ngủ .”

Hết.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn