Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
6
không , cái gọi là “gia đình” của – đã sớm chẳng tồn tại rồi.
Tử miễn cưỡng cúi đầu xin lỗi tôi:
“Con ba nay con với ba không liên lạc với mẹ khiến mẹ giận, nhưng mẹ đâu chủ động tìm con.”
“ con là không quay đâu, mẹ giận cái gì chứ? Chuyện lớn như giải tỏa, mẹ không với con và ba lời.”
“Chẳng lẽ mẹ không nên xin lỗi con và ba trước ?”
thấy sắc mặt tôi khó coi, liền huých nhẹ vào cánh tay Tử :
“ , dù sao mẹ con là người lớn, mấy chuyện này sau nhắc lại, cả nhà nên sống yên ổn với nhau.”
nhanh chóng lái sang chuyện khác, giọng điệu như thể chưa từng gì xảy ra:
“ ta ra chợ mua ít món ba mẹ anh thích ăn, cả nhà cùng ăn bữa cơm đoàn viên.”
“Nam Châu, ba mẹ dạo này thế rồi? Giờ đang sống ở khu ?”
“Tôi…”
Tôi chưa kịp hết, đã tự động diễn giải:
“, quê rồi ?”
“Không , —”
“ quê tốt , đỡ vất vả, không chăm sóc . Khi rảnh quê thăm chuyến.”
bao nhiêu vẫn không đổi tính: luôn tự là đúng, luôn cắt lời người khác.
Tôi không muốn thêm . Lần cuối cùng, tôi nghiêm túc tuyên bố với người :
“ , Tử , từ giờ trở đi tôi không bất cứ quan hệ gì với người. liên lạc với tôi !”
“Từ khoảnh khắc người chọn đứng phía Chu Tuyết, các người nên , tôi không loại đàn bà dễ nhịn nhục. Tôi vĩnh viễn không thể tha thứ người!”
cha con đều sững lại, không ngờ tôi chuyện.
Nhưng bản tính cố chấp không chịu nhận sai khiến vẫn mực chối tội.
thậm chí quay sang đổ ngược lên đầu tôi:
“Nam Châu, nể bao chăm sóc gia đình, anh vẫn nhẫn nhịn không vạch trần chuyện nhân bên ngoài.”
“Vì con, chỉ cần chịu quay đầu, sống đúng với bổn phận người vợ, anh sẵn sàng tha thứ.”
Tôi bị làm bật cười – nụ cười giễu cợt đến cực điểm. Không hiểu lấy đâu ra mặt mũi những lời đó.
“ , anh là loại đàn ông tệ hại và vô liêm sỉ nhất tôi từng gặp. Ngoại – loại chuyện hèn hạ đó chỉ thứ người không đạo đức như anh mới làm được!”
lấy điện thoại ra, mở đoạn chat với bạn học, mặt mày hùng hổ:
“Anh vốn không định làm lớn chuyện, nhưng đã không điều thì anh không cần giữ thể diện !”
“Cả đám bạn học đều thấy tay trong tay với gã đàn ông khác ngoài phố! định chối ?”
Tôi lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt :
“Anh không thấy bản thân nực cười sao? Với tư cách gì can thiệp vào đời tôi? Chính anh làm chuyện bẩn thỉu trước, giờ lên giọng dạy đời tôi?”
Tử lên tiếng bênh vực cha :
“Mẹ, mẹ vậy là quá đáng rồi. Dù thế đi , ta vẫn là gia đình.”
“Mẹ vì muốn giấu chuyện ngoại đổ hết lên đầu ba. Ba mấy nay cực khổ thế mẹ không ? Ba với cô Chu chỉ là bạn học thôi.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt nó, giọng đầy lạnh lùng và tuyệt :
“Tôi không mẹ cậu! gọi tôi là mẹ!
Từ khoảnh khắc ba trước cậu bán phần mộ của ông bà ngoại, trong lòng tôi – cậu đã chết!”