Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Khi tôi xuyên vào thân xác của cô thiên kim thật bị vạn người ghét, câu chuyện đã đi đến hồi kết.
Cô thiên kim giả – “con cưng” của cả nhà hưởng thụ muôn vàn yêu thương, chỉ còn lại mình tôi bị đuổi ra đường, lang thang cơ nhỡ, trên tay vẫn còn cầm nửa cái bánh bao nhân thịt rẻ tiền ăn dở.
Kịch bản thảm hại thế này khiến tôi còn lấy một chút ý chí sinh tồn nào.
Tôi ngước nhìn bầu xanh thẳm, gương mặt thanh thản nhẹ nhàng, định bụng sẽ cứ thế “buông xuôi” đi theo nguyên chủ.
lúc phân vân một cách thanh lịch xem tai nạn cộ nhảy lầu cái nào trông sẽ “có diện” hơn thì một đám cướp đi ngang tóm lấy tôi lôi tuột lên .
Gã cướp rút d a o nhọn kề sát cổ họng tôi, cười dữ tợn: “Đứng im, cướp đây! Mau gọi điện cho người nhà cô, bảo bọn họ gửi năm triệu tệ tiền chuộc đến đây ngay. Dám kêu một tiếng, tôi tiễn cô về chầu luôn!”
Quả nhiên, ông tự có sự sắp đặt.
Tôi mỉm cười đầy an ủi, vứt chiếc bánh bao đi, hít một thật sâu rồi to hết cỡ: “CỨU MẠNG VỚI!!!”
1
Tiếng hét chói tai xuyên thủng màng nhĩ khiến hai gã cướp ngẩn tò te tại chỗ.
Một gã nhanh chóng bịt miệng tôi lại, chặn đứng mọi âm thanh trong họng, hung ác đe dọa: “Tin tôi thịt cô ngay bây giờ không?”
Tôi ra sức lắc đầu, chớp chớp đôi mắt tràn đầy mong đợi, cố gắng rặn ra từng chữ: “Kh… không… tin… anh… thịt… thử… em… xem…”
Ai ngờ gã cướp hoàn toàn không có ý định chứng minh cho tôi .
Gã móc điện thoại từ túi tôi ra, nhìn khuôn mặt “coi cái chết nhẹ tựa lông hồng” của tôi để mở khóa rồi lướt tay gọi cho người liên lạc gần nhất: Ôn Tùy Niên.
một hồi chuông chờ đợi dài dằng dặc, vào giây cuối cùng khi cuộc gọi tự ngắt, đầu dây bên cuối cùng cũng nhấc máy.
Gã cướp còn chưa kịp mở mồm, giọng đầy ghê tởm của Ôn Tùy Niên đã vang lên, va đập loảng xoảng trong không gian hẹp của chiếc tải: “Khương Hòa, cô đừng có bám dai như đỉa đói nữa có được không?
Tôi đã với cô bao nhiêu lần rồi, cả đời này tôi sẽ không bao giờ nhận loại em gái như cô!”
Câu cuối cùng lên đầy khí thế.
Gã cướp ngẩn người, rõ ràng là bị cái uy của đối phương dọa cho rén.
vì đạo đức nghề nghiệp, gã vẫn hung tợn lại: “Em gái anh nằm trong tay tôi, không nộp đủ năm triệu thì tôi giết con tin!”
Ôn Tùy Niên cười khẩy một tiếng đầy mỉa mai: “Khương Hòa, đây là trò mới cô nghĩ ra đấy à? Giả vờ bị cóc để tranh thủ sự thương hại của tôi?
Tôi khuyên cô nên biết điểm dừng, đừng có thách thức sự kiên nhẫn của tôi hết lần này đến lần .
Ngoài việc ghen tị hãm hại Sơ Sơ ra, cô còn biết làm gì nữa? Các người giết thì cứ giết đi, một xu tôi cũng không bỏ ra đâu!”
Ở đầu dây bên , có tiếng một cô gái yếu ớt, dịu dàng khuyên can: “Anh ơi, chị Khương chắc chỉ mọi người quan chị ấy hơn nên mới bày ra vụ cóc này thôi, hay là mình cứ đi xem sao đi, chị ấy là con gái ở ngoài một mình nguy hiểm lắm…”
“Sơ Sơ, em đúng là quá lương thiện rồi.
Cái loại người quý trọng mạng sống như cô ta, mỗi chỉ nghĩ cách làm sao đào mỏ nhà họ Ôn, đời nào có chuyện bị cóc thật!
Đây là một vở kịch vụng về do cô ta tự biên tự diễn thôi.”
xong, cuộc gọi bị ngắt cái rụp.
Trong rơi vào sự im lặng đáng sợ.
Hồi lâu , một tên cướp quay sang hỏi tên : “ phải bảo con nhỏ Khương Hòa này mới là đại tiểu thư thật của nhà họ Ôn sao? Sao nhìn phản ứng của nhà họ Ôn thì có vẻ thích đứa hàng giả hơn nhỉ?”
Cả hai cùng quay sang nhìn tôi, đánh giá từ đầu đến chân.
Ánh mắt tôi thâm trầm, không nhịn được mà lên tiếng nhắc nhở bọn họ hãy tôn trọng nghề nghiệp của mình: “Nhìn tôi làm cái gì? Mau giết con tin đi chứ!
Còn ba mươi phút nữa là mặt lặn rồi, không giết nhanh, định tốn thêm hai mươi tệ bao tôi bữa à?”
2
Chỉ cần bị giết, tôi có thoát khỏi cái danh phận “vạn người ghét” này.
Dù có lỗi với nguyên chủ không biết đã đi đâu về đâu tôi thật sự không sống vất vưởng trong thế giới này một chút nào.
khi xuyên không, tôi là một tên “bán mình cho tư bản” sáng đi về.
Không cha mẹ người thân, không bạn bè tri kỷ.
Những gì tôi có chỉ là chuỗi lầm lũi đi về hai điểm một đường cùng sự mịt mù chán chường về tương lai.
Cho đến một lần băng đường, tôi bị một chiếc vượt đèn đỏ tông bay.
Khoảnh khắc đó, lòng tôi bình thản đến lạ kỳ, giống như một tia sáng yếu ớt xuyên bóng , đưa tôi rời khỏi cuộc sống ngột ngạt này.
Ai dè, vừa mở mắt ra, tôi lại rơi vào một khởi đầu mức độ địa ngục.
Cùng lúc đó, trong trí tôi xuất hiện một cuốn sách, thông báo rằng tôi đã xuyên vào vai “vạn người ghét” trong một bộ truyện “đoàn sủng”.
Tôi là một thiên kim thật bị bà vú đánh tráo ngay từ khi mới lọt lòng.
Trải mười tám năm khổ cực trong cô nhi viện, tôi mới lại được cha mẹ ruột.
Chỉ tiếc là, thiên kim giả đã tu hú chiếm tổ chim khách, sớm chiếm trọn trái tim của tất cả mọi người.
Một thiên kim thật biến mất mười tám năm mới trở về làm sao bì nổi với cô thiên kim giả lung linh tỏa sáng .
Thiên nga sống trong bầy quạ quá lâu, lông cánh sớm đã nhuốm màu đen kịt bẩn thỉu, đó là vết nhơ không bao giờ rửa sạch.
Còn con quạ rơi vào đàn thiên nga, dưới sự vun vén , lại sải đôi cánh trắng muốt, hòa làm một với bầy thiên nga xung quanh.
khi bị mọi người chê bai là thô kệch không xứng tầm, cô thiên kim thật vô giá trị bị đuổi khỏi nhà, lang thang đầu đường xó chợ.
Mọi người quay đầu tiếp tục vây quanh cô thiên kim giả cao quý thoát tục, tán dương bộ lông lộng lẫy của cô ta.
Cuối truyện chỉ có một dòng miêu tả nhẹ bẫng:
[Khương Hòa, kẻ luôn nỗ lực kiếm sự chú ý của mọi người, cuối cùng đã bị nhà họ Ôn quét ra khỏi cửa.
Cô ta lang thang không một xu dính túi chết dưới tay bọn cướp vì không chờ được tiền chuộc.]
Đọc đến đây, tôi nhìn hai gã cướp mặt với ánh mắt đầy hy vọng.
khi tôi đưa ra yêu cầu “giết con tin”, trong lại rơi vào một sự im lặng kỳ quái.
Hai cái đầu đinh chụm vào nhau thì thầm hồi lâu rồi đưa ra một quyết định hoàn toàn với cốt truyện gốc: Họ định không giết tôi nữa mà đi cướp tiệm để kiếm tiền nhanh.
Gã trẻ hơn lo lắng hỏi: “Đại ca, phải chúng ta đã giao kèo là chỉ tống tiền thôi sao?
Đột ngột chuyển sang đi cướp… em sợ nghiệp vụ không thành thạo…”
Tên lớn tuổi hơn mắng: “ phải đều là kiếm tiền sao, gì nhau?
Tiện con nhỏ này làm con tin, chúng ta cướp xong là chạy!”
Giọng lo âu lại vang lên: “Ngộ nhỡ không chạy thoát thì sao?”
“Không sao, anh nghe ngóng rồi, cơm tù ở thủ đô ngon hơn chỗ nhiều, đảm bảo bữa nào cũng có thịt có mỡ, không uổng công anh tốn tiền vé máy bay đưa từ xa tới đây đâu.”
Gã đầu đinh trẻ tuổi an gật đầu rồi nhìn gương mặt không còn thiết sống của tôi, đe dọa: “Lát nữa ngoan ngoãn chút, nếu cô chịu làm con tin phối hợp với bọn tôi đi cướp, tí nữa tôi sẽ thả cô đi.”
“Có thỏa mãn một nguyện nhỏ nhoi của tôi không?”
“!”
Mấy cái cốt truyện thêm thắt này tôi tham gia chút nào.
Cuối sách vốn đã không còn một chữ nào viết về tôi nữa rồi.
Tôi ôm một trái tim chân thành, khẩn thiết bảo: “Nể tình em vất vả làm con tin cho các anh, cướp xong các anh tiện tay cho em một đao để em đi chầu luôn được không?”
“????”
3
Vụ cướp tiệm diễn ra suôn sẻ đến lạ kỳ.
Hai tên cướp phân công rõ ràng: một đứa cầm búa tạ nện lấy nện để vào tủ kính, đứa còn lại thì cầm d a o giằng co không dứt với tôi.
“Dao là của tôi, cô bỏ tay ra!”
“Đại ca, anh chỉ cần động tay một chút, quẹt một đường cổ em là vạn sự hanh thông, không tốn của anh bao nhiêu thời gian đâu mà.”
“Cút! Cướp tài sản với giết người là hai tội hẳn nhau, tao đây tỉnh lắm, đừng hòng lừa tao để tao phải ngồi tù bóc lịch lâu hơn!”
Bên cạnh đó, vô số người đi đường vây thành một vòng tròn, rôm rả chỉ trỏ bàn tán: “Kiểu cướp bóc gì mà quê mùa thế không biết.”
“Cái kính chống đạn đó không dễ đập đâu, nhìn tên cướp mệt bở tai kìa, nãy giờ mà chưa vỡ được miếng nào.”
“Chào mừng các tình yêu mới vào livestream nhé, hôm nay mình live trực tiếp cảnh đập tiệm cướp cho cả nhà xem.
Mọi người thả tim bấm follow để phòng mình lên xu hướng nào…Á, cảm ơn đại gia ‘Ôn Thị Tùy Niên’ đã tặng một Mũi Tên Xuyên Mây nhé!
Em trả lời câu hỏi của đại gia luôn: Địa điểm livestream là ở ngã tư phố Nam Hạng ạ!”
Trong tiệm , ngoài tôi ra còn có một cô gái trẻ không kịp chạy thoát.
Cô ấy mặc toàn đồ hiệu đắt tiền, trông vẻ lá ngọc cành mà giờ đây ngồi xổm một góc run như cầy sấy, kinh hoàng nhìn tôi tranh con d a o với tên cóc.
Trong mắt cô ấy vừa có sự sợ hãi, lại vừa có nét kính phục, nước mắt cứ thế rưng rưng.
Tiếng còi cảnh sát mỗi lúc một gần, tên cướp đập mãi không vỡ kính nên đâm ra thẹn quá hóa giận.
Gã móc con dao bấm trong túi ra, ánh mắt hung ác đảo quanh một vòng rồi chộp lấy cô gái ngồi bệt dưới đất, lên điên cuồng: “Dù có phải đi tù, hôm nay tao cũng phải kéo theo một đứa chết chùm!”
Lưỡi dao bấm sắc lẹm khiến mặt cô gái càng thêm cắt không còn giọt máu, trái ngược hoàn toàn với vẻ hưng phấn rạng ngời của tôi.
Tình tiết mà tôi mong đợi tuy đến muộn cuối cùng cũng đã tới.
Nếu chết đủ nhanh, tôi còn tiết kiệm được cả tiền cơm nay nữa.
Vĩnh biệt nhé, nguyên chủ.
Nếu trên đường xuống suối mà đuổi kịp cô, biết đâu hai đứa mình còn sự được vài câu.
Con dao bấm vung cao, tiếng la hét thất thanh của mọi người, tôi lao vút đến chắn mặt cô gái trẻ, mang theo thế quyết tử để bảo vệ cô ấy ở phía .
Tiếng thét chói tai vang lên khắp nơi.
Tôi cảm nhận được lưỡi dao lạnh lẽo đ â m phập vào bụng mình, dòng máu nóng hổi sền sệt từ từ tuôn ra.
Cảm giác mất máu mang đến những cơn chóng mặt, y hệt như khoảnh khắc tôi bị tông chết ở thế giới cũ.
Một cảm giác bình yên quen thuộc ập đến, khiến lòng người nhẹ nhõm đến lạ lùng.
Đất bỗng chốc mất đi mọi màu sắc, cảnh vật mắt vỡ vụn thành muôn vàn mảnh sắc lẹm.
Tôi nhắm mắt, nở một nụ cười như vừa được giải thoát, không kìm được mà thở hắt ra một : “Cuối cùng cũng được chết rồi…”
Thân hình tôi lịm dần đi, tiếng khóc nức nở của cô gái , tôi chìm vào bóng thăm thẳm.
Ngay giây cuối cùng khi mất đi ý thức hoàn toàn, tôi lờ mờ một chàng trai hớt hải gạt đám đông ra, gương mặt anh ta tràn ngập vẻ hoảng loạn sợ hãi.
Anh ta ôm lấy cơ mềm nhũn của tôi, lên như phát điên: “Tất cả đứng ngây ra đấy làm gì, mau gọi cấp cứu đi chứ!”
4
Nhìn đôi lông ánh mắt có đến năm phần giống tôi , người này chắc hẳn là Ôn Tùy Niên trong sách – anh trai ruột thịt của nguyên chủ.
Ôn Tùy Niên tuyệt đối sẽ không bao giờ dành cho tôi ánh nhìn lo lắng như thế.
Trong sách mô tả, kể từ khi nguyên chủ nhận tổ quy tông quay về nhà họ Ôn, người ghét nguyên chủ nhất cái nhà này chính là anh ta.
đầu tiên nguyên chủ về nhà, Ôn Sơ Sơ – cô thiên kim giả đã chiếm đoạt thân phận suốt mười tám năm đã bỏ nhà đi ngay trong đêm.
Cả nhà nháo nhào đi suốt một đêm mới cô ta về.
Lúc đó cô ta ướt sũng nước mưa, trông như một con hươu nhỏ hoảng sợ, nép vào lòng mọi người mà khóc lóc: “Ba mẹ, anh ơi, em cứ tưởng mọi người không cần em nữa rồi.”
Ôn Tùy Niên đau lòng ôm chặt cô ta vào lòng rồi quay ngoắt lại mắng chửi nguyên chủ bằng bộ mặt hung dữ: “Tất cả là tại cô!
Cái đồ nhà quê, đừng tưởng có chung huyết thống với tôi là có chiếm đoạt vị trí của Sơ Sơ ở nhà này.
Để tôi cho cô biết, quan hệ huyết thống vĩnh viễn không bằng mười tám năm gắn bó sớm đâu!”
Lúc bấy giờ, nguyên chủ chỉ mặc một chiếc áo thun rẻ tiền, bên chân là cái bọc quần áo đơn sơ, đứng phòng khách lộng lẫy của nhà họ Ôn.
lạnh từ điều hòa khiến cô nổi hết da gà có lấy một người nhìn cô lấy một cái tử tế.
Hình ảnh một “kẻ nhà quê” lạc lõng với hào môn như thế, lẽ đương nhiên là bị giới thượng lưu chán ghét.
Họ đồng loạt oán hận sự xuất hiện đột ngột của nguyên chủ đã phá vỡ bầu không khí bình yên của gia đình này.
Kể từ đó, nguyên chủ đầu chuỗi một năm ròng rã nhún nhường, lấy lòng, chỉ mong lại được chút tình thân muộn màng.
Thế đổi lại chỉ là ánh mắt khinh miệt những cái mác “đồ thô kệch”, “mất mặt”, “không xứng đứng trong hàng ngũ thượng lưu”.
Cho đến cuối cùng, nhiều lần bị đổ tội “hãm hại” cô thiên kim giả ngây thơ trong sáng Ôn Sơ Sơ, nguyên chủ bị đuổi ra khỏi nhà, trắng tay không còn gì cả.
giờ, tôi là kẻ tiếp nhận số phận bi thảm này.
Con đường đã mất sạch màu sắc này, nguyên chủ không đi nữa mà tôi thì lại càng không dừng chân thêm một phút giây nào.
5
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi, tôi khó khăn mở mắt ra.
Vừa nghiêng đầu đã đôi lông chất chứa chút lo âu của Ôn Tùy Niên.
Cái thói “cấp cứu quá đà” này khiến cho kế hoạch chết của tôi biến thành sống.
Vất vả lắm mới gặp được cướp, kết quả là nhát dao đâm lệch, né sạch mọi nội tạng, chỉ bị thương ngoài da.
“đăng xuất” xem ra phải cách rồi.
Trong cốt truyện gốc, Khương Hòa chết dưới tay bọn cướp vì không đợi được tiền chuộc.
không hiểu sai lệch ở đâu, rõ ràng tôi cũng rơi vào tay cướp, vậy mà người vẫn sống nhăn răng.
Lẽ nào tôi phối hợp chưa đủ tốt? Hay là quyết chết biểu hiện chưa đủ rõ ràng?
Sự sống dai dẳng khiến tôi phiền lòng, mà giọng của Ôn Tùy Niên bên cạnh lại càng ồn ào hơn: “Khương Hòa, nếu không phải bình thường cô cứ thích cố tình làm mình bị thương để gây sự chú ý thì tôi cũng không đến mức chết mà không cứu.”
Tôi bực mình đáp lại một câu: “Câm miệng!”
Nguyên chủ khúm núm lấy lòng anh ta, chứ tôi thì không.
Nằm trên chiếc giường bệnh êm ái, vùng cổ cứ bị cái gì đó cấn vào rất khó chịu.
Tôi đưa tay giật một cái thì đó là một lá bùa bình an cũ nát.
Lớp vỏ bên ngoài đã sờn chỉ, vải lụa màu đỏ thẫm đã phai màu, bên trong đựng thứ gì đó cứng cứng.
Tôi không có ký ức của nguyên chủ, chỉ cái món đồ cũ rích này làm vướng víu nên giật phắt ra rồi tiện tay ném đi.
Lá bùa vẽ nên một đường parabol hoàn hảo không trung.
Mọi lời định trong miệng Ôn Tùy Niên đột ngột nghẹn lại.
Lá bùa bình an nhỏ bé nằm im lìm trên mặt đất khiến cơ mặt anh ta giật giật, đôi mắt dán chặt vào mặt tôi, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Khương Hòa, cái bùa bình an này… cô cứ thế mà vứt đi sao?”