Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Tiểu Bảo không chịu đi , người ta nói trẻ con thật ra là nhạy nhất, nó không gì rồi chứ?”
“Tiếc là em vẫn hết sốt, nếu không đã Tiểu Bảo đi công viên giải trí rồi.”
“Nó chừng này rồi, còn được đi lần nào.”
“Ừm, nay không ra ngoài nữa, chắc cũng không gặp phải Trì Chu đâu nhỉ?”
…
Ngoài cửa sổ trời đã sáng rõ.
Chiếc điện thoại bên cạnh vẫn đang phát đoạn ghi âm.
“Mấy nay mơ thấy Minh Tiêu, tính thời gian, hôn lễ của cậu ấy và Tinh Hà cũng sắp đến rồi.”
Khoảng giữa im lặng rất lâu, câu nói tiếp theo của Trình An Hạ mới khe khẽ vang .
“Trì Chu, kiếp này hữu duyên vô phận, kiếp sau…”
Câu này còn phát xong, điện thoại đột nhiên tắt nguồn.
Trì Chu nhìn, là điện thoại hết pin sập nguồn.
Anh mím môi, nằm xuống ghế sofa, nhìn chằm chằm vào chiếc đèn chùm trên trần nhà thất thần.
Sau đó anh đến viện nộp đơn xin thôi việc.
“Viện trưởng, tôi không thể vào phòng cấp cứu được nữa.”
Viện trưởng nhíu mày, cũng nhớ lại lời đồn thổi trong viện mấy nay: “Là nhân thiếu máu sản tủy xương đã qua đời đó sao?”
Môi Trì Chu lập tức trắng bệch.
Anh ngước mặt đau khổ: “Vâng.”
Mặc anh rất rõ, của Trình An Hạ là Đại La Thần Tiên cũng không cứu được.
Nhưng anh luôn không nhịn được , nếu lúc đó mình chấp quy định, xông vào phòng cấp cứu, liệu kết quả có khác đi không?
Viện trưởng khó xử vỗ vai Trì Chu: “Đừng vội kết luận như vậy, cậu về nhà nghỉ ngơi một thời gian, nếu tình hình không cải thiện, tôi sẽ chuyển cậu sang khoa khác.”
Ông ấy không có ý định để Trì Chu thế rời đi.
Trì Chu thất thần rời khỏi viện.
Ra khỏi cổng viện, anh ngẩng đầu nhìn trời.
Thế giới này, sao lại biến thành màu xám rồi?
Sau đó, anh lái xe đến viện phúc lợi nơi Tiểu Bảo ở.
Nhìn qua cửa sổ, anh thấy Tiểu Bảo đang ngồi xổm trong góc, cúi đầu không đang làm gì.
Trì Chu đẩy cửa bước vào, rồi quay tay đóng cửa lại.
Nghe thấy có người vào, Tiểu Bảo cũng không động đậy.
Trì Chu đứng một lúc, rồi khẽ mở lời: “Tiểu Bảo.”
Tiểu Bảo chợt ngẩng đầu, dường như đang xác nhận mình có nghe nhầm không.
Rồi cậu bé quay đầu nhìn Trì Chu: “Anh?”
Trì Chu kéo chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống, mở rộng vòng tay: “Lại đây.”
Có lẽ ngồi xổm lâu nên chân tê, Tiểu Bảo đứng dậy loạng choạng một cái, rồi từng bước đi tới: “Anh đến đây làm gì?”
Trì Chu nhìn chiếc cặp sách nhỏ cậu bé ôm trước ngực, và chiếc dây buộc tóc nắm trong tay, chua xót.
Anh nhẹ, giơ tay xoa đầu Tiểu Bảo: “Đến thăm em, còn có một món quà muốn tặng em.”
Ánh mắt Tiểu Bảo lập tức thu hút.
Cậu bé nhìn từng tấm ảnh, thấy ảnh Trì Chu ôm cậu bé chụp trước, tất cả đều đã được bằng hình ảnh Trình An Hạ ôm cậu bé.
Cậu bé nhớ rõ đi công viên giải trí, lúc chụp ảnh cậu bé hoàn toàn không nổi, tất cả các ảnh đều rất xấu.
Nhưng trong ảnh này, cậu bé rất tự nhiên, cả dáng vẻ của Trình An Hạ, cũng khỏe mạnh và xinh đẹp.
như thể đó thực sự là Trình An Hạ cậu bé đi công viên giải trí, và họ đã chơi rất vui vẻ.
Nước mắt Tiểu Bảo lập tức vỡ òa.
Cậu bé không nhịn được nhào vào Trì Chu, nghẹn ngào: “ ơn anh, em rất thích món quà này.”
Cậu bé , để ghép được ảnh này thành như vậy, chắc chắn đã tốn rất nhiều tâm sức.
Trì Chu ôm cậu bé, ôn tồn nói: “Vậy em có muốn về nhà với anh không?”
“Anh em không thích nơi này, em chỉ là không muốn làm liên lụy đến anh phải không?”
Tiểu Bảo cắn môi không nói.
Trì Chu dường như đã nhìn thấu suy của cậu bé.
“Em còn nhớ chiếc điện thoại em anh không? Trong đó có lời chị em để lại.”
“Chị ấy nói rất tiếc không thể nhìn em vào tốt nhất, không thể nhìn em trưởng thành khỏe mạnh. Anh tin rằng, chị ấy càng hy vọng em có thể sống thật tốt, chứ không phải sự sắp xếp đắc dĩ cuối của chị ấy mà phải chịu thiệt thòi ở đây.”
Viện trưởng viện phúc lợi là người tốt, nhưng ở đây có nhiều trẻ em, sao cũng không thể chăm sóc chu đáo từng đứa trẻ.
Tiểu Bảo động : “Nhưng, lần trước cô viện trưởng nói, chuyện này không đúng quy tắc.”
Nhớ lại cuộc điện thoại Lâm Khinh Ngữ gọi mình sáng nay, Trì Chu : “Quy tắc là vật chết, con người là vật sống, chỉ cần em đồng ý đi anh, anh nhất định sẽ em về nhà.”
Về nhà…
Hai từ này khiến tim Tiểu Bảo rung mạnh mẽ.
Cậu bé nắm chặt tay, tránh để mình khóc lần nữa: “Vâng, em muốn về nhà với anh.”
Trì Chu lại xoa đầu Tiểu Bảo, dắt tay cậu bé đi tìm viện trưởng.
Lần này, có lẽ đã được dặn dò trước, viện trưởng không nói gì nhiều, làm thủ tục nhận nuôi Tiểu Bảo, và hộ khẩu cũng được chuyển sang tên Trì Chu.
07.
Tiểu Bảo lại được đi .
Không lâu sau, cậu bé đến ngực Trì Chu, rồi đến cằm Trì Chu, cấp hai.
Sau đó, là ba năm cấp ba.
Tiểu Bảo thấy mình thật may mắn, trong tình yêu thương.
Mục đích bố mẹ ruột cậu bé đến thế giới này không trong sáng, nhưng cũng bao giờ bỏ bê cậu bé.
cả tháng trước sáu tuổi không dễ dàng, nhưng chị cũng luôn bảo vệ cậu bé rất tốt.
Tuy cơ thể cậu bé nhỏ bé, nhưng bao giờ đói bữa nào.
cả khi trời mưa bão sấm sét, chị cũng luôn ôm cậu bé vào an ủi.
Cậu bé không bao giờ trách chị.
Sau sáu tuổi, anh rể lại xuất hiện.
Cậu bé anh rể sẵn nuôi mình, là chị.
Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc anh rể yêu thương cậu bé.
Cậu bé được ăn ngon mặc đẹp, thậm chí còn có thể phát triển sở thích của mình.
cả vài người bạn của anh rể, cũng rất tốt với cậu bé, vào dịp Tết hoặc sinh nhật, đều lì xì cậu bé.
Tiểu Bảo luôn thấy kiếp trước mình nhất định đã giải cứu vũ trụ, kiếp này mới gặp được nhiều người tốt như vậy.
Cậu bé luôn , mình và anh rể sẽ thế sống tiếp.
đến đó cậu bé đi vẽ về.
Trì Chu đang ngồi trên ghế sofa hút thuốc.
Anh đã lâu lắm rồi không hút thuốc, kể từ khi Tiểu Bảo về nhà.
Không khí trong nhà có vẻ hơi kỳ lạ.
Tiểu Bảo gọi một tiếng: “Anh rể?”
Trì Chu quay đầu nhìn cậu bé: “Về rồi à? Giấy báo trúng tuyển của em đến rồi.”
Hành động giày của Tiểu Bảo khựng lại.
Không khí có chút ngưng đọng.
Cậu bé giày xong, đi đến bên ghế sofa.
Trên bàn trà, giấy báo trúng tuyển được đặt ngắn.
Khoa Hóa , Đại Kinh Đô.
Cậu bé đã thi đậu vào , chuyên ngành với chị mình.
Cậu bé lập tức hiểu tại sao Trì Chu lại ngồi ở đây.
Trì Chu từng đề nghị cậu bé thi vào Mỹ thuật, cậu bé đã đồng ý, nhưng sau đó lại lén Trì Chu đăng ký các khác.
Cậu bé cúi đầu: “Em xin lỗi, anh rể.”
Nhưng Trì Chu không hề tức giận.
Anh dụi tắt điếu thuốc, ánh mắt nhìn Tiểu Bảo cũng không có kỳ sự khó chịu nào.
“Anh không giận, Tiểu Bảo, em rồi, có suy riêng rất tốt.”
“Trước đây anh đề nghị em vào Mỹ thuật, cũng chỉ em thích.”
“Nếu em thực sự yêu thích Hóa , anh cũng sẽ không ngăn cản em.”
“Chỉ cần em không ảnh hưởng chuyện của chị em, và sau này không hối hận là được.”
Tiểu Bảo thở phào nhẹ nhõm: “Em không hối hận.”
Trì Chu : “Vậy là tốt rồi, thôi, cất giấy báo này đi.”
Nói xong, anh đứng dậy về phòng mình.
Tiểu Bảo luôn thấy bóng lưng anh toát ra một mùi vị khó tả, khiến người ta lo lắng.
08.
Sáng sau, bảy giờ.
Mặt trời đã rất cao.
Tiểu Bảo thức dậy vệ sinh cá nhân, ra khỏi phòng nhưng không thấy bóng dáng Trì Chu đâu.
Bình thường có đi làm hay không, Trì Chu cũng đã tỉnh rồi.
“Anh rể?”
Tiểu Bảo gọi một tiếng, cũng không nhận được kỳ lời đáp lại nào.
Phòng ngủ, ban công và nhà bếp của Trì Chu, đều không tìm thấy anh ấy.
“Chắc là ra ngoài rồi?”
Tiểu Bảo lẩm bẩm, đi về phía cửa, thì thấy cánh cửa phòng đồ vốn luôn đóng kín lại đang hé mở.
Căn phòng đồ này từ khi cậu bé chuyển đến đây, vẫn luôn khóa.
Trì Chu bao giờ phép cậu bé vào.
đến sự thường hai nay, Tiểu Bảo trong đột nhiên bắt đầu hoảng sợ.
Trong không khí dường như cũng thoang thoảng mùi máu tanh.
Cậu bé từ từ tay, mở cửa phòng đồ ra.
Đập vào mắt là cả căn phòng đầy hoa hồng đỏ, và một ma-nơ-canh hình người đứng ở chính giữa.
Trên người ma-nơ-canh mặc một chiếc váy cưới với vạt váy rất .
Kiểu dáng cũ đến mức thị hiện tại đã không còn tìm thấy.
Trên tường treo một ‘ảnh gia đình’ nhỏ mà cậu bé vẽ vào dịp Tết đầu tiên sống Trì Chu, được đóng khung cẩn thận bảo vệ.
“Anh rể?”
Không ai đáp lời.
Cậu bé nhíu mày bước vào, mới thấy trong lớp lớp hoa hồng xung quanh chiếc váy cưới, có một người đang nằm.
“Anh rể!”
Tiểu Bảo vội vàng chạy đến đỡ người đó dậy, lúc này mới thấy tay trái Trì Chu đang nắm chặt một hộp nhung đựng nhẫn.
Và cổ tay phải của anh ấy, có một vết thương sâu hoắm.
Máu đỏ tươi nhuộm cánh hoa hồng xung quanh càng thêm rực rỡ.
Góc váy cưới trắng tinh cũng dính màu đỏ.
Tiểu Bảo luống cuống, nhưng vẫn nhớ kiểm tra động mạch cảnh của Trì Chu.
Mặc yếu ớt, nhưng vẫn còn đập.