Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4 - Giữa Người Lạ Quen Thuộc

Anh ngủ phòng làm việc, tôi ngủ phòng chính.

tôi ít gặp .

Ngoại trừ lúc tôi tan làm về, Chu Yến Xuyên nghe động tĩnh cửa sẽ bước ra một cái.

tôi ra cửa lấy đồ ăn giao đến, anh cũng sẽ khéo đi ra pha một cà phê.

Tôi cứ tưởng những ngày vậy sẽ kéo dài đến ngày tôi có thể đề nghị .

Cho đến tôi thử que và phát hiện mình mang thai.

Đứa trẻ không phải của riêng tôi.

Dù có , với tư cách cha, Chu Yến Xuyên cũng có quyền biết sự tồn tại của nó.

Thậm chí tham gia quyết định việc nó có được giữ hay không.

Tôi ném que thử thai vào thùng rác. Màn hình điện thoại sáng tối. Cuối cùng tôi mới gom đủ dũng khí gọi cho Chu Yến Xuyên.

Điện thoại đổ chuông lâu, thể qua cả một thế kỷ.

Có một khoảnh khắc, tôi thậm chí nghĩ rằng nếu Chu Yến Xuyên kiên quyết muốn giữ đứa bé, cuộc nhân này cũng không nhất thiết phải chấm dứt.

“Sao vậy, ? ?”

“Chu Yến Xuyên, em…”

Giọng tôi khàn đến không ra tiếng. mở miệng nghẹn .

“Yến Xuyên, mau qua đây, sắp đến lượt em .”

Ba chữ “em mang thai” bị giọng của Tô Nhiễm đầu dây kia che lấp.

“Xin lỗi , anh hơi ồn nên không nghe rõ. em…”

anh ồn, tôi nghe Tô Nhiễm và những người khác cao giọng thúc giục anh.

Anh đáp vài tiếng, giọng nghe có vẻ sốt ruột.

Nhưng vẫn kiên nhẫn chờ tôi trả lời.

“Không có gì.”

lâu sau, tôi nghe giọng mình vang .

12

Từ phòng phẫu thuật đi ra, tôi ngồi hành lang đợi lấy thuốc.

Hai y tá thực tập ngồi cạnh tôi đang nói chuyện.

“Bệnh nhân khoa xạ trị kia hạnh phúc thật đấy. nào đến cũng đi cùng.”

“Nghe nói tổng giám đốc công ty niêm yết, không thiếu tiền. Bác sĩ phẫu thuật cho cô đều do bỏ nhiều tiền mời từ nước về.”

“Giàu thế sao không đưa hẳn ra nước chữa?”

“Không nỡ chứ sao. Ra nước vợ trẻ cả năm cũng chẳng gặp được mấy . Dù sao có tiền chịu chi, cô đâu cũng được ưu tiên.”

đầu cô đến cô không có . Quy mô lúc đó còn lớn hơn hôm nay nhiều. Viện trưởng đích thân tiếp đón, cả khoa còn tạm dừng khám…”

Hai người đang nói ánh đột nhiên rơi ra phía sau tôi, lập tức ngừng buôn chuyện.

“Sao đến bệnh viện? Khó chịu đâu à?”

Dưới ánh kinh ngạc của hai thực tập sinh, Chu Yến Xuyên quen thuộc đưa sờ trán tôi.

“May không sốt.”

“Sao môi trắng bệch thế này? Anh gọi Tần Tự qua xem.”

Tần Tự bạn thân từ nhỏ của Chu Yến Xuyên, cũng phó viện trưởng của bệnh viện này.

Tôi siết chặt bàn , trong lòng hối hận sao mình quên mất thông tin quan trọng vậy.

“Tôi không sao. Đồng nghiệp không khỏe, tôi đi cùng cô .”

Tôi nói mà gần không có sức.

“Lát nữa tôi đi . Anh có việc cứ đi trước, không cần quan tâm tôi.”

Chu Yến Xuyên đứng trước tôi, ánh quét qua tôi, hoàn toàn không có ý rời đi.

“Trạng thái của em không ổn lắm. Nghe lời, kiểm tra một chút thôi, không mất nhiều thời gian.”

anh mở danh bạ điện thoại, tim tôi cũng treo tận cổ họng.

“Tôi nói không cần , anh nghe không hiểu sao?”

Tôi đột nhiên cao giọng.

“Anh thích Tô Nhiễm cứ đi , không cần giả vờ quan tâm tôi đây.”

“Em đừng giận. Anh không có ý ép em, anh chỉ lo…”

Có lẽ bị sự chán ghét trong tôi dọa đến, giọng Chu Yến Xuyên có chút luống cuống.

“Bệnh tình của cô đột nhiên chuyển biến xấu…”

Tôi hất anh ra, đang định đứng dậy đi ra phía sau bỗng vang giọng một phụ nữ.

“Số 43, Sở , phiếu thanh toán của cô in xong.”

Tôi trơ Chu Yến Xuyên nhận lấy tờ giấy từ bác sĩ.

Anh cứng đờ tại chỗ, cơ thể khẽ lảo đảo đến mức khó phát hiện.

ngẩng đầu tôi nữa, anh trắng bệch.

“Tự nguyện… chấm dứt thai kỳ?”

13

Suốt dọc đường, mấy tôi thử nói rõ với Chu Yến Xuyên.

Nhưng mở miệng, tôi đều bị anh ngắt lời bằng đủ loại chủ đề.

“Anh hỏi bác sĩ . Bây giờ em cần ăn nhiều đồ bổ khí huyết. Anh bảo dì giúp việc mua táo đỏ, còn có gan heo, huyết vịt…”

“Em nghỉ ngơi trước đi. Anh… anh đi xem thuốc…”

Giống bây giờ, Chu Yến Xuyên đặt tôi sofa bắt đầu bận rộn.

Anh tìm một chiếc chăn dày đắp người tôi, nhưng suốt quá trình không hề thẳng vào tôi.

Thậm chí chạm đến bụng dưới của tôi, tôi rõ đầu ngón anh đang run rẩy.

“Đợi em khỏe , ta đến Úc sống một thời gian… Không phải em luôn muốn tận xem chuột túi đó sao? Đến lúc đó ta có thể mua một nông trại, nuôi vài con cho em chơi…”

Chu Yến Xuyên nói không ngừng, nghe nghĩ đến đâu nói đến đó.

Tôi không theo kịp suy nghĩ của anh, cũng không có tâm trạng nói chuyện với anh những điều này.

Mấy tôi muốn mở miệng cắt ngang đều bị giọng anh lấn át. Tôi siết chặt bàn , cuối cùng cao giọng:

“Đủ , Chu Yến Xuyên.”

ta đi.”

Hai chữ “ ” vang vọng vô hạn trong căn phòng trống trải.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.