Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
9.
Từ đêm hôm , hoàn toàn biến mất khỏi đời tôi.
Nghe anh ta mang theo số tiền tôi trả phần cổ phần, rời khỏi thành phố này.
Có người bảo anh ta đã về quê nhà, cũng có người anh ta nước ngoài rồi.
Nhưng tất cả những điều … không còn liên quan đến tôi nữa.
đời tôi đã sang một chương mới.
Tôi đón con trai về sống cùng, thuê bảo mẫu tốt chăm sóc thằng bé chu đáo.
Tôi cũng đón ba mẹ về ở chung, để họ tận hưởng những tháng ngày an yên tuổi xế chiều.
Tôi dành trọn tâm huyết việc, điều hành ty vào quỹ đạo ổn định, phát triển vững vàng.
Tôi không còn là vợ của ai, càng không phải cái bóng cạnh bất kỳ người đàn ông nào.
Tôi là Mộ .
Là CEO của ty.
Là mẹ của con trai.
Là con gái của cha mẹ.
Là chính tôi.
Một năm , tại buổi tiệc cuối năm của ty.
Tôi lên sân khấu với tư cách là CEO, đứng giữa ánh đèn rực rỡ, phát biểu trước toàn thể nhân viên.
Bộ đầm đỏ tôi mặc tỏa thần thái không thể rời . Dưới ánh đèn, tôi như một ngọn lửa kiêu hãnh, chói lòa mà rực rỡ.
dưới sân khấu, hàng trăm ánh ngưỡng mộ kính nể đổ dồn về phía tôi.
Tần đứng hàng đầu, lặng lẽ tôi, ánh lên sự xúc động không giấu nổi.
khi kết thúc phần phát biểu, tôi xuống sân khấu.
Tần tiến đến, đưa tôi một ly champagne.
“Chúc mừng , Giám đốc Mộ.”
“ Tần,” tôi cụng ly với ông, mỉm cười. “Người cần cảm ơn… là cháu.”
“Nếu không có , cháu không thể đứng vững nhanh đến vậy.”
“ quá lời rồi.” Tần khẽ cười, ánh tràn đầy tán thưởng.
“Tôi chỉ làm điều nên làm. Từ đầu đến cuối, tôi luôn tin rằng — người phù hợp để dẫn dắt ty này, chính là .”
Chúng tôi nhau mỉm cười, không ai gì thêm — tất cả đã rõ ràng, chẳng cần lời.
Bữa tiệc đang diễn nhộn nhịp, tôi ban hít thở một không khí.
Gió đêm se lạnh, cuốn trôi đi hơi men còn vương cổ họng.
Tôi lặng lẽ ngắm thành phố trong màn đêm — ánh đèn rực rỡ trải dài như dải ngân hà.
Đây từng là cảnh tượng mà tôi cùng nhau mơ ước.
Còn hiện tại, tôi một mình đứng ở này… thấy bình yên hơn bao giờ hết.
Điện thoại rung lên, là một tin nhắn từ số lạ:
[ , anh xin lỗi.]
Tôi ba chữ , nét mặt không có dao động nào.
Lặng lẽ xóa tin nhắn.
, đưa số vào danh sách chặn.
Có những người, có những chuyện, đã qua rồi… thì nên để nó trôi vào dĩ vãng.
đời tôi — không nên bị trói buộc bởi những thứ vô nghĩa như thế nữa.
Khi tôi hội trường, trợ lý Tiểu Vương chạy đến tìm:
“Giám đốc Mộ, vừa rồi có một người đàn ông mang thứ này đến, là gửi chị.”
đưa tôi một chiếc hộp quà được gói rất cẩn thận.
Tôi mở , trong là một con nhỏ, thô sơ, làm bằng tay.
Dưới đế con có khắc dòng chữ:
“Tặng con trai — hai người anh yêu thương .”
Nét chữ xiêu vẹo, không lẫn vào đâu được — là bút tích của .
Tôi con , trong khoảnh khắc chợt nhớ về những ngày rất xa xưa.
Khi , chúng tôi còn sống trong căn phòng trọ cũ kỹ, tôi mang thai, nôn nghén đến kiệt sức.
thương tôi, vụng về tập nấu ăn.
Anh còn lén nhặt những mảnh vụn về, dùng dao nhỏ cắt tỉa từng một, làm nên con này.
Anh từng :
“Đợi này có tiền, anh sẽ mua em con một vòng lớn thế giới.”
Khi , trong anh còn ánh sáng. Trong tim anh, còn có tôi.
Nhưng này… ánh sáng tắt.
tim anh cũng không còn chỗ tôi nữa.
Tôi cầm lấy con , đến thùng rác cạnh.
Không một do dự, tôi buông tay.
Quá khứ dẫu đẹp — cũng vẫn chỉ là quá khứ.
Con người… định phải học cách về phía trước.
Tôi người, trở ánh đèn rực rỡ, ly rượu chạm nhau, tiếng nhạc vang vọng — thế giới thuộc về hiện tại tương lai của tôi.
Ở , có sự nghiệp của tôi.
Có tương lai của tôi.
Có một đời hoàn toàn mới, chỉ thuộc về riêng tôi.
Còn … chén chè đậu đỏ đến muộn kia…
Cứ để chúng mãi mãi mục nát trong một góc ký ức — tôi sẽ không bao giờ nữa.
-Hết-