Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
12
Tôi thật sự không nghe nổi nữa rồi. Cứ theo cái kiểu dồn người vào đường này của Lục Nhạn Tri thì cái mối xem mắt này tám phần mười là toang chắc.
Tôi nở một nụ gượng gạo: “Anh không cần bận tâm đến mấy câu này của thầy tôi đâu, tôi có chút chuyện muốn nói với thầy, anh cứ ngồi đây một lát nhé.”
Tôi kéo Lục Nhạn Tri sang phòng bao trống bên cạnh.
“Thầy ơi, em rất cảm ơn thầy giúp em xem xét đối phương, anh ấy là người mà bố mẹ chọn cho em, bố mẹ em vô hài lòng về anh ấy, thầy không cần phải vặn vẹo anh ấy thêm cái gì nữa đâu ạ.”
Lục Nhạn Tri ngẩn người, đăm đăm vào mắt tôi, nói trầm hẳn xuống:
“Vậy em có hài lòng với cậu không?”
“Hài lòng ạ.”
Vành mắt Lục Nhạn Tri đỏ lên, nói trầm xuống đầy vẻ sa sút và khàn đặc:
“Vậy còn anh thì sao?”
“Em thực sự định không cần anh nữa sao?”
“Hả?” Ánh mắt tôi đầy vẻ hoang mang.
Lục Nhạn Tri chạm vào mặt tôi, ánh mắt si mê lại nóng rực:
“Em còn định giả vờ với anh nữa à?”
“Chủ… nhân.”
Mẹ ơi! Toàn thân tôi đột nhiên run b.ắ.n lên một cái như bị điện giật, kinh hãi đứng c.h.ế.t trân tại chỗ. Sao Lục Nhạn Tri lại biết được thân phận của tôi rồi? Từ bao giờ thế chứ?
“Nói gì chứ, có phải thật sự định bỏ rơi anh không?”
Tôi nhất thời cạn lời, chẳng biết phải nói cái gì.
“Kẻ l.ừ.a đ.ả.o nhỏ, không muốn nhận cũng phải nhận, em vốn dĩ là của anh rồi.”
Lục Nhạn Tri nâng cằm tôi lên, cúi định hôn tôi. Tôi giật nảy mình, tiếng nói:
“Thầy không cần cái chứng nhận tư cách nhà giáo nữa đúng không?!”
Môi của Lục Nhạn Tri dừng phắt lại ở khoảng cách còn cách môi tôi đúng một centimet. Xem ra là anh vẫn cần. Trong lòng tôi thầm vui sướng.
“Thầy Lục ơi, thầy cũng không muốn mình bị mất việc đâu đúng không ạ?”
Lục Nhạn Tri bật một tiếng, anh nới rộng khoảng cách ra một chút rồi tôi:
“Anh sợ mất bà xã thôi.”
“Anh biết em giận vì anh hung dữ với em trong lúc dạy học, anh làm vậy là vì có trách nhiệm với em.”
“Học sinh có thuận lợi tốt nghiệp dưới tay anh, có đứa nào mà không phải là tinh anh trong xã hội chứ?”
“Em có cần phải công báo tư thù đến mức này không?”
Mắt tôi chợt trợn tròn:
“Em công báo tư thù á?!”
“Thầy đối xử với em đấy mà gọi là hung dữ bình thường à?!”
“Là một người thầy, thầy không dịu dàng một chút được sao?”
“Cái miệng của thầy ngày nào cũng như tẩm kịch độc vậy, không sợ có ngày tự làm mình độc c.h.ế.t luôn à.”
Lục Nhạn Tri gật gật :
“Ừm, là anh sai rồi, anh sửa.”
“Em ra ngoài từ chối cậu trai kia , anh em về gặp bố mẹ, anh cưới em.”
Tôi khựng lại một nhịp:
“Em đồng ý gả cho thầy đâu, thầy dựa vào cái gì mà ra lệnh cho em?”
Lục Nhạn Tri dài một tiếng, đôi mắt đen láy ươn ướt như một chú cún con tôi:
“Không phải ra lệnh, là thỉnh cầu.”
“Cầu xin em làm bà xã của anh.”
Tôi nhịn không được lườm anh một cái:
“Lại giả vờ, ngày thường thầy có như thế này đâu.”
“Ồ? Ngày thường anh thế nào?” Lục Nhạn Tri bày ra vẻ mặt vô ngoan ngoãn, giống như một cậu học sinh tiểu học đang đợi thầy cô giáo nhận xét.
Tôi nhấn mạnh từng chữ một kể tội anh:
“Lạnh lùng, m.á.u lạnh, khắc nghiệt, lại còn hở một tí là uy h.i.ế.p em, không cho em tốt nghiệp.”
Đáy mắt Lục Nhạn Tri ngập tràn ý :
“Vậy việc em dám lối nói chuyện với một người đáng sợ như anh thế này, thì nó đại biểu cho cái gì?”
Tôi nghẹn họng.
“Đại biểu cho việc trong lòng em thừa hiểu rõ, anh biết yêu em, chứ không bao giờ làm tổn thương em.”
“Đại biểu cho việc em chắc chắn rằng mình nắm thóp được anh rồi.”
Tôi còn đang ngơ ngác, Lục Nhạn Tri cúi ngậm c.h.ặ.t đôi môi tôi. Hơi của anh bỏng rẫy, hòa lẫn với mùi hương tuyết tùng thoang thoảng trên người anh, mãnh liệt xâm chiếm các giác quan của tôi, bá đạo nuốt chửng từng tấc hơi .
Tôi bị hôn đến mức không nổi, dùng hết sức lực muốn đẩy anh ra. Thế , chẳng hề dịch chuyển được một chút nào. Ngược lại còn bị bàn tay của anh siết c.h.ặ.t vòng eo thon áp sát vào người anh, lực mạnh đến nỗi như muốn khảm tôi vào trong cơ anh vậy. Cho đến , tiếng chuông điện thoại của tôi đột ngột vang lên.
13
Lục Nhạn Tri liếc thấy tên danh bạ hiển thị là 【Mẹ】. Anh lập tức dừng lại, dốc nói: “Em nghe điện thoại trước .”
Chắc là mẹ tôi gọi thăm tiến triển của buổi xem mắt rồi. Tôi dặn dò Lục Nhạn Tri: “Thầy đừng có mà lên tiếng đấy.”
Lục Nhạn Tri mơn trớn eo tôi:
“Thế thì phải xem hai người đang nói cái gì .”
Tôi lườm anh một cái:
“Bây giờ nếu thầy dám xen mồm vào, thì này đừng hòng mong được xen vào chỗ nào nữa.”
Lục Nhạn Tri khựng lại, không biết là nghĩ đến cái gì mà vành tai bỗng chốc đỏ bừng lên. nói cũng khàn trông thấy:
“Biết rồi.”
“Đều nghe theo bối chủ nhân của anh hết.”
Điện thoại được nối, của mẹ truyền đến từ dây bên kia:
“Y Toàn, con với Cố Tây trò chuyện thế nào rồi?”
“Cũng được ạ.”
“Bố mẹ thằng bé đều đang giục bế cháu nội rồi, nếu cả hai đứa đều hài lòng về nhau thì đợi nó tốt nghiệp xong, hai đứa chọn ngày rồi hôn luôn .”
Sợ tôi từ chối, mẹ lại nhấn mạnh thêm:
“Nhà nó có mỗi một mống con trai thôi, bố mẹ nó đều rồi, này đối xử với con như con gái ruột, con gả qua đó cũng không phải làm gì cả, con cái với việc nhà đều có mẫu lo hết, con hạnh phúc lắm đấy, đừng có kén chọn nữa, chốt thằng bé .”
Lục Nhạn Tri tôi ánh mắt bồn chồn, tội nghiệp, nhỏ nói:
“Mấy cái điều kiện mẹ em nói anh đều làm được hết, mà điều kiện của anh còn tốt nhiều, anh có tự mình cưng chiều em như con gái, làm ông chồng kiểu daddy tuổi của em.”
“Em biết đấy, hai năm qua riêng tiền tiêu vặt thôi, anh không biết chuyển cho em mấy triệu tệ rồi.”
Anh vừa dứt lời, mẹ tôi ở bên kia đột nhiên :
“Y Toàn, ai đang nói chuyện ở bên cạnh con thế?”
Tôi người đàn ông vóc dáng cao vạm vỡ, lúc này lại giống như một chú cún con thèm khát được chủ nhân yêu chiều trước mặt, đáp:
“Một cái lốp dự phòng ạ.”
Mẹ: “…”
Lục Nhạn Tri: “…”
Cuộc điện thoại ngắt nối.
Lục Nhạn Tri tủi thân : “Điều kiện của anh rõ ràng tốt cái tên kia gấp vạn lần, tại sao em không mẹ em từ chối cậu , rồi chọn anh chứ?”
Tôi chính là thích cái dáng vẻ cuống cuồng này của anh. Tôi : “Thầy chắc chắn là mình thực sự tốt người về mọi mặt chứ?”
“Chắc chắn.”
“ người trẻ thầy, trẻ trung đồng nghĩa với việc…”
“Hừ, màu hồng.” Lục Nhạn Tri khinh bỉ ngắt lời tôi.
Tôi cứ tưởng anh lại bắt kiêu ngạo, thế giây tiếp theo anh lại nắm tay tôi đặt lên cạp quần của anh:
“Bây giờ em kiểm tra luôn .”
“Không hồng anh lập tức bệnh viện liền.”
Nghĩ đến cảnh tượng cực kỳ kích thích thị giác ngày hôm đó, mặt tôi lập tức đỏ bừng lên. Tôi thừa cơ hội nói:
“Đến ngày nhận tốt nghiệp em kiểm tra.”
“Nếu thầy không đợi được thì mau ch.óng giúp em sửa xong luận văn , rồi khoanh vùng mấy cái trọng tâm vệ cho em nữa, em thuận lợi tốt nghiệp.”
Lục Nhạn Tri im lặng một hồi, vành mắt đỏ lên, ấm ức như sắp khóc đến nơi:
“Chuyện cần cúi một cái mà em cũng không chịu làm, không phải em muốn lợi dụng anh thuận lợi tốt nghiệp, rồi tốt nghiệp tới tay là em đá anh luôn đấy chứ?”
Thực ra tôi đúng là từng có ý nghĩ này. Tôi chủ động rướn người thơm nhẹ lên môi Lục Nhạn Tri một cái:
“Không có đâu mà, là em sợ bản thân mình không kiềm chế nổi thôi.”
“Chúng ra ngoài thôi, em không muốn mình mất lịch sự bắt Cố Tây cứ phải đợi mãi.”
Lục Nhạn Tri lúc này mới chịu đồng ý.
ăn xong và tạm biệt Cố Tây, Lục Nhạn Tri liền đưa tôi về nhà anh. Vừa mới bước qua cửa, anh thiếu kiên nhẫn mà ép tôi lên cánh cửa rồi cúi xuống hôn hôn .
Nói thật lòng thì, tôi rất thích được anh hôn, tôi cũng rất thèm thuồng cơ của anh. Thế tôi vẫn chưa hoàn toàn đ.á.n.h mất lý trí. nụ hôn thúc, tôi ôm cổ anh, ghé vào tai anh khàng nói:
“Thầy ơi, bao giờ luận văn chốt bản thảo cuối , thì bấy giờ em mới cho thầy điều tra học vấn của em.”
“Đợi đến em trở thành một thạc sĩ có tốt nghiệp đàng hoàng, em thầy đăng ký hôn nhé, thạc sĩ của em.”
“Cho nên, bây giờ thầy có muốn đưa em vào phòng sách sửa luận văn nữa không ạ?”
Hơi của Lục Nhạn Tri bỗng chốc trở nên dồn dập, anh bế bổng tôi lên người mình. hôn cho thỏa thê, anh mỉm nói: “Sửa! Bây giờ sửa luôn!”