Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1Vt4psh8qj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Mở trang , cô sững lại.
Mở là: “Gửi Thời Kim Hạ.”
trang toàn là tên cô.
tay khẽ run, cô lật tiếp — mỗi trang sau đều bắt bằng “Gửi Thời Kim Hạ”.
Dòng thời gian sớm nhất: năm 2010.
…
Ngày 12/11/2010
“Huhu hôm nay tan học bị bạn giật tiền tiêu vặt, một chị tiên nữ đuổi bọn họ đi, đãi em kem yêu . Chị nói em đáng yêu, sau này sẽ vệ em. Em chị ấy lắm…”
Thời Kim Hạ ra rồi. Năm đó cô đi mua đồ ăn vặt, tiện tay cứu một thằng nhóc. Biết nhà gần nhà mình, cô thuận miệng nói sau này sẽ vệ — thế là từ đó… cứ bám theo mãi…
…
Ngày 01/09/2016
“Không vui. Năm nay chị vào khối THPT, em học trường khác, giờ ra chơi không gặp . Với lại, chị có . Nghĩ tới việc hai người họ gần nhau hơn, em buồn…”
…
Thời Kim Hạ bật cười khẽ: vẫn là trẻ con thật.
…
Ngày 04/06/2021
“ chị có thể tên phế vật đó chứ? Hắn có đẹp trai bằng em, có giàu bằng em, có biết chăm sóc chị em không? Hay vì em nhỏ tuổi hơn? Chị ơi, chị không đợi em thêm vài năm? Em ghét chị, ghét chị… nhưng hình lại chị hơn…”
…
Cô siết chặt tờ giấy đã nhăn, mắt cay xè.
Những dòng “ghét” kín trang, phía trên lấm tấm dấu mắt.
Mỗi chữ “ghét”, đều là một chữ “”.
…
Ngày 04/06/2022
“Chị à, em hối hận vì đã lại bức thư đó. Có vì thế mà chị không liên lạc với em không? Em chị, em chị, em chị…”
…
giữa là vô số lời hối hận vì đã nói nặng, không dám liên lạc, là những dòng nhung miên man về Thời Kim Hạ.
Cho đến những dòng gần đây nhất, vỏn vẹn một câu:
“Chị ơi, cuối cùng chị trở về em rồi.”
—
đến ba ngày sau, mới dám xuất hiện trước Thời Kim Hạ lần nữa.
Anh đứng ngoài cửa sổ suốt một ngày, tự dày vò mình: nhìn cô tiễn Trì Dã ra cửa; nhìn cô ngồi dưới nắng chiều đàn piano; nhìn cô chuẩn bị bữa tối, vừa cười vừa nói Trì Dã không rau mùi và tất đồ nặng mùi.
Trái tim trong lồng ngực anh vẫn đập rộn ràng — nhưng khi thấy ánh mắt cô tràn ngập hình bóng Trì Dã, máu trong người anh dường đông cứng.
“Á…” Trong nhà, Thời Kim Hạ lỡ bị bỏng canh, khẽ kêu đau.
“Kim Hạ!” lập tức lao vào, “Em không chứ! Ngồi xuống đã, hộp y tế đâu? Anh bôi thuốc cho em!”
Anh cuống quýt đỡ cô ngồi lên sofa, quay người lục tìm.
“ anh lại đến nữa?” Cô ôm tay, cau mày. “Hộp y tế ngăn thứ hai dưới.”
Anh quỳ một gối trước cô, nhẹ thổi lên vết bỏng, đỡ lấy tay cô bôi thuốc:
“Có thể hơi đau, em chịu một chút.”
Thời Kim Hạ lập tức rút tay về, lạnh nhạt: “Tôi tự làm .”
“Kim Hạ, đừng giận nữa. Tay em không thể lại sẹo.” Anh nói rồi lại định nắm tay cô.
“Ghê tởm.” Cô buông thõng một câu.
“ cơ?” Anh ngẩng , sững sờ.
“Tôi nói anh — thật ghê tởm.” Cô lặp lại.
Giây tiếp theo, cô bật dậy, nhìn thẳng vào anh, không kiềm mà cao giọng:
“Đến này rồi anh tưởng tôi đang giận dỗi? , chẳng lẽ tôi nói đủ rõ? Giữa chúng ta đã chẳng quan hệ . Tôi sống hay chết anh …”
“Kim Hạ, đừng nói vậy…” Anh đau đớn đưa tay muốn che miệng cô.
“Đủ rồi!” Cô hất tay anh, mắt đỏ hoe gào lên:
“Rốt cuộc thế nào anh mới chịu dập tắt hy vọng? Ngày xưa chính miệng anh nói tôi là ‘một vết bỏng nhỏ mà nhõng nhẽo’! Bây giờ lại giả vờ quan tâm! Người đáng anh nâng vật là Tô Thiên Nhiễm, không tôi!”
“Đừng nói nữa, Kim Hạ, anh xin em… Anh thật sự biết sai rồi. Anh làm , em mới tha thứ cho anh…”
Không khí lặng đi mấy giây.
“.”
Thời Kim Hạ nắm chặt cổ tay anh, kéo thẳng vào một căn phòng nhỏ.
Anh ngạc nhiên đảo mắt: phòng không lớn, cửa sổ sáng, không gian ấm áp.
Đến khi nhìn thấy chiếc hộp đen nhỏ và bức ảnh đặt giữa , anh sững người.
“Đây là…” Anh thẫn thờ lẩm bẩm.
“Anh không muốn tôi tha thứ ?” Giọng cô khẽ rung.
“Tôi muốn Tài của tôi… lại tôi nũng nịu.”
Đôi mắt cô đỏ hoe, thì thầm.
“Ước tay tôi từng bị rạch, sẽ không lại sẹo.”
Cô giơ tay lên, chất vấn.
“Ước máu trên người tôi từng bị anh lấy đi!”
“Tôi ước mình từng bị hủy dung, trên người không mang đầy sẹo!”
Cuối cùng, cô dứt khoát cởi áo ngoài, gào thét về phía anh.
Mỗi lời Thời Kim Hạ nói, sắc lại trắng bệch thêm một phần.
Đến cuối cùng, anh đã trắng nhợt tờ giấy.
Anh đau lòng nhìn cô, quỳ xuống, ôm chặt trong thống khổ.
“Anh…” Giọng anh khàn đặc, mắt giàn giụa.
Không cần nói thêm lời nào, những vết sẹo trên người Thời Kim Hạ đã tuyên bố rõ ràng kết cục giữa hai người.
“Xin lỗi…”
“Kim Hạ, anh đã tìm một con chó giống hệt Tài rồi, ngoan lắm, nghe lời…” Anh vừa khóc vừa lảm nhảm.
“Đủ rồi, anh không xứng nhắc đến .” Giọng Thời Kim Hạ lạnh lẽo.
ôm lấy chân cô cầu xin, hy vọng cô chịu quay lại nhìn mình một lần.
Nhưng Thời Kim Hạ mặc mắt rơi xuống anh.
Không một chút đáp lại.