Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AUjrty3sB1

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

9

tượng mắt của tôi trông có vẻ nhã nhặn.

Nhưng lại đến muộn tận ba mươi phút.

Anh ta tự nhiên, ngồi xuống, đẩy thực đơn tới, ra vẻ như tôi mới là người đến sớm.

“Muốn ăn gì? Em đi.”

Tôi phất .

Tôi đã sẵn hai ly cà phê.

“Không sao đâu, không cần thêm gì đâu, hôm nay em chỉ đi cho mẹ em yên tâm thôi, chắc anh cũng vậy nhỉ?”

Dù gì cũng đến muộn nửa tiếng.

Ngoài lý do không muốn đi mắt, tôi chẳng ra lý do nào khác.

Anh ta nhìn tôi, hơi đỏ mặt, vội vàng uống một ngụm cà phê để che giấu.

“Nhưng anh chúng ta có thể nói thêm một chút.”

Có hai người ngồi ở bàn bên cạnh tôi.

Tôi hoàn toàn không nhận ra.

Tần Vũ: “Đến trễ, trừ điểm.”

Hà Thư Diễn nhấp một ngụm cà phê, gật tán thành.

, không có ý thức về thời gian.”

Tần Vũ phụ họa: “Không giống cậu.”

Hà Thư Diễn nghe vừa tai, lưng hơi thẳng lên một chút.

, không giống anh, chỉ có một lần duy nhất vì họp đón Vân Miểu trễ một phút, này đã đủ khiến anh nay về sau không bao giờ đến muộn .

Tôi chỉnh lại vẻ mặt, tiếp tục buổi trò gượng gạo: “Ừm… anh có sở gì không?”

“Đánh golf.”

tượng mắt hào hứng hẳn.

“Anh môn này.”

“Bình thường rảnh rỗi là anh đi chơi ngay.”

“… , vậy .”

Tôi lặng lẽ dịch chân ra một chút.

Muốn chạy.

Tần Vũ: “Làm màu cái gì chứ, ông đây bận tối mắt tối mũi, còn chả có thời gian đánh golf, mẹ nó, ghét nhất cái kiểu thể hiện.”

Hà Thư Diễn không bình luận gì.

Tôi tiếp tục cười gượng: “Anh bao nhiêu tuổi nhỉ? Mẹ em không nói rõ lắm.”

Anh ta đọc một con số.

Bàn bên cạnh im bặt trong chốc lát.

Tần Vũ thở dài.

“Thư Diễn.”

“Hả?”

“Cậu già rồi.”

“……”

Lần này, Hà Thư Diễn thật sự bật cười.

Cười vì tức.

“Cút.”

10

Buổi mắt kết thúc không mấy vui vẻ.

Ít nhất là phía tôi.

Anh ta quá trau chuốt, cứ như đang diễn vậy.

Nhưng có vẻ lại hài lòng về tôi, còn muốn hẹn tôi đi ăn vào ngày mai.

Tôi chỉ muốn mọc cánh bay đi ngay lập tức, vậy anh ta vẫn còn theo sát phía sau.

Ra khỏi quán cà phê, anh ta hăng hái muốn đưa tôi về.

Tôi cười giả lả: “Không cần đâu, em xe rồi.”

Thật ra vẫn chưa kịp đặt xe.

Chỉ là không muốn tiếp xúc .

tượng mắt: “Vậy anh—”

“Đi thôi?”

Giọng nói quen thuộc cắt ngang lời anh ta.

Hà Thư Diễn đứng ngay bên cạnh tôi.

Tôi ngước lên nhìn anh.

Chớp chớp mắt.

Anh cúi xuống nhìn tôi.

“Đi không?” Hà Thư Diễn lặp lại, lắc lắc chìa khóa xe trong , “Xe em đặt đến rồi đấy.”

Thiên thần cứu rỗi.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, gật .

tượng mắt muốn nói gì , nhưng khi chạm phải ánh mắt của Hà Thư Diễn, liền nuốt lại.

Anh ta há miệng.

Trông có vẻ hơi bối rối.

Anh ta vẫn lẩm bẩm một câu nhỏ.

“Bentley cũng có thể dễ dàng sao?”

Tôi nghiêm túc gật : “Mỗi người có thể chất khác nhau, loại xe gì cũng khác, thông cảm cho nhau chút đi.”

Lên xe, Hà Thư Diễn vẫn như mọi khi, đợi tôi thắt dây an toàn.

Tôi thò nhìn anh: “Sao anh lại ở đây vậy?”

“Đi ngang qua.”

Hà Thư Diễn kéo kính lên, cắt đứt ánh mắt oán trách quán cà phê của Tần Vũ.

【Ông đây không thể đi ké xe cậu luôn ?】
【Hà Thư Diễn, cậu còn là con người không đấy?】
【Cho tôi lên xe!!】
【Tôi muốn lên xe tôi muốn lên xe tôi muốn lên xe tôi muốn lên xe……】

Màn hình điện thoại sáng lên tắt đi liên tục, tin nhắn thông báo vang lên không ngừng.

Tôi không nhịn , anh có gì gấp không, có cần trả lời trước không.

Hà Thư Diễn mở khóa điện thoại, tắt nguồn, ném ra ghế sau, thực hiện một loạt động tác trơn tru.

giới yên tĩnh hẳn.

Tôi: “……”

“Không có gì quan trọng, tôi đưa em về.”

, cảm ơn anh.”

“Không có gì.” Hà Thư Diễn bình thản , “Mai em rảnh không?”

“Hình như không.”

Hà Thư Diễn gật , tỏ vẻ hiểu .

“Vậy ngày kia?”

“Cũng không.”

“Cuối tuần thì sao?”

“Cũng không luôn.”

Bàn Hà Thư Diễn siết chặt vô lăng.

“Ừ, là tiệm cũng khá bận.”

Tôi lắc : “Không bận.”

Hà Thư Diễn dừng lại.

“Vậy thì…”

Tôi nghiêm túc nhìn anh.

“Hà Thư Diễn, em thấy anh đang âm thầm theo dõi em đấy.”

11

Tôi không cho phép Hà Thư Diễn đỗ xe ngay trước nhà .

mấy ông lão đi dạo tối phản ánh mấy lần rồi.

Hà Thư Diễn đứng trước tiệm, bóng anh kéo dài dưới ánh đèn đường, trông có chút đơn.

Tôi thở dài.

“Anh về đi, Hà Thư Diễn.”

Hà Thư Diễn: “Tôi đến mua .”

là tôi cho anh vào.

Anh đi tới đi lui giả bộ chọn một lúc lâu.

Tôi nhìn thấu chiêu trò của anh, nói thẳng: “Không mua thì đi ra.”

vạch trần, Hà Thư Diễn đành phải nghiêm túc chọn một bó.

Tôi không ngẩng : “Anh là khách lớn, bó này giảm giá 35%.”

Hà Thư Diễn thanh toán xong, cầm bó đưa lại cho tôi.

“Không cần.”

“Tôi mua cho em, em nhận đi.”

Anh cố chấp.

Tôi liếc anh một cái, nhận lấy.

Hà Thư Diễn chậm rãi bước ra ngoài, nhưng trước khi ra khỏi , anh bỗng dừng lại, quay người lại.

“Em về nhà không? Tôi đưa em.”

“Không về.”

Nhân viên trong tiệm vẫn còn, ánh mắt lén liếc về phía chúng tôi, đứng im không dám thở mạnh.

Hà Thư Diễn đi ra ngoài.

Nhân viên vừa thở phào một hơi, nhưng rồi lại nhìn thấy thứ gì ở góc quầy.

Cậu ta sáng mắt lên, cầm lấy một chiếc khuy áo bỏ lại, chạy ra ngoài.

“Ơ này! Anh ơi, anh để quên đồ này!”

Hà Thư Diễn nhìn chiếc khuy áo anh cố ý bỏ lại để có lý do quay lại lần sau, cậu nhân viên cầm đưa ngay trước mặt.

“Cái này không phải của tôi.”

Anh vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh.

“Là của anh ,” nhân viên vỗ ngực đầy chắc chắn, “Lúc nãy tôi thấy anh tháo xuống khi chọn rồi đặt ở .”

Hà Thư Diễn: “……”

Nhân viên nhét khuy áo vào anh, nhiệt tình nói:

“Anh cứ đến lần sau nhé, nói rồi, anh mua lần nào cũng giảm giá 35%, lần sau nếu không có ở đây thì vẫn có tôi ! Anh yên tâm, nghề bó của tôi do dạy đấy, không đạt mười phần thì cũng tám phần rồi!”

Hà Thư Diễn muốn nói gì rồi lại thôi, thôi rồi lại muốn nói gì .

Nhân viên dùng ánh mắt động viên anh.

Hà Thư Diễn liếc qua sổ vào trong tiệm: “Vậy… ngày mai có ở đây không?”

… cũng hên xui lắm anh ơi, gần đây đơn hàng nhiều quá nên chị ấy mới có mặt suốt thôi, tôi cũng không chắc.”

Hà Thư Diễn suy một lát, rồi một vấn đề anh vẫn luôn để ý.

rồi, cái cậu viên lần trước, dạo này có còn đến đây mỗi ngày không?”

Nhân viên gãi .

“Anh cậu viên nào cơ?”

Hà Thư Diễn: “?”

của bọn tôi xinh đẹp nổi tiếng trong vòng mười dặm, đi xa hơn hai con phố lại là khu đại học, mỗi ngày đều có viên đại học đến tiệm tìm .”

Hà Thư Diễn: “???”

Nhân viên bổ sung.

“Còn có cả viên nữ .”

12

Lại là căn phòng bao quen thuộc.

Hà Thư Diễn liên tục hút mấy điếu thuốc.

Hai người anh em bên cạnh không thể chịu nổi .

“Thư Diễn, gần đây áp lực lớn lắm hả? Bớt hút đi.”

“Cũng ổn.”

Hà Thư Diễn vẫn như mọi khi, ít nói.

Anh dừng một chút, hiếm khi động mở lời.

“Các cậu thấy tôi nào?”

“Hả?”

Hà Thư Diễn lặp lại: “Các cậu tôi là người nào?”

Hai người kia lập tức tâng bốc một tràng, nào là đẹp trai giàu có, nào là tài năng trẻ, nào là đáng tin cậy, cầu tiến.

Hà Thư Diễn nhíu mày, không nghe.

Anh lại châm một điếu thuốc, mắt cụp xuống.

“Trên đời này không chỉ có mình tôi đẹp trai.

“Không chỉ có mình tôi có tiền.

“Không chỉ có mình tôi tài giỏi trẻ.

“Người đáng tin cậy, cầu tiến lại càng đầy rẫy khắp nơi.

“……Vậy nên, ấy không nhất thiết phải tôi.”

Hai người còn lại dần lộ vẻ kinh ngạc và phức tạp.

Hà Thư Diễn như thể trúng bùa. Anh đột nhiên đến một vấn đề quan trọng: “Các cậu có bạn gái không?”

Hai người nhìn nhau.

“Không có.”

Hà Thư Diễn phất .

thì các cậu không hiểu đâu, đi đi.”

Hai anh em: “?”

Hà Thư Diễn điện, tìm hai người có bạn gái đến.

Khi Tần Vũ đến, cảnh tượng cậu ta nhìn thấy chính là Hà Thư Diễn đang dựa vào sofa, ánh mắt trầm tư.

Mọi người quây thành một vòng, bầu không khí căng thẳng như sắp mặt với chiến trận.

Tần Vũ cười trên nỗi đau của người khác: “Này, tôi thật không biết nói sao cho cậu . Ai bảo lần trước không cho tôi đi nhờ xe, thấy chưa thấy chưa, đây chính là nghiệp báo, gái nhỏ người ta căn bản không cậu.”

Hà Thư Diễn liếc cậu ta một cái.

Tần Vũ lập tức im miệng.

Đùa thì đùa, nhưng vẫn phải kéo anh em ra khỏi vũng lầy.

này, cậu thử , nếu ấy nhìn cậu bằng ánh mắt chán ghét, trong sự chán ghét còn xen lẫn cả bực bội, thì có phải là chối thẳng thừng không? Nếu đã chối, có phải nên bỏ không?”

Hà Thư Diễn thực sự nghiêm túc lâu.

Anh nhớ lại hôm , khi tôi ngồi trên xe, nói với anh:

“Hà Thư Diễn, anh đang lén theo dõi em phải không?”

Sau , cả đoạn đường đều im lặng.

Lúc xuống xe, tôi đứng yên một chỗ.

Dùng ánh mắt trong veo, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, diện với anh.

“Hà Thư Diễn, anh là biến thái ?”

Giọng nói cũng vậy, trong trẻo, không lẫn chút cảm xúc nào.

, chính là như vậy.

Như thể ấy không quan tâm anh có thực sự theo dõi mình hay không.

Chỉ đơn thuần là một câu đầy chân thật, bản năng và tò mò.

anh có phải là biến thái không.

Bỗng dưng, lòng Hà Thư Diễn có chút nóng lên.

Anh dập điếu thuốc, uống một ngụm nước.

Tần Vũ hoảng sợ: “……Mặt cậu đỏ cái gì vậy?”

Hà Thư Diễn mở điện thoại, lướt lại cuộc trò giữa hai người.

Là tin nhắn tôi nhắn sau khi anh rời đi hôm trước.

【Anh về đến nơi an toàn chưa?】

Anh trả lời: 【Rồi.】

Chỉ có vậy. Nhưng anh lại như có thể thấy khuôn mặt trắng nõn mềm mại kia qua từng con chữ.

Đôi môi đỏ mọng khẽ mở, khẽ khép.

Đôi mắt đẹp đẽ chứa đựng sự dịu dàng anh không thể chạm tới.

Cái dịu dàng này, còn ai có thể nhìn thấy ?

Cậu viên kia?

viên kia?

ấy vô thức để lộ phần gáy mềm mại trước mắt anh, rồi lạnh lùng che đi.

Cuối cùng lại anh— “Anh là biến thái ?”

Hà Thư Diễn ghen tuông đến mức phát điên

Tùy chỉnh
Danh sách chương