Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Nhưng bây giờ … xin lỗi bà mẫu, ta phải giành người rồi.
ra ngoài, mẫu thân cũng thấy không ổn, chặn ta ở cửa:
“Con bé này sao đột nhiên bay cao , suốt ra ngoài làm gì?”
Ta khoác tay mẫu thân, theo bà đi dùng bữa sáng:
“Cả ở nhà rảnh rỗi cũng rảnh, con muốn quản lý cửa tiệm một , làm việc gia đình mà.”
Mẫu thân chấm nhẹ lên trán ta:
“ gì con, trước kia chẳng phải thích đàn vẽ sao, sao bây giờ lại làm ăn ? Mấy phu nhân kia hỏi ta, còn tưởng nhà bạc đãi con, con bé này phải lộ diện ngoài đầu đường xó chợ.”
Ta khẽ mím môi.
Dân nghèo vì hai lạng bạc mà cúi lưng, phú thương lại không ngẩng đầu nổi trước quyền quý.
Quý tộc kinh thành gì cũng có người tranh nhau dâng lên, cao hơn người, không thương nhân vào mắt.
Gia đình thanh lưu cao ngạo, đức hạnh, coi tiền tài như phân đất.
Phụ thân ta phẩm cấp vốn không cao, ta lại lăn lộn cửa tiệm, chắc hẳn mẫu thân đã nghe không ít xì xào.
Mẫu thân xuất thân quan gia nữ t.ử, ngoại tổ không ở kinh thành, là một huyện thừa nhỏ, quan không lớn, quy củ lại nhiều, mẫu thân gả ra ngoài làm mất mặt ông.
Mẫu thân lớn lên giáo dưỡng như vậy, e là không ủng hộ suy nghĩ của ta.
“Mẫu thân… con muốn kinh doanh.”
Quả nhiên mẫu thân nhíu mày:
“Kinh doanh? Nhất thời hứng khởi con đã nghĩ tới này của chưa? Con đã tuổi cập kê, là lúc nên nói hôn rồi, mẫu thân sẽ chọn con nhà tốt, không con phải vất vả như vậy.”
“Con không mệt, con thích làm những việc này, mẫu thân xem mấy nay con làm chẳng phải rất tốt sao?”
Mẫu thân vẫn không đồng ý:
“Không phải mẫu thân ngăn sở thích của con, mà là những nhà môn đăng hộ đều coi danh tiếng quy củ, ở nhà con có thể tùy tiện, gả sang nhà người ta, người ta sẽ không dung túng con bỏ bê gia mà ra ngoài như vậy, mẫu thân con bị ức h.i.ế.p, bị trách móc.”
Ta chớp chớp mắt:
“Hóa ra mẫu thân lo này, vậy dễ thôi, nếu mẫu thân lo con gả đi bị bắt nạt, chi bằng con ở lại nhà.”
“ còn ra thể thống gì? Mẫu thân với phụ thân con đều sẽ c.h.ế.t trước con, con lại một mẫu thân sao yên ?”
“Vậy tìm một người ở rể.”
“Thứ dán tới cửa mẫu thân không ưa, đừng vì thành thân mà cái gì bẩn cái gì hôi cũng kéo nhà.”
Ta tay phía Thẩm Vân Hạc vừa bước qua cổng lớn, y bị ta sững lại.
“Mẫu thân, người kia có không?”
6
Nếu đúng là ta mười sáu tuổi năm , tuyệt không thể bình thản mây gió nói ra những như vậy.
Không vì tính tình hướng nội, mà còn vì có Thẩm Vân Hạc.
khi chiến kết thúc, y phụ thân đưa nhà, ở chung với chúng ta.
nhà từng bị trộm một lần, ta đi tìm phụ thân thư phòng thấy Thẩm Vân Hạc giẫm lên lưng tên áo đen, vung đao c.h.é.m phăng cánh tay hắn, tay cầm đao không hề run một nào.
Máu b.ắ.n lên mặt y, y vẫn cười, vừa diễm lệ vừa lạnh lẽo:
“Mấy mạng rách rưới mà dám đây làm càn?”
Hoàn toàn không phải bộ dạng sảng khoái thường y với ta.
Cánh tay kia bay thẳng phía mặt ta, rơi xuống đất.
y mới nhìn thấy ta.
Y sững người, vội vàng dùng tay áo lau m.á.u trên mặt, ngược lại càng bôi m.á.u khắp nơi.
“A Ninh, … sao muộn này lại ?”
Khi chân ta mềm nhũn, vẫn cố trấn tĩnh nói với y:
“Đi ngang qua, quấy rầy rồi.”
Hồn ta bị dọa bay mất nửa, cứ nhìn thấy mặt Thẩm Vân Hạc là lại nhớ tới cảnh m.á.u me bê bết.
bước ra khỏi bóng tối đêm ta mất rất lâu, khi ấy nửa câu đùa giỡn cũng không dám nói với Thẩm Vân Hạc.
Ta kính y như người phụ thân thứ hai của .
Nhưng khác rồi, y là “phụ thân thứ hai” không danh phận của Trí Viễn, không danh phận cũng theo ta.
Nếu những y nói với ta là thật, vậy bây giờ y hẳn là yêu ta c.h.ế.t đi sống lại, lại dọa ta lần nữa, có thể đè nén tình ý.
sinh tốt thật, sinh một lần, Thẩm Vân Hạc cũng có danh phận rồi.
Mẫu thân nheo mắt, thật đ.á.n.h giá Thẩm Vân Hạc, một lúc mới hoàn hồn, vỗ nhẹ tay ta:
“Làm càn, con nói là sao? Vân Hạc là đứa trẻ tốt như vậy, người ta chịu ở rể con à?”
mẫu thân vừa dứt.
“Chịu.”
Câu này đáp quá nhanh, mẫu thân sững lại một .
Thẩm Vân Hạc bước nhanh tới, “bịch” một tiếng quỳ xuống đất, lắp bắp mở miệng:
“Chịu, phu nhân, con chịu, con chịu.”
7
khi phụ thân trở liền cùng mẫu thân đóng cửa bàn bạc hôn của ta.
Ta không ngồi yên , tới hiệu sách xem việc làm ăn, Thẩm Vân Hạc theo bên cạnh ta, nụ cười trên mặt rực rỡ ch.ói mắt, dọc đường không biết thu hút bao nhiêu ánh nhìn.
hiệu sách không nhiều người, ta chui vào giữa các giá sách lật một quyển ra xem.
Thẩm Vân Hạc đứng cạnh ta, cũng tiện tay rút một cuốn, nửa không lật trang.
Ta liếc sang quyển sách của y, sách còn cầm ngược, lại ngước mắt lên, vừa khéo diện với ánh mắt y.
Y như bị lửa đốt, vội vàng dời ánh nhìn đi.
Ta mím môi cười khẽ, quay đầu lại, liền cảm thấy ánh mắt y lại rơi trên người ta.
“A Ninh.”
Y khẽ gọi ta, ta nhìn sang y.
Y không giấu kích động và căng thẳng, dè dặt hỏi:
“ nói ta ở rể, là thật sao?”
Ta gật đầu:
“Ta quả thực có ý này, còn huynh sao, lo này ảnh hưởng quan thanh của huynh à?”
Ánh mắt Thẩm Vân Hạc lập tức sáng lên:
“Có gì phải lo, nếu bị người ta bài xích, cùng lắm không làm nữa. Nay quốc thái dân an, triều đình không thiếu ta một võ tướng, làm gì ta theo làm nấy.”
Ta khẽ thất thần, đầu hiện lên một đoạn cảnh tượng.
“Huynh cứ từ quan? Không đáng.”
“Hiện nay quốc thái dân an, không thiếu ta một võ tướng, an nguy của với ta quan hơn hết thảy.”
Y liền không làm tướng quân nữa, cam làm hộ vệ của ta, theo ta nam bắc xuôi ngược.
Ta vuốt nhẹ mép sách, không lập tức đáp .
Y ta không tin, lại nói tiếp:
“Tiền đồ với ta như mây nổi, phụ thân đặt tên ta là Vân Hạc, chính là mong ta như mây nhàn hạc hoang, tùy mà động. lòng ta… toàn là……”
Y lắp bắp, nói không nên , mặt đỏ bừng.
Thẩm Vân Hạc non nớt khiến ta nổi hứng trêu chọc, cố ý hỏi rõ biết mà còn hỏi:
“Toàn là cái gì?”
Thẩm Vân Hạc quay đầu đi, như bất lực đầu hàng:
“Là .”
Ta không nhịn bật cười khẽ, y ho nhẹ một tiếng, một lúc lại hỏi ta:
“ còn ? muốn ta ở rể, là vì nguyên nhân khác, hay là… lòng có ta?”
Nhìn đôi mắt tràn đầy hy vọng của y, trêu đùa của ta lắng xuống.
Ta vô cùng nghiêm túc nói với y:
“Đương nhiên là thích huynh, muốn cùng huynh trọn đời viên mãn.”
Thẩm Vân Hạc mừng rỡ hiện rõ trên mặt, quên cả chừng mực, thân thể lắc lư như say.
Ta kéo tay y lại, y ngất xỉu.
Ngay là một tràng âm thanh loảng xoảng.
Ta quay đầu nhìn, dưới đất rơi mấy quyển sách.
Một cô nương ngồi xuống nhặt:
“Giang , chàng cầm sách kiểu gì vậy, rơi hết rồi.”
Giang đứng ở cuối giá sách, nhìn ta, mặt không còn m.á.u.
8
Ta thu liễm thần sắc, liếc hắn một cái rồi quay đầu đi.
Thẩm Vân Hạc vẫn còn nhìn chằm chằm Giang , ta kéo tay áo y:
“Ta chọn xong sách rồi, chúng ta đi thôi.”