Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJppS4FW
Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
1.
Thực ra ban đầu tôi không nghĩ nhiều vậy.
Mẹ của em gái tôi mang thai nó rồi mới tái hôn vào nhà tôi, nhưng suốt bao năm vẫn luôn đối xử với tôi tốt.
là đó, ánh mắt của em gái khiến tôi thấy không thoải mái.
thời gian bệnh viện, nó cứ chằm chằm vào con trai tôi – Cố – mức tôi nổi da gà.
Phụ nữ sau sinh vốn nhạy cảm bình thường.
Dù không muốn nghi ngờ , tôi vẫn không khỏi đề phòng thêm một .
Đặc biệt là sau khi xuất viện, nó đề nghị sang nhà tôi – cảm giác khó chịu tôi lúc đó rõ ràng.
Tôi vốn không muốn đồng ý, nhưng bố tôi lại kéo mẹ kế cầu xin.
Ông nói người việc em gái thuê không ổn, giờ muốn đổi cũng không kịp, nên mong sang nhà tôi để dùng chung người tôi thuê.
Tôi không nỡ làm khó bố, mềm lòng đồng ý.
Không ngờ lại kéo theo vô số rắc rối về sau.
Người đầu tiên phàn nàn là chồng tôi – Cố Diệp.
Một đêm nọ, anh đang nằm cạnh tôi bỗng bật dậy nói:
“Em thể nhắc em gái em một tiếng không? nhà người khác thì nên chú ý , cái váy ngủ của cô ấy mỏng quá, anh ngay nhà mình cũng thấy không thoải mái.”
Sau đó là việc của tôi – dì Vương, người tôi thuê với giá cao từ trung tâm .
thở dài nói:
“Cô ơi, người việc bên em gái cô ghê gớm lắm, suốt quát tháo tôi. Cái đó thì thôi cũng được, nhưng cách tôi chăm bé, cô ta cũng chê bai đủ điều, còn hay đạo nữa.”
Ngay cô nấu ăn nhà cũng than:
“Đồ ăn cho bên họ tôi chịu không nổi nữa rồi, một phải nấu bảy tám lần, ăn còn nhiều cô là sản phụ, lúc nào cũng chê tôi nấu không ngon.”
Trưa đó, tôi đang dì Vương đút cơm cho con trai thì em gái buột miệng:
“Đúng là sống nhà thoải mái , đợi hết rồi Lĩnh về nhà em chắc phải chịu khổ rồi.”
2.
Nói công bằng, em gái tôi – Đỗ Manh – cũng lấy chồng không tệ.
Nhà chồng nó khá giả, đối xử với nó cũng tốt, lại ít người, quan hệ đơn giản.
Trước đây cùng nhà thì không thấy , nhưng từ khi mỗi người một gia đình, nó lại thích so bì với tôi.
Từ ăn mặc, chi tiêu nhà cửa, xe cộ, nó luôn cảm thán số tôi tốt nó nhiều.
Dì Vương là người thẳng thắn, nghe vậy liền nói:
“Em nói đùa rồi, lần trước chúng tôi thấy nhà em rồi, vừa rộng vừa đẹp, Lĩnh sinh vào gia đình như thế là quá phúc.”
Đỗ Manh vừa hưởng thụ lời khen, vừa thở dài:
“Nhưng so với thì em vẫn còn kém xa.”
Tôi nhàn nhạt đáp:
“Vậy tôi so với người giàu nhất còn kém , cuộc sống vốn không thể so như thế.”
Từ đó, tôi lại càng đề phòng nó .
Càng gần hết , em gái tôi càng tỏ ra bồn chồn.
Dì Vương từng nói:
“Em gái cô thích trẻ con đấy, tôi thấy nó cứ ôm Lĩnh suốt không rời.”
Cho một , TV nhà chiếu lại một bộ phim cũ tên “Sai Lầm Tình Yêu”.
Nội dung là cô gái bị bế nhầm từ lúc mới sinh, vô tình sống nhầm cuộc đời của nhau đời.
đứa trẻ phim mặc giống hệt nhau, gương mặt cũng gần như không khác biệt.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi chợt hiểu ra.
Tôi chằm chằm vào đứa em cùng cha khác mẹ ấy lâu, mong là mình nghĩ sai.
Nhưng vài sau, dì Vương đột nhiên nói:
“Không biết sao tôi thấy bé nay gầy đi một .”
Tôi lập tức tiến lại, mở quần áo con ra, sờ soạng một hồi rồi ngửi nhẹ, hỏi khẽ:
“ nay em gái tôi bế thằng bé không?”
Dì Vương đáp:
“ bế khá lâu, còn bế vào phòng chơi khoảng năm phút, tôi nghe thấy nó khóc nên bế ra.”
3.
Tôi nghiêm túc nói với :
“Dì ơi, dì bế nhầm rồi. Đây là Lĩnh.”
lập tức phản bác:
“Không thể đâu, nay dễ phân biệt nhất , bình thường đứa giống nhau , nhưng nay Lĩnh đeo khăn khác màu với bé nhà mình.”
mở áo đứa trẻ ra xem kỹ một lúc, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Đúng là Lĩnh… đứa này giống nhau quá, lại còn ăn mặc giống nhau nên tôi theo phản xạ cứ phải tìm cách phân biệt. Bé nhà mình nốt ruồi dưới khuỷu tay, còn Lĩnh thì không.”
buột miệng:
“Không biết ai rảnh rỗi còn cố tình đổi khăn nữa, suýt nữa thì bế nhầm rồi.”
Tôi nhỏ giọng nói:
“Chắc người muốn đùa thôi. Dì đợi lát nữa bế về, mình lặng lẽ đổi lại là được.”
Nhưng chưa kịp tìm cơ hội, ngoài phòng khách vang tiếng khóc dữ dội.
Tiếng khóc của con trai tôi – – chói tai mức xé lòng.
Dì Vương lập tức bế đứa bé chạy ra ngoài.
thấy em gái tôi, người trước giờ luôn dịu dàng với trẻ con, lại đang mắng đứa bé cũi xối xả:
“Khóc khóc khóc! Cái đồ xui xẻo này, suốt khóc cái hả?!”
Người việc của nó cũng phụ họa:
“Phiền chec đi được, đứa bé này khó chăm .”
Dì Vương đứng bên cạnh, muốn nói lại thôi.
Em gái tôi hơi ngượng ngùng nói với tôi:
“Xin lỗi nhé, làm ồn và nghỉ ngơi rồi. Lĩnh sự không ngoan nào, suốt phải bế. nói xem nếu em đ//á/n/h nó một trận thì đỡ không?”
Nụ cười của nó mang theo đó méo mó, điên loạn.
Tay nó giơ , chuẩn bị đánh đứa bé.
Dì Vương lập tức tiến ngăn lại:
“Không sao đâu, trẻ con khóc là bình thường, luyện phổi . Nếu cô thấy mệt thì để tôi bế.”
Không chờ em gái tôi phản ứng, bế đứa lầu:
“Để tôi dỗ chúng ngủ, lát là nín thôi.”
nhanh trí, năm phút đổi lại khăn cho đứa bé, còn khiến khóc nghẹn hơi.
Khi em gái tôi và người việc của nó chạy , tới lui một hồi cũng không phát hiện ra điều bất thường.
Tôi bế , ngửi thấy mùi dầu bưởi quen thuộc trên người con cùng nốt ruồi dưới khuỷu tay.
Lúc đó, trái tim tôi mới sự bình ổn lại.