Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ta cũng thở phào theo.
“Nếu đã bình an trở về, nghỉ ngơi sớm đi.”
“Vâng.”
Ta lúng túng đầu.
Ngẩng đầu lên, đúng lúc bắt ánh của Trầm Ký Bạch.
Trong hắn có ý tứ gì , ta không hiểu được.
“Cho muội này.”
Trầm Ký Bạch đưa cho ta một hộp thức ăn.
Ta đưa tay nhận lấy, bối rối hỏi: “Đây là gì vậy?”
Trầm Ký Bạch khẽ nhíu mày, khóe miệng hiện lên nụ rất rõ ràng:
“Điểm tâm của tiệm Vân Tô Các, ta nghe nói muội thích ăn ngọt, nên mua về cho muội nếm thử.”
Ta ngẩn ra một lúc, mở hộp ra xem, bên trong có đủ loại điểm tâm.
Tầng dưới cùng, có vài xiên kẹo hồ lô, làm rất tinh xảo, quả sơn tra to, bên ngoài một lớp mỏng đều.
Màu được nấu vừa phải, ánh lên sắc trong suốt lấp lánh, nhìn một cái là tay nghề của người làm rất cao.
Khóe môi ta khẽ cong lên, cúi đầu nhẹ:
“Đa tạ biểu ca.”
Tiễn Trầm Ký Bạch đi, ta vừa quay lại định rời đi, nhìn di mẫu đứng ở phía sau.
Không bà đến khi nào, và đã nhìn bao lâu.
Bà bước tới, đứng ngơ ngác trước mặt ta.
“Di mẫu ạ?” Ta ngạc nhiên hỏi.
Di mẫu nhìn ta rất lâu, rồi cảm thán: “Thật là nhan sắc tuyệt vời.”
“Khi ta bằng tuổi con, nhan sắc ta cũng chẳng kém gì con, khi những công t.ử theo đuổi ta có xếp Giang Nam đến kinh thành.”
“Nhưng có ích gì chứ? Qua nửa đời người, ta cuối cùng vẫn chỉ là thiếp của người ta.
“Khi ta cũng có người trong lòng, nhưng hắn không muốn ta.”
Ta cúi đầu, hiểu rõ nỗi khổ trong lòng di mẫu.
xưa, khi di mẫu chưa xuất giá cũng là một nương kiêu ngạo, có nhiều người yêu mến, nhưng bà lại yêu một chàng thư sinh nghèo.
Vì hắn, bà không tiếc làm trái ý phụ mẫu, bỏ trốn trong đêm.
Bà ở cổng thành suốt một đêm, nhưng người của bà không xuất hiện, cuối cùng bà đành quay về , đoạn tuyệt cảm.
“Về sau, khi đình khó khăn trong kinh doanh, di mẫu phải tìm sự giúp đỡ, nên đã gả cho vị Tri Giang Nam lúc bấy giờ, cũng là Tam lão của họ Trầm hiện nay.”
Ông ấy luôn sủng ái di mẫu, ngoài việc không cho bà danh phận phu nhân, còn lại đều cho bà.
Nhưng di mẫu không nghĩ vậy, bà vốn kiêu hãnh, việc phải làm thiếp khi xưa là nỗi đau suốt đời của bà.
Di mẫu chân thành khuyên ta: “ , con phải suy nghĩ kỹ, hôn nhân là lần tái sinh thứ của người phụ nữ, đừng để bị lừa chỉ vì xiên kẹo hồ lô.”
Ta ngoan ngoãn đầu, nhưng trong lòng không hẳn đồng .
Điều di mẫu không là, những xiên kẹo hồ lô trong tay ta.
Không phải là món đồ nhỏ để xoa dịu ta.
là minh chứng cho cảm trong lòng của ta.
…
Vào sinh thần của Trầm Ký Bạch.
Ta mặc một bộ y phục màu đỏ rực, đeo đôi khuyên san hô Trầm Ký Bạch tặng, rồi lặng lẽ đợi trong khu vườn hắn chắc chắn sẽ đi qua.
“Sao muội lại ở đây?”
Bước chân của Trầm Ký Bạch có phần loạng choạng, ta vội vàng bước tới đỡ lấy hắn.
“Không sao.”
Hắn nói vậy, nhưng vẫn không buông tay khỏi tay ta.
Khu vườn này ít người qua lại, là nơi ta cố ý .
“Muội đợi ta à?”
Ta đứng yên tại chỗ, trân trối nhìn hắn đưa tay chạm vào dái ta, đầu ngón tay lạnh lạnh.
“Lúc đôi khuyên này, ta đã nghĩ rất hợp muội, giờ nhìn lại, quả nhiên rất đẹp.”
Giọng hắn lộ rõ vài phần men say, lời nói có phần buông thả, khác hẳn vẻ ôn hòa ngọc thường của hắn.
Mặt ta bỗng chốc đỏ bừng.
“Sao tự nhiên lại nghĩ đến việc đeo nó? Trước đây ta không muội đeo.”
Hắn đưa tay khẽ chạm, khiến ta ngứa , muốn né tránh nhưng lại bị hắn kéo vào lòng.
“Sao muội phải trốn ta?”
Hơi thở nóng hổi của hắn phả lên cổ ta, khiến ta run rẩy.
Kể lần chia tay trước, ta và Trầm Ký Bạch đã ba tháng không .
Ta không nhịn được phản bác: “Ta không trốn, chỉ là không muốn huynh.”
Trong Trầm Ký Bạch thoáng hiện lên sự tổn thương, vòng tay ôm ta c.h.ặ.t hơn.
“Vậy sao hôm nay lại muốn ?”
Giọng hắn trầm thấp, lộ ra vài phần ấm ức.
Ta lấy ra món quà đã chuẩn bị trước, nhẹ nhàng giải thích:
“Vì hôm nay là sinh thần của huynh, ta muốn tặng quà cho huynh.”
Trầm Ký Bạch nhìn ta rất lâu, bỗng nhẹ nâng cằm ta lên, cúi xuống hôn.
Xung quanh tĩnh lặng, xa vọng lại tiếng côn trùng khe khẽ, trên đầu bầu trời sao lấp lánh, yên tĩnh và dịu dàng.
Ta không lấy đâu ra dũng khí, đưa tay ôm lấy Trầm Ký Bạch, làm sâu thêm nụ hôn này.
Trầm Ký Bạch khẽ , thầm bên ta:
“A , đừng trốn ta nữa.”
….
Trầm Ký Bạch đã rời đi.
Phía trên giao nhiệm vụ, Trầm Ký Bạch phải đi công tác tháng.
Trước khi đi, hắn quyến luyến không rời, ôm hôn ta thật lâu.
Ta thở hổn hển ngả vào lòng hắn, nghe tiếng hắn thầm bên :
“A , ở ta về.”
Nói ra cũng lạ.
Trước đây ta chỉ cảm thời gian trôi qua rất nhanh, mặt trời mọc rồi lặn ta chỉ là trong chớp .
Nhưng khi Trầm Ký Bạch rời đi, thời gian ngừng trôi, ta đếm ngược từng .
Chuyện giữa ta và Trầm Ký Bạch trong là một bí mật, không ai .
Một mặt, lý trí bảo ta rằng, chúng ta khác biệt về thân phận, không nào đến được nhau.
Nhưng mặt khác, trong lòng ta không kìm được hy vọng.
Cứ đ.á.n.h cược một phen, lỡ ta thắng sao.
Di mẫu đưa cho ta một quyển sổ, nói là phu quân cho ta.
Ta chán nản lật xem.
Di mẫu đột nhiên lên tiếng: “Con thích Trầm Ký Bạch rồi phải không?”
Ta giật mình, suýt làm rơi quyển sổ.
Ta vội vàng nhận: “Con không thích, con không có, di mẫu đừng nói bậy.”
Di mẫu nhìn ta đầy ẩn ý: “Thật sao?”
Ta đầu liên tục: “Thật, thật .”
Thực ra không tính là thích, chỉ mới hôn vài cái, không có gì to tát.
Nhưng di mẫu có ý tốt.
Không nên đặt tất cả trứng vào cùng một giỏ.
Ta cố gắng tỏ ra có hứng thú, bắt đầu xem xét.
phu quân không ngoài vài điểm, thế, ngoại hình, tính cách.
thân phận của ta, trong kinh thành không có nhiều chàng trai phù hợp để làm lang quân.
Nhưng di mẫu thực sự vì ta lo lắng, những lang quân trong quyển sổ tuy không có thế hiển hách, nhưng tài năng và tính đều tốt.
Ta hiểu tấm lòng của bà, ta nên trân trọng.
…
Gần đây trong có một nương mới đến.
Lúc ta cùng di mẫu đi đưa đồ nàng.
nương ấy có đôi sáng và hàm răng trắng, dung mạo đoan trang, nhưng cử chỉ và hành động lại toát lên vẻ cao quý của tiểu thư thế .
Trầm phu nhân gọi ta lại.
“ , đây là Khương Chi Nguyệt, đích nữ của Thái T.ử Thiếu Phó, lớn hơn con một tuổi, là thanh mai trúc mã và cũng là vị hôn thê của Ký Bạch.”
Vị hôn thê?
Trong đầu ta vang lên một tiếng sấm, làm cho ta mất hồn.
Tim ta bị một lực mạnh bóp c.h.ặ.t, cơn đau dữ dội lan tỏa đến đầu ngón tay, ta phải nắm c.h.ặ.t t.a.y để che giấu.
Kẻ lừa dối!
Mẫu thân nói đúng, đàn ông đều là dễ kẻ thay lòng đổi dạ.
Dù là Trầm Ký Bạch, người được ca tụng là thanh khiết ánh trăng, cũng chỉ là một kẻ bề ngoài hào nhoáng, bên trong thối nát.
Khương Chi Nguyệt không chuyện, tươi đến nắm tay ta.
“Ta thật không ngờ, Trầm lại có một muội muội xinh đẹp vậy.”
Nàng chân thành đến mức ta không ghét được.
Ta không nhớ mình đã rời khỏi thế nào, chỉ đến khi di mẫu đưa cho ta một chiếc khăn tay, ta mới phản ứng lại.
“Khóc rồi sao?”
Ta nhận khăn tay, lau qua loa, cứng miệng nói:
“Không có!”
Di mẫu nhìn ta, ánh lướt qua.
“Khương nương và chủ đã đính hôn năm trước, người họ quả thực lớn lên cùng nhau, nhưng lời của phu nhân không phải nói chơi, bà đang cảnh cáo con đấy.”
“Con .”
Giọng ta u ám, hoàn toàn tuyệt vọng.
“Di mẫu, con Lâm công t.ử hôm qua cũng khá tốt, tìm thời gian cho con mặt đi.”
Di mẫu xoa đầu ta.
“Không sao đâu, nỗi buồn rồi sẽ qua thôi.”
“ , chúng ta không có nhiều lựa , nên càng phải cẩn thận cân nhắc.”
Ta và Lâm công t.ử đã nhau một lần.
Bà mối bên cạnh nói Lâm công t.ử đã đỗ cử nhân, cố gắng nhiều năm, chỉ năm nay đỗ khoa cử nữa là xong.
Ta đầu, dáng vẻ thanh tú, cảnh trung bình, tính cũng tốt, chỉ là đỏ mặt không dám ngẩng đầu nhìn ta.
Bà mối có hi vọng, che miệng trộm rồi đi mất.
Ta cùng Lâm công t.ử dạo chơi một lúc, rồi cùng ăn một bữa cơm, coi chuyện này đã định.
Trước khi đi, hắn đỏ mặt cam kết ta:
“Mạnh nương yên tâm, ta nhất định không phụ lòng nàng.”
Ta đầu.
Ai có đảm bảo cả đời? Lời hay ai không nói được?
bên trưởng bối đều nói đợi công t.ử họ Lâm thi xong năm nay rồi sẽ chính thức đến hạ sính lễ.
Nhưng những việc không cần ta lo lắng.
Di mẫu nói ta chỉ cần an tâm gả đi là được.
Ta đầu, ngoan ngoãn ở bên cạnh bà.
Năm xưa, di mẫu xuất giá không lâu vô rơi xuống nước.