Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN

Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

6

Nhất định phải sống.

Chờ hắn đến đón ta về nhà.

Câu nói ấy trở thành điểm tựa duy nhất của ta.

Cuối , vào ngày thứ ba mươi lăm, ta nhìn thấy một đội ngũ khác.

Đó là một đội kỵ binh.

Họ cưỡi những con tuấn mã đen cao lớn, từ tận chân trời phi tới.

Bụi đất cuộn lên che trời lấp đất.

Người dẫn đầu là một nam nhân thân hình to lớn như một ngọn núi nhỏ.

Hắn để trần nửa thân trên, làn da màu đồng những vết sẹo chằng chịt.

Tóc hắn tết thành vô số bím nhỏ, trên đó trang trí răng sói và xương thú.

mắt hắn nhìn ta, như đang nhìn một cừu chờ bị giết.

Tràn tính xâm lược man dã không hề che giấu.

Tướng quân của ta tiến lên, thứ ngôn ngữ ta nghe không hiểu trao đổi với họ.

Sau đó, đội kỵ binh man tiếp quản việc hộ vệ.

Binh sĩ Đại bị yêu cầu theo sau cách trăm bước.

Cỗ xe của ta bị bọn họ bao vây chặt chẽ.

Ta có thể ngửi thấy trên người bọn họ mùi tanh nồng của dê và mùi máu.

Ta có thể nghe thấy bọn họ giọng thô ráp cười nói lớn tiếng.

Nội dung ta không nghe hiểu.

sự khinh miệt và trêu chọc trong ngữ khí ấy, ta lại cảm nhận vô rõ ràng.

Bọn họ coi ta như một chiến lợi phẩm.

Một món đồ chơi xinh đẹp, chỉ cần một chút uy hiếp đã đổi từ đế quốc phương Nam phồn thịnh .

Ta siết chặt con dao găm trong tay.

Móng tay cắm sâu vào da thịt.

Lại qua mười ngày.

Thức ăn của ta đổi thành thịt khô cứng và rượu sữa ngựa có mùi vị kỳ lạ.

Ta không quen ăn, vẫn ép mình nuốt xuống.

Bởi vì ta biết, từ bây giờ, ta không thể sinh bệnh.

Ta phải giữ gìn thể lực.

Chỉ có sống, mới có hy vọng.

Cuối , vào một buổi hoàng hôn.

Ta nhìn thấy trên thảo nguyên xa, xuất hiện một vùng lều trại dày đặc.

Như vô số những chiếc lều Mông màu xám, rải rác dưới chiều vàng rực.

Đó là vương đình của bọn họ.

Ngôi nhà tương lai của ta.

Hoặc nói đúng hơn, nhà lao tương lai của ta.

Xe ngựa dừng lại.

Rèm xe bị người ta thô bạo vén lên.

Người ông sẹo cầm đầu đôi mắt như chim ưng nhìn chằm chằm ta.

Hắn há miệng, lộ ra hàm răng vàng khè vì hun khói.

tiếng Hán cứng nhắc nói với ta:

“Đến rồi.”

Đại .”

“Đại vương của ta đang đợi ngươi.”

14 Lang Vương

Ta bị người phụ nữ man cao lớn “mời” xuống khỏi xe.

Sức lực của họ rất lớn, nắm cánh tay ta như kìm sắt.

Dưới chân ta là bãi cỏ mềm, mang theo mùi đất và phân gia súc trộn lẫn.

Phóng mắt nhìn, khắp nơi là lều trại, khắp nơi là người.

ông phần lớn để trần nửa thân trên, đang vật lộn, uống rượu, hò hét ầm ĩ.

bà thì làm việc trước lều, xử lý con mồi, vá da thú.

Trẻ con chân trần chạy nhảy trên cỏ.

Tất cả mọi người dừng việc trong tay, đồng loạt nhìn về ta.

mắt bọn họ như dao.

Tò mò, dò xét, còn có địch ý không hề che giấu.

Ta mặc hỉ phục đỏ hoa lệ, giữa mảng xám và nâu thô ráp này, lạc lõng đến mức không hợp.

Như một giọt máu nhỏ xuống tấm vải bẩn.

Ta bị người phụ nữ đẩy đi suốt đường, hướng về chiếc lều ở giữa, lớn nhất, hoa lệ nhất.

Chiếc lều đó may từ da sói trắng.

Trên đỉnh lều cắm một cây cột cờ màu đen.

Trên cột treo một đầu sói phơi khô.

Đôi mắt sói rỗng tuếch nhìn lên bầu trời.

Ta nghe thấy trong lều truyền ra tiếng hoan hô rung trời và tiếng trống.

Tiếng trống trầm đục mà mẽ, từng nhịp từng nhịp gõ vào tim ta.

Rèm lều bị vén lên.

Một luồng mùi rượu nồng và mùi thịt nướng cháy khét, lẫn mùi mồ hôi ông ập tới.

Ta bị đẩy vào.

sáng trong lều hơi tối.

giữa là một đống lửa lớn, trên đó đang nướng cả một con cừu, mỡ nhỏ xuống lửa phát ra tiếng “xèo xèo”.

Xung quanh đống lửa, thành từng vòng từng vòng là các quý man .

Thấy ta, bọn họ phát ra tiếng tru hưng phấn.

Như một bầy sói nhìn thấy con mồi.

Còn ở vị trí cao nhất.

Trên một chỗ trải nguyên tấm da hổ.

một người ông.

Ta nghĩ, hắn hẳn là Hách Liên Bột.

Phu quân của ta, chủ nhân biên bắc, Thiền Vu của man .

Hắn trẻ hơn ta tưởng tượng một chút.

Khoảng chừng ba mươi tuổi.

Hắn mặc một bộ áo da đen, và tay áo viền lông chồn tím.

Thân hình hắn cao lớn và cường tráng, tràn cảm giác sức bùng nổ.

Ngũ quan hắn như đẽo gọt bằng dao, sắc nét mà lập thể.

Sống mũi cao thẳng, môi mỏng khẽ mím.

Nổi bật nhất là đôi mắt hắn.

Đó là một đôi mắt thật sự của sói.

Xanh u ám, sâu thẳm, dã tính và tàn nhẫn.

Trên hắn có một vết sẹo kéo dài từ xương mày bên trái đến tận khóe miệng.

Không những không phá hỏng vẻ anh tuấn, ngược lại còn tăng thêm vài phần hung hãn.

Hắn không hò hét như những kẻ khác.

Chỉ lặng lẽ đó, trong tay xoay xoay một chén rượu bạch ngọc.

đôi mắt sói ấy, từ trên xuống dưới đánh giá ta.

mắt đó sự thẩm định và chiếm hữu.

Như đang ước lượng chất lượng của một món hàng.

Ta đứng giữa đại trướng, mặc hắn đánh giá.

Ta ép mình thẳng lưng.

Ta không thể sợ.

Ta là Đại .

Ta đại diện cho thể diện của hoàng đế cha cha.

Qua hồi lâu.

Hắn mới chậm rãi mở miệng.

Tiếng Hán của hắn nói trôi chảy hơn ta tưởng rất nhiều.

“Ngẩng đầu lên.”

Giọng hắn trầm thấp, khàn khàn, mang theo chất kim loại.

Ta làm theo, chậm rãi ngẩng đầu.

Nhìn thẳng vào mắt hắn.

Bốn mắt giao nhau.

Ta nhìn thấy trong mắt hắn lóe qua một tia kinh ngạc.

Hắn dường như không ngờ ta lại bình tĩnh như vậy.

Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn.

“Bọn họ nói, nữ nhân phương Nam dịu dàng như nước.”

“Sao lại đưa đến một kẻ mắt như băng thế này?”

Hắn đứng dậy, từng bước từng bước đi về ta.

Hắn rất cao lớn.

Đứng trước ta, bóng đổ xuống gần như bao trùm hoàn toàn ta.

“Ngươi tên là gì?” hắn hỏi.

“An Lạc.” ta trả lời.

“An Lạc?” hắn lặp lại tên ta một lần, rồi khẽ cười.

“Quả là một tên rất hay.”

từ hôm nay trở đi, ngươi không còn An Lạc nữa.”

Hắn đưa tay ra, bóp lấy cằm ta.

Ngón tay hắn thô ráp mà mẽ, như một kìm sắt.

Bóp đến mức xương ta đau nhức.

“Ngươi là chiến lợi phẩm của ta.”

“Là nữ nhân của Hách Liên Bột ta.”

“Ở đây, nhiệm vụ duy nhất của ngươi là làm ta vui.”

“Hiểu chưa?”

Gương hắn ở rất gần ta.

Ta có thể ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trong hơi thở hắn.

Ta nhìn vào mắt hắn, không nói gì.

Bàn tay trong tay áo đã nắm chặt con dao găm lạnh buốt.

15 Động phòng

gọi là hôn lễ đơn giản đến mức vượt quá tưởng tượng của ta.

Không có lễ nghi rườm rà, cũng không có nghi thức bái thiên địa.

Hách Liên Bột chỉ trước mọi người, cầm một bát rượu sữa ngựa, đổ hết vào miệng ta.

Rượu rất , sặc đến mức nước mắt ta trào ra.

Xung quanh đám man bùng lên tràng cười ầm trời.

Sau đó, ta bị người phụ nữ man dẫn vào trong lều của Hách Liên Bột.

Nơi này là động phòng của ta.

Trong lều rất lớn.

Trên đất trải những tấm thảm dày và mềm.

Trên vách treo đủ loại binh khí, còn có những tấm da thú ta không gọi tên.

Trong không khí tràn ngập mùi da thuộc và rượu .

Ta bị họ ấn xuống trên chiếc giường trải da sói trắng.

Họ tháo chiếc phượng quan nặng nề trên đầu ta, cởi bỏ bộ hỉ phục rườm rà.

Chỉ để lại một chiếc trung y tơ lụa màu đỏ.

Sau đó họ lui ra ngoài.

Rèm lều buông xuống.

Cả thế giới trở nên yên tĩnh.

Chỉ còn lại mình ta, và tiếng gió gào bên ngoài.

Ta bên giường, không nhúc nhích.

Giống như một pho tượng không có sinh khí.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua.

Mỗi một giây dài như một thế kỷ.

Không biết qua bao lâu.

Rèm lều bị người ta đột ngột vén lên.

Là Hách Liên Bột.

Hắn mang theo mùi rượu nồng nặc, lảo đảo bước vào.

Đôi mắt hắn sáng hơn lúc ở ngoài.

Như đốm lửa ma đang cháy.

Hắn nhìn ta, nhe răng cười, lộ ra hàm răng trắng ghê rợn.

nhỏ của ta, đợi sốt ruột rồi chứ.”

Hắn vừa nói, vừa cởi chiếc áo da trên người.

Lộ ra thân thể rắn chắc như thép.

những vết sẹo chằng chịt dữ tợn trên đó.

Hắn từng bước từng bước đi về ta.

Mỗi một bước như dẫm lên trái tim ta.

Tim ta đập nhanh đến mức như muốn nhảy ra khỏi họng.

Ta theo bản năng lùi sâu vào trong giường.

Bàn tay ta siết chặt con dao găm giấu dưới gối.

“Sợ rồi?”

Hắn nhìn thấy động tác của ta, nụ cười trên càng lớn.

“Sợ là đúng rồi.”

“Đêm nay, ta cho ngươi biết thế nào mới là ông thật sự.”

Hắn nhào tới.

Như một con sói đói săn mồi.

Mang theo sức man dã khiến ta không thể chống lại.

Ngay lúc tay hắn sắp chạm vào ta.

Ta rút con dao găm ra.

hết sức lực toàn thân, đặt lưỡi dao lạnh buốt lên mình.

Lưỡi dao sắc bén lập tức rạch vào làn da mềm mại của ta.

Một giọt máu theo lưỡi dao chảy xuống.

Động tác của Hách Liên Bột khựng lại.

Hắn chống trên ta, từ trên cao nhìn xuống.

Trong đôi mắt xanh u ám lửa giận hung bạo vì bị cắt ngang hứng thú.

“Ngươi làm gì?” giọng hắn lạnh như băng.

Ta nhìn hắn, cơ thể run rẩy không kiểm soát.

giọng nói của ta lại vô rõ ràng và kiên định.

“Thiền Vu.”

“Ta là Thân do hoàng đế Đại đích thân sắc phong.”

“Ta còn sống, ngươi nhận cống phẩm của Đại , đổi lấy bình nơi biên bắc.”

“Nếu ta …”

Ta dừng lại một chút, từng chữ từng chữ nói.

ngay trong đêm tân hôn của ngươi.”

“Vậy thứ chờ đợi ngươi là cơn thịnh nộ của ba mươi vạn thiết kỵ do Thái tử Đại đích thân dẫn đầu.”

“Đến lúc đó, thứ ngươi nhận không phải bình.”

“Mà là chiến tranh không không thôi.”

Đôi mắt Hách Liên Bột nheo lại.

Bên trong lóe lên sáng nguy hiểm.

“Ngươi đang uy hiếp ta?”

“Không.” ta lắc đầu, cười thảm.

“Ta chỉ đang nói cho ngươi biết giá trị của ta.”

đầu này của ta còn đáng giá hơn thân thể này nhiều.”

Đại có thể vì nước mà , tuyệt đối không chịu nhục.”

Trong lều rơi vào tĩnh lặng như .

ta cứ thế đối .

Hắn nhìn ta, ta nhìn hắn.

Ta có thể cảm nhận sát khí từ người hắn, như có thể xé nát con người.

Ta tưởng rằng hắn bất chấp tất cả giết ta.

sau một lúc lâu.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.