Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

05

tai Thôi Du lại đỏ lên.

Bàn tay chàng vô thức chỉnh lại dải ngọc buộc tóc, rồi cẩn thận vuốt phẳng nếp áo hơi nhăn.

Ta nhanh miệng nói trước khi chàng kịp mở : “Chàng không có chỗ không ổn thỏa, mọi thứ đều rất tốt, vô cùng ổn thỏa.”

Thôi Du ngẩn ra giây lát, bỗng dừng bước, người nhìn ta: “Nương tử, hôm nay ta rất vui.”

dương rực rỡ chiếu lên gương mặt Thôi Du, khiến đôi con ngươi trong trẻo của chàng như cũng lấp lánh hào quang.

“Hồi nãy ở bên ngoài, nương tử thậm chí chẳng thèm nhìn ta một cái, ta cứ ngỡ ắt hẳn nàng ghét ta lắm rồi. Không ngờ nương tử vẫn chịu cho ta cơ hội phân trần.”

Tim ta se lại, nhịn không ngước mắt nhìn chàng.

Trong mắt Thôi Du, là nụ cười ôn tồn và ấm áp thật ràng.

nhìn ấy khiến ta nhớ đến kiếp trước, bất kể khi , ở đâu, chàng đều nhìn ta bằng mắt dịu dàng bao dung như vậy. Cho dù ta từng khai sỉ nhục chàng, rồi bỏ khỏi Thu Viên mà mắc mưa, không rời khỏi mái hiên, chàng vẫn sai người mang đến cho ta một chiếc hãy còn vương chút hơi ấm, dịu giọng nói tạm biệt ta: “Nương tử, cẩn thận.”

Giữa màn mưa lất phất, ta cầm , cuối cùng vẫn không nhịn nhìn lại một cái.

Thôi Du vẫn đứng đó đưa mắt trông theo ta, dáng người thẳng tắp như cây tùng, lại mỏng manh tựa mây.

Tựa hồ bất cứ cũng có tan biến.

Một đợt tủi buồn lại dâng lên trong lòng ta.

Còn kịp cất , chàng tinh ý ra: “Nương tử, phải chăng ta nói sai điều gì?”

Ta không dám nhìn chàng thêm nữa, gần như luống cuống mà mắt hướng khác. “Không phải, là ta nói xin chàng. Ta không tin lầm người khác, càng không đối xử với chàng như vậy.”

“Chuyện không phải của nương tử.”

Giọng Thôi Du chậm rãi, ấm áp: “Nương tử ở mãi nơi tái bắc, vốn ít hiểu về ta. Lẽ ra ta phải thường xuyên gửi thư cho nương tử, lại sợ đột, chỉ dám nhờ người chuyển thư chúc Tết hằng năm, chính ta đủ tốt.”

“Sao chàng có như ?”

Chàng hơi ngẩn ra: “Nương tử…”

“Thôi Du, cớ sao chàng đối với ta lại…”

Tiếng sấm bất chợt vang lên, nuốt chửng nốt câu nói của ta.

Cơn mưa rào của kiếp trước, quả nhiên lại đổ xuống đúng hẹn, gia nhân nhà họ Thôi đứng gần đó vội vàng mang tới một chiếc , Thôi Du bung che lên ta, trùm kín cả người ta dưới .

“Nương tử, cẩn thận.”

Ta đột nhiên không hỏi gì thêm, bèn đưa tay kéo chàng vào cùng một chỗ trú, còn đẩy về phía chàng hơn chút.

Trước mắt kinh ngạc của Thôi Du, ta mỉm cười rạng rỡ với chàng.

“Lang quân cũng phải cẩn thận.”

Kiếp , đến lượt ta che mưa cho chàng.

06

Hội đánh mã cầu kết thúc vội vã trong trận mưa rào.

Cỗ xe đưa muội muội về phủ kịp lại, ta bèn ngồi nhờ xe ngựa của Thôi Du để hồi phủ.

Chàng không yên tâm chỉ đưa ta xuống xe, mà thậm chí còn tiễn ta đến tận bậc thềm, mới đứng lại dõi theo ta vào trong.

Ta vài bước, lấy đèn lồng từ tay gia nhân, lại vòng trở ra.

“Lang quân, ta nhìn chàng .”

Kiếp trước, mỗi lần ta và chàng gặp nhau, mỗi lần chia tay, đều là chàng tiễn đưa ta.

Hôm nay, đến lượt ta tiễn chàng rồi.

Thôi Du cúi nhìn ngọn đèn lồng trong tay ta, nến leo lét, phủ màn sương lung linh lên nét mày mắt chàng: “Nương tử…”

Chàng ngước lên mỉm cười: “Hẹn sau gặp lại.”

Giữa hai câu nói, chàng khẽ buông hai chữ cực nhẹ, ta nghe — “Lan Bích.”

Chàng nói: “Lan Bích, hẹn sau gặp lại.”

Ta dõi mắt nhìn cỗ xe ngựa của Thôi Du khuất vào cuối ngõ, ấy mới vào phủ.

đến cổng Trù Hoa*, hai lão bộc đến nói mời ta vào chính .

* cổng phụ dẫn vào nội viện.

Kiếp trước, sau khi ta bị thổ phỉ bắt, dù có trở lại Phùng phủ, tổ mẫu cũng chẳng chịu gặp ta, chê ta bôi nhọ gia môn. Giờ con dẫn đến chính , với ta cũng xa lạ vô cùng.

Tổ mẫu đang ngồi chính giữa, giận dữ khôn tả. Bên tay trái là muội muội Phùng Lan Ân rũ sụt sùi, và mẫu thân đang ôm nàng an ủi.

Ta vừa bước vào, tổ mẫu cầm tách trà ném thẳng vào mặt ta.

“Nhà họ Phùng ta sao lại sinh ra đứa con gái như ngươi?! Dám để muội muội ngươi mất mặt giữa chốn đông người! Dẫm lên muội muội để mưu cầu hư danh, ngươi nghĩ sẽ khiến người ta coi trọng ngươi ư?!”

“Ngươi có , muội đấu đá nhau mới là trò cười cho thiên hạ! Quả thật ở chốn man hoang ấy lâu ngày, ngươi chẳng còn lễ nghĩa liêm sỉ là gì nữa!”

Ta xoay người né cái chén trà vừa ném tới, đang định mở miệng tranh cãi thì mẫu thân lại bước lên nắm tay ta, lệ ngấn đầy mắt mà lắc với ta.

Ta hiểu ý của bà.

Tổ mẫu lớn tuổi, ta không tranh luận với bà, chỉ cần ngoan ngoãn cúi , rồi sẽ có mẫu thân ra mặt dàn xếp.

Trước kia, ta vẫn luôn vậy. gì có người mẹ lại hại con gái mình? Mẹ nói, ắt hẳn vì tốt cho ta thôi.

Ta nhìn chằm chằm bà.

ta nghi ngờ mình không phải con ruột của người, nét mắt mày của ta và bà quả thực giống y đúc, thậm chí ta còn giống bà hơn cả muội muội.

Vậy tại sao người lại đối xử với con như , mẫu thân?

Thấy ta im lặng, mẫu thân khẽ hối thúc: “Lan Bích, mau xin tổ mẫu , đừng để tổ mẫu nổi giận. Ta là tổ mẫu hiểu lầm con, chuyện là ở muội muội con. Đợi tổ mẫu bớt giận, ta sẽ giải thích với bà.”

“Con rồi, mẫu thân.”

Bà thở phào, buông tay ta: “Mẫu thân, xin người đừng giận Lan Bích nữa, con bé rồi. Lan Bích, còn không mau sai với tổ mẫu?”

Ta ngoan ngoãn nói: “Tổ mẫu, con sai rồi. ràng là muội muội con vu khống vị hôn phu của con là hoang dâm, háo sắc, bạo ngược vô độ, lại còn xúi con ngay tại hội đánh mã cầu của An Lạc chúa mà hủy hôn với người ta. con không không nghe theo muội ấy. Đúng ra con hủy hôn với nhà họ Thôi, đắc tội với An Lạc chúa mới phải.”

07

Tổ mẫu sửng sốt nhìn muội muội: “Lan Ân, con nói có thật không? Có phải con thật sự xúi con từ hôn với Thôi tử?”

Sắc mặt muội muội tái mét: “Tổ mẫu, con… con…”

Mẫu thân vừa sợ vừa giận, sang lườm ta một cái: “Mẫu thân, Lan Bích nó nói bừa đấy! Lan Ân từ nhỏ vốn ngoan ngoãn, lại lớn lên bên người mẫu thân, sao có hỗn xược như Lan Bích ?!”

lại nắm chặt tay ta, trong mắt lộ vẻ thất vọng: “Lan Bích! Đừng càn quấy nữa!”

Ta lẳng lặng nhìn bà.

Không giống muội muội, phần lớn thời gian ta ở nơi tái bắc cùng phụ thân, ít dịp gặp mẫu thân, cho ta càng khao khát sự chú ý của bà.

Những bức thư bà gửi, ta đều xem xem lại rất lâu. Bà nói ta là trưởng , phải chăm nom đệ muội, là ta đối với chúng hết mực quan tâm, chẳng điều gì không đáp ứng.

Ta mọi việc đều nghe , mọi chuyện đều nhường nhịn, chỉ vì ta cũng như đệ muội, có nép vào lòng mẹ mà nũng.

chỉ cần bà lộ ra vẻ thất vọng như , ta liền thỏa hiệp mọi bề.

giờ sẽ không như vậy nữa.

Không phải ta đủ, mà là mẹ thiên vị, đó không phải của ta.

Ta hất tay bà ra.

“Hôm nay có mười mấy tử cùng tiểu thư gia đều chứng kiến, phải con chỉ mồm mép là có đảo lộn trắng đen. Nếu tổ mẫu không tin, cứ phái người hỏi han là .

“Chỉ là con cũng hỏi mẫu thân, vì sao trước muội muội bôi nhọ Thôi Du, trong vườn nhà mình lại ‘tình cờ’, ‘đúng ’, cứ mỗi lần con qua lại, đều có gia nhân nghị luận rằng vị hôn phu của con không xứng với tiếng tăm của chàng? Đám người hầu ở kinh thành, cớ sao còn bất kính hơn cả tái bắc?”

Sắc mặt bà hoảng hốt: “Con… con…”

Bà run run chỉ tay vào ta, lại nói chẳng ra . Đúng , một xâu Phật châu bay vèo tới, đập trúng trán bà.

Tổ mẫu nổi cơn thịnh nộ, chỉ vào mẫu thân mà mắng: “Tốt nhỉ! Kế mẫu mà có gì tốt đẹp ! Ngươi dám giở trò ngay trước mắt ta! Ngươi nghĩ hủy hoại hôn sự của Lan Bích, thì vị trí chủ mẫu nhà họ Thôi sẽ rơi vào tay Lan Ân hay sao?! Ngươi đừng quên, năm đó nhà họ Thôi đến cầu hôn, ràng chỉ đích danh rước Lan Bích!

“Nếu không phải đại tử nhà họ Thôi chọn trúng nó, thì hà cớ gì nhà họ Thôi bằng lòng kết thân với nhà tướng môn không gốc rễ như chúng ta!”

Mặt mẫu thân trắng bệch, bà ôm trán hoảng loạn nhìn về phía ta: “Mẫu thân! Con trẻ còn ở đây mà! Sao người… sao người có nói điều đó?!”

Tổ mẫu như chợt ra điều gì, trên mặt thoáng vẻ hối hận.

Đến cả muội muội đang khóc lóc cũng quên cả khóc, vò khăn tay đứng lên, luống cuống ngó ta.

Ngón tay ta không kiềm khẽ run, mắt lần lượt lướt qua ba gương mặt cùng chung dòng máu ruột thịt: “Kế mẫu? Ý gì là… kế mẫu?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương