Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
6
Ta không có tiền thuê cửa hàng.
Chỉ gánh đôi quang gánh, đi rao bán ngoài phố.
Buôn bán cũng tạm, chẳng mấy chốc đã bán gần hết.
Thêm một lát , trong rổ chỉ còn lại một miếng phụ nhỏ.
Ta nghĩ, hay đem về rán lên ăn trưa.
Không ngờ mới thu dọn, liền có gã đàn ông dáng vẻ du côn chặn ta ở đầu ngõ.
“Người mới , không biết quy củ à?”
Gã sẹo đứng đầu, cười cợt cực kỳ tà mị.
Người thức thời mới là kẻ anh hùng, ta cười gượng, lấy trong túi ra mười đồng lẻ.
ngờ bị gã ta hất tay ra: “Đuổi ăn xin đấy à!”
Nói rồi, mấy tên đó lập tức vươn tay định cướp túi tiền của ta.
Đúng lúc ấy, đầu ngõ vang lên bước chân vững vàng.
Ta ngẩng đầu, trông thấy một nam nhân xa lạ.
Vai rộng lưng thẳng, dáng người cao lớn.
Vì lưng quay về phía ánh sáng, ta không rõ dung mạo.
Chỉ lờ mờ thấy đường nét sắc sảo dưới ánh ngược.
gã kia quay đầu lại, lập tức xụ : “Ca… Ca à, người…”
Nam nhân kia phất tay.
tên liền rùng mình, toan bỏ chạy.
Nhưng người bọn chúng gọi là “ca”, lại từng bước đi về phía ta.
Bóng dáng hắn phủ lấy ta, mang theo áp lực nặng nề.
Ta sợ đến mức run lẩy bẩy, rút chiếc đòn gánh ra quật thẳng về phía hắn.
Lại bị hắn đỡ lấy một cách vững vàng.
Hắn bật cười, giọng trầm thấp:
“Tính khí đúng là dữ dội!”
Ta không biết lai lịch hắn, cứng họng đáp:
“ buông ra, ta… không phải loại dễ bắt nạt đâu.
“ hôn phu của ta, là bổ đầu Cố Phàm Nhất trong môn.”
Đối phương thoáng khựng lại: “ là hôn thê của Cố Phàm Nhất?”
Thấy hắn lưỡng lự, ta vội vàng gật đầu.
Người kia buông đòn gánh ra, giọng mang theo ý cười:
“Trùng hợp , ta cũng tên Cố Phàm Nhất, cũng là một bổ đầu.”
7
Biết người đối diện chính là bản hắn.
Ta bối rối vô cùng.
Đối phương lại thu lại nụ cười, nghiêm túc nói:
“Thất lễ rồi, ban nãy dọa nàng sợ.”
Hắn không có ác ý.
Thấy ta gánh quang gánh rời đi, liền bước giúp ta.
Tay chân hắn dài, làm việc lại gọn gàng nhanh nhẹn.
Không nỡ cự tuyệt, ta đành hắn gánh tay nải lên vai.
“Vì sao mấy người đó lại gọi là ‘ca’?”
Cố Phàm Nhất bật cười:
“Bọn tiểu tử đó mới từ ngục ra, gặp ta đương nhiên là sợ, gọi vài cho thiết thôi.
“Không ngờ khiến nàng hiểu lầm, xin lỗi.”
Cố Phàm Nhất cười sảng khoái, thoạt thô lỗ, nhưng lại là người tâm tư cẩn trọng.
Biết ta còn canh cánh chuyện bọn lưu manh khi nãy, liền trấn an:
“Ta đưa nàng về trước, rồi sẽ bắt bọn kia.
“Lại gây chuyện, thì ở trong ngục thêm vài ngày cho nhớ đời.”
Dù rằng mang danh hôn ước,
Nhưng ta hắn sự quá đỗi xa lạ.
Hắn ta, hình như cũng khách sáo quá mức.
Đến sân nhà ta thuê trọ,
Ta Cố Phàm Nhất ngồi nghỉ chân, rót cho hắn một chén trà nhạt.
Rồi mới lên :
“Cố, Cố đại ca…
“Có nhiều chuyện ta đã không còn nhớ rõ. Hôn ước của hai ta…”
Cố Phàm Nhất dường như đã hiểu, khẽ gật đầu:
“Muội tử họ Lục, ta đến gặp muội, chẳng phải vì hôn ước.
“ xưa hai nhà vốn thiết, sau khi phụ mẫu muội qua đời, muội lại mất tích.
“Ta chỉ lo muội cô đơn không nơi nương tựa, nên mới luôn dò hỏi tung tích.”
Nghe vậy, lòng ta chợt nghẹn lại:
Không ngờ, vẫn còn có người trên đời nhớ đến ta.
“ ơn Cố đại ca, ta… hiện giờ mọi chuyện đều ổn.”
Cố Phàm Nhất uống cạn chén trà trong tay.
Rồi đứng dậy: “Sau này có gì khó khăn, cứ nói ta.”
Hắn xoay người định rời đi, ta liền gọi theo:
“Cố đại ca, tấm vải kia ta không thể nhận.”
“Cứ nhận đi.” Hắn cười nhè nhẹ:
“Khi nàng trở về, ta thấy từ xa. Quần áo xám xịt, cả người cũng không có tinh thần gì.
“Nàng ở tuổi này, nên mặc tươi sáng hơn một .
“Hồi nhỏ, bá mẫu thích nhất là may váy áo cho nàng, nàng cũng là người thích đẹp nhất.”
Khi nhắc đến chuyện cũ, giọng nói Cố Phàm Nhất thuộc vô cùng.
Khiến ta thấy bớt xa lạ, lại sinh thêm vài phần gần gũi.
Chuyện về cha mẹ, ta vẫn còn mơ hồ.
Nhưng, như lời Cố Phàm Nhất nói,
Phụ mẫu ta hẳn là đã yêu thương ta nhiều.
Dù sao, tên ta là “Vô Song” – là bảo vật duy nhất trong lòng họ mà.
Mắt ta hơi cay.
Ta cố chớp mắt mấy lần:
“Vậy ta xin nhận, đa tạ Cố đại ca.”
“Suýt thì quên. Vài hôm ta đưa nàng đến tế bái mộ phụ mẫu.”
Thi thể của cha mẹ, cũng là nhờ nhà họ Cố thu liệm.
Ta vội vàng quỳ xuống tạ.
Cố Phàm Nhất sức lực lớn, cánh tay rắn rỏi đỡ ta dậy một cách nhẹ nhàng.
“Nàng sống tốt, chính là báo đáp rồi.”
8
Ta xem như đã trụ vững được ở này.
Mỗi ngày bán phụ đủ sống qua ngày.
Nghĩ việc tích bạc, thuê một gian tiệm nhỏ, nấu cơm bán thêm.
Nơi này thương nhân qua lại đông đúc, người làm thuê cũng nhiều.
tính toán nguyên liệu cẩn thận, làm ra món ngon mà giá phải chăng, chắc chắn không lỗ.
Nhưng đó chỉ là ý nghĩ.
Hôm ấy, Cố Phàm Nhất dẫn ta đến tế bái trước phần mộ cha mẹ.
Mười một nay, ta chưa từng ghé qua.
Vậy mà cỏ trước mộ chẳng hề rậm rạp.
Chắc hẳn là nhờ Cố Phàm Nhất thường xuyên đến dọn dẹp.
Trong lòng ta, lại thêm một phần kích hắn.
Lúc xuống núi quay về , tình cờ gặp đám bổ khoái dưới trướng Cố Phàm Nhất.
Bọn họ thấy ta liền cười đùa:
“Bảo sao đại ca mãi chưa chịu lấy vợ, thì ra là đã có người trong lòng!”
“Còn nói , đứa mà ồn thêm câu thì đêm nay canh gác luôn cho ta!”
Mấy người kia lập tức im re.
Rồi lại quay sang ta nháy mắt, cười hì hì:
“Cô nương, đại ca nhà chúng ta là người tốt đấy, nhất định phải nắm chắc nhé!”
“Bao nhiêu cô nương trong đang nhắm đấy, tranh thủ !”
ta đỏ bừng.
Cố Phàm Nhất giơ nắm tay làm bộ dọa đánh.
Cả đám bổ khoái cười toe toét, rồi ù té chạy.
Ta cúi đầu, ngại đến không nói nổi câu .
Cố Phàm Nhất thấy ta không lên , tưởng ta giận, vội vàng nói:
“Đám kia mồm mép không biết giữ, có lời khiến nàng không vui, thì ta thay xin lỗi.”
Không nghiêm trọng đến thế.
Ta lắc đầu, tỏ ý mình không sao:
“Cố đại ca, ta không chấp nhặt mấy chuyện ấy đâu.”
Chợt nhớ lại khi còn ở nhà họ Triệu.
Có một lần, ta đem cơm đến nơi Triệu Chi Hành đọc sách.
Có người trêu chọc Triệu Chi Hành:
“Khá lắm, hôn thê của huynh đúng là mỹ nhân .”
“Mỹ nhân mang cơm , Triệu Chi Hành chẳng nói câu ơn à?”
“Hai người bao giờ đấy, bọn ta uống rượu mừng nhé!”
Chỉ là mấy lời bông đùa không ác ý, vậy mà Triệu Chi Hành bỗng nhiên nổi giận.
Hắn không ăn cơm, kéo thẳng ta ra ngoài sân.
“Nơi này là chỗ đọc sách, đến làm gì?
“Sau này, đừng mang cơm .”
Ta không đáp.
Biết rõ hắn là chán ghét ta, thấy mất vì có ta xuất hiện.
Nhưng khi ấy, ta đã rửa sạch sẽ, thay y phục chỉnh tề mới đến.
Nghĩ lại lúc ấy, lòng ta nghẹn đắng.
Không kìm được, ta ngẩng đầu về phía Cố Phàm Nhất.
Ánh mắt hắn sáng rõ, trong con không hề có lấy một tia khinh rẻ.
Ngược lại, còn đầy quan tâm chân .
Cho nên, không phải là ta không thể gặp người.
Mà là Triệu Chi Hành, chưa từng xem ta là người xứng đáng.
Còn Cố Phàm Nhất, xem ta là một người bình đẳng.
Chỉ vậy thôi.
9
Sau khi tiễn ta về nhà, Cố Phàm Nhất định rời đi.
Ta vội ngăn lại, hắn ở lại dùng cơm đơn sơ.
Nói ra thì, lẽ ra ta nên dùng một cách trọng thể hơn khoản đãi Cố Phàm Nhất mới đúng lễ.
Dù gì, gia tộc họ Cố đã an táng cha mẹ ta.
Nhưng trong tay ta hiện giờ chẳng dư dả gì.
Chỉ có thể tạm bợ, bếp làm bốn món một canh.
Về tay nghề nấu nướng, ta vẫn tự tin.
Triệu Chi Hành từng chê bai ta trăm điều ngàn chuyện, duy chỉ có một lần khen là về món ăn ta nấu.
Quả nhiên, Cố Phàm Nhất ăn một miếng đã hiện vẻ kinh ngạc.
“ ngon đấy. Vô Song muội tử, nàng mà làm đầu bếp ở Đỉnh Phúc Lâu cũng không thua ai.”
Đỉnh Phúc Lâu là một trong những tửu lâu nổi danh nhất này.
Khách ra như nước, buôn bán cực thịnh.
“ Cố đại ca thích, thì cứ ăn thêm vài miếng.
“Chờ ta có bạc rồi, sẽ đại ca đến Đỉnh Phúc Lâu dùng đàng hoàng.”
Cố Phàm Nhất lắc đầu: “Không cần, nàng nấu như vậy là quá ngon rồi.”
Một cơm ăn xong.
Cố Phàm Nhất giúp ta thu dọn bát đũa.
Bất chợt nói:
“Người nấu cơm trong môn mới xin nghỉ, về quê.
“Sau này có lẽ phải tìm người mới đảm đương.”
“Không biết nàng có muốn thử không?”
Ta lau sạch tay, vui mừng nói:
“Nghe thì không tệ.
“Chỉ là ta còn phải bán phụ, sợ rằng không khớp thời gian.”
Cố Phàm Nhất ngẫm nghĩ:
“ môn chỉ lo trưa và tối.
“ nàng muốn thử, ta có thể giữ lại cho nàng một chỗ.”
Ta suy nghĩ cả đêm.
Chăm chỉ một , buổi tối có thể làm xong phụ, sáng sớm đem bán.
Giữa trưa nấu ăn, buổi chiều lại về xay .
Như vậy, một ngày chẳng lãng phí .
Hôm sau, ta liền đến hậu viện môn.
Có người đầu bếp cùng đến thử việc.
Đợi đến lượt ta nấu xong, sư gia chịu trách nhiệm nếm thử tấm tắc khen ngợi.
Vì vậy, quyết định ta đến môn nấu cơm mỗi ngày.
Một tháng, nhận trăm văn tiền.
Tính ra, hai tháng cũng được một lượng bạc.
Ta thầm tính trong lòng.
Bán phụ một tháng chừng được sáu bảy trăm văn.
Cộng thêm tiền làm bếp.
kiên trì , biết đâu có thể mua được một căn tiểu viện.
Nghĩ vậy, lòng hân hoan, liền muốn Cố Phàm Nhất ăn một cơm tỏ lòng tạ.
Nghe ta kể chuyện được chọn, hắn cũng vui vẻ thay ta.
“Chuyện vui như vậy, lần này ta nàng.
“Có một quán bán cá viên ngon, đưa nàng đi nếm thử.”
đúng lúc gần trưa, hắn cũng có thời gian nghỉ.
Ta cũng không từ chối, đi cùng hắn.
Quán cá viên đặt ngay bên vệ đường.
Cố Phàm Nhất dùng tay áo lau sạch ghế: “Ngồi đi.”
Hắn có vẻ hào sảng, mà xử sự lại chu đáo cẩn thận.
Tựa như có bàn tay vô hình nhẹ nhàng gảy một nhịp dây đàn trong lòng ta.
Ta khẽ đáp một , ngồi xuống bên cạnh hắn.
Người bán dọn lên hai bát cá viên bốc khói nghi ngút.
Ta dùng thìa múc một viên, cắn một miếng.
ngọt thanh tan ra đầu lưỡi, ngon đến mức suýt khiến người ta cắn luôn cả lưỡi.
Không kìm được, ta cong môi, khen:
“Ngon .”
“Chậm một , coi chừng phỏng.” Hắn dặn dò, rồi giới thiệu thêm mấy món bình dân mà ngon miệng.
“Sau này rảnh rỗi, ta đưa nàng đi nếm hết một lượt.”
Không biết là do cá viên ấm nóng, hay là lời hắn khiến lòng ta dịu lại.
Trong ngực ta, chợt thấy ấm áp.
Một loạt ký ức mông lung hiện lên trong đầu, ta Cố Phàm Nhất, khẽ nói:
“Cố đại ca, sau này huynh cứ gọi ta là Vô Song đi.”
“Được, Vô Song. Ăn xong ta đưa nàng về nhà.”
Cố Phàm Nhất mỉm cười đáp.