Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

6

Thế là Trầm Kỳ bị Trầm Chước Niên xách cổ vào nhà.

Anh ngồi giữa chúng tôi, tư thế ngồi thẳng lưng.

Nhân lúc Trầm Chước Niên đi lấy đồ uống cho , cậu phóng mấy cái lườm sắc lẹm cho tôi.

Tôi nghĩ tôi hiểu ý nghĩa của điều đó.

Cậu oán trách tôi, hỏi tại sao tôi lại lừa cậu.

Cho đến lon Coca đã mở được đặt trước mặt, Trầm Kỳ mới ngừng công kích tôi.

Trầm Chước Niên nhìn cậu, lời nói không hề có chút cảm xúc nào.

“Về lúc nào?”

“Hôm qua.”

“Về gì?”

Không nhắc đến cái này thì thôi.

Nghe nhắc đến điều này, nước mắt của Trầm Kỳ lập tức trào ra.

Cậu chắp hai tay lại, nũng với anh trai :

“Anh ơi, em hết tiền .”

“Anh ơi, cứu em với.”

“Anh giúp em này, anh sẽ là anh trai của em.”

Trầm Chước Niên hơi đau , day day thái dương.

“Chẳng anh vừa cho em cách không lâu sao?”

“Tiền của em đâu?”

Trầm Kỳ không hề vòng vo, nói thẳng thừng: “Em đập vào dự án .”

Ánh mắt Trầm Chước Niên nhìn cậu trầm xuống, như kiểu hận sắt không thành thép nói: “Anh đã bảo em đừng nhận những dự án tự bỏ tiền túi ra đập vào ? Như mấy khu chung cư em xây trước , ít nhất có hai khu khai phá đã trở thành những tòa nhà bỏ hoang không có ngày hoàn thiện . Chủ tư người ta chạy mất dép , thế em vẫn còn dắt công nhân đi cơ đấy.”

Trầm Kỳ nhìn anh, lí nhí phản bác: “Họ chạy thì có thông báo cho bọn em đâu.”

“Chúng ta cũng không không trả lương cho công nhân được, không ạ?”

Trầm Kỳ nhìn Trầm Chước Niên bằng đôi mắt giống anh 70-80%.

“Anh, anh giúp em cuối đi ! Em thề! Tuyệt đối không có đâu!”

thái độ muốn được lấy lòng của Trầm Chước Niên, Trầm Kỳ nhích lại gần hơn: “Anh à, dù sao chúng ta cũng là người một nhà, này sẽ được chôn cất cạnh nhau. Chắc anh cũng không muốn nhìn em trai nằm xuống trước, ở dưới lòng đất một suốt hai mươi ba mươi năm đâu nhỉ? Em còn … Hơn nữa, lý do em là vì…”

Ánh mắt Trầm Chước Niên nhìn cậu trở lạnh lùng hơn, như cảnh cáo.

“Em ngốc như vậy, cũng có không là người nhà họ Trầm.”

“Anh…”

lông mày của Trầm Chước Niên vẫn giãn ra, Trầm Kỳ thất vọng cúi xuống.

Dù sao cũng là việc riêng của nhà họ Trầm, tôi không tiện phát biểu ý kiến nhiều. Tôi đứng dậy, định đi tưới nước cho bó hoa Trầm Chước Niên mang về.

Nhưng không ngờ, tôi không động đậy thì thôi, vừa động đậy một cái, dường như những chuyện này lại quấn lấy tôi.

Tôi nghe Trầm Kỳ nói to lưng : “ dâu, nói một đi chứ!”

Tôi: ?

dâu? Ai cơ?

Tôi á?

7

dâu, nói một đi .”

Trầm Kỳ nhắc lại với tôi, người ngây người ra đó.

Tôi cảm xa lạ với cách xưng hô đột ngột thay đổi này.

từng có ai gọi tôi như vậy.

Dường như điều đó thực có nghĩa là tôi Trầm Chước Niên đã bị trói buộc với nhau, giữa tôi anh thật tồn tại một sợi dây liên nhất định.

Không biết có là theo bản năng hay không, tôi đã vô thức hướng ánh mắt cầu cứu về phía Trầm Chước Niên.

Trùng hợp thay, Trầm Chước Niên cũng nhìn tôi.

Anh đón lấy lúng túng của tôi, vỗ vỗ vai Trầm Kỳ.

“Anh sẽ giúp em cuối.” Trầm Chước Niên nói: “Nếu không đòi lại được, em tự đi ăn xin đi.”

Trầm Kỳ không có nhà ở Kinh Hải, một hồi quậy phá như vậy, bây giờ đã gần mười giờ tối, ông nội Trầm đã đi ngủ từ lâu. Vì vậy, Trầm Kỳ quyết định ở lại nhà chúng tôi trước.

Nhưng thật không may, vốn dĩ Trầm Chước Niên tôi đều nghĩ sẽ không có ai về nhà ở, chúng tôi chỉ có hai ngủ, các trống còn lại đều đã sửa thành sách, trà việc .

Trầm Kỳ lăn lộn trên giường của Trầm Chước Niên một lúc lâu mới chú ý đến Trầm Chước Niên tôi đứng ngoài .

Trầm Kỳ là người lúc thì thông minh, có lúc lại không.

Cậu nhìn chúng tôi, đôi mắt lóe lên vẻ ranh mãnh.

dâu, thu nhận anh trai tôi một đêm không?”

“Nếu anh ấy phiền, cứ đá cho anh ấy tỉnh, bắt anh ấy qua ngủ với tôi.”

Mắt Trầm Kỳ đ.á.n.h giá Trầm Chước Niên từ trên xuống dưới.

“Cũng không biết anh trai có sẵn lòng hay không…”

Trước cậu kịp nói hết , Trầm Chước Niên đã đóng sầm lại.

“Đúng là không hiểu nổi!” Trầm Chước Niên mắng.

Tôi Trầm Chước Niên theo thỏa thuận, từng có những tiếp xúc quá mức thân mật. Trên thực tế, mối quan hệ của chúng tôi chỉ mới bắt được cải thiện gần .

Thế cùng nằm trên một chiếc giường, chúng tôi cảm ngượng ngùng.

Tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà, hoàn toàn không nhắm mắt lại.

Mặc dù Trầm Chước Niên quay lưng về phía tôi, tôi vẫn có cảm nhận được anh ngủ.

Trước , mỗi ngượng ngùng, Trầm Chước Niên luôn là người chủ động mở lời trước.

Nhưng không hiểu sao hôm nay anh lại không lên tiếng.

Những vì sao đung đưa ngoài sổ dần tản ra xa, gió đêm xuyên qua khe sổ thổi vào khoảng trống giữa chúng tôi.

Trong đêm tối tăm tĩnh lặng, hai trái tim của hai con người không ngừng dấy lên những đợt sóng.

nói “Lúc đó Trầm Chước Niên thầm mến ” của Trầm Kỳ cứ lảng vảng trong tôi .

Thế này, tôi là người phá vỡ tĩnh lặng đó trước.

“Anh cũng không ngủ được ạ?” Tôi hỏi để dịu bầu không khí.

Trầm Chước Niên căng thẳng hơn tôi tưởng nhiều.

Anh cứng nhắc, chỉ đáp lại đúng một từ duy nhất: “Ừm.”

Bầu không khí lại rơi vào ngượng ngùng.

Tôi nhìn gáy của Trầm Chước Niên, thở dài, hỏi bằng giọng nghiêm túc: “Anh không thích ngủ với em sao?”

Trầm Chước Niên ngẩn ra vài giây, đó nhanh ch.óng xin lỗi, quay người phủ nhận.

“Không có.”

“Không không thích.”

Đuôi mày tôi rủ xuống: “Vậy tại sao anh không ngủ được?”

tiên Trầm Chước Niên ấp úng, không đưa ra được trả lời: “Anh…”

Trong khoảnh khắc đó, tôi hơi tin tưởng vào những lời Trầm Kỳ đã nói.

Tôi nhìn vào đôi mắt lảng tránh của Trầm Chước Niên: “Trầm Kỳ nói trước anh thầm mến em, có thật không?”

Những vì sao ngoài sổ dần dần tụ lại, lấp lánh y như cái đêm tôi tìm Trầm Chước Niên cầu cứu.

một thời gian , tôi mới biết được lý do thật của việc Trầm Chước Niên chọn giúp đỡ tôi hồi đó.

Ngoài việc hoàn thành ước đã định sẵn của hai nhà, động cơ thực của anh là tâm tư anh đã giấu kín bấy lâu nay.

“Ừm.”

“Vậy tại sao lúc , anh không nói cho em biết?”

Trầm Chước Niên buồn bã nói: “Bởi vì lúc đó em bị bệnh , nói gì với em cũng vô ích.”

Tôi bối rối lắc .

“Em đâu có bị bệnh.”

Từ nhỏ, sức khỏe tôi đã tốt, không dễ bị bệnh.

Khoảng thời gian đó tôi cũng bận rộn với công việc hoàn toàn không nhớ bản thân đã từng bị bệnh nào.

Chẳng lẽ tôi đã bỏ sót gì sao?

Nhưng Trầm Chước Niên nhìn tôi, chiếc gối mềm áp sát vào mặt anh, ánh mắt anh hơi thất vọng, đó chỉ ngón tay vào tim tôi.

“Chỗ này của em, bị bệnh .”

Tùy chỉnh
Danh sách chương