Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9zphGkqkO8

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 10

Tôi ôm bóng rổ, quay người , để một câu lơ lửng gió:

“Nhưng… tôi có một điều kiện.”

9

Điều kiện tôi rất đơn giản.

một trận bóng rổ với tôi.”

Diệu Diệu đứng như trời trồng, như thể vừa nghe thấy chuyện hoang đường nào .

“Bóng rổ?”

“Ừ.” – tôi ném bóng về phía cô ấy – “Một chọi một. Cậu ném một trái, tôi sẽ giúp cậu vận động phiếu.”

Cô ấy luống cuống đón bóng, trông như thể đang bắt một củ khoai nóng bỏng .

bóng? mà biết ! Cô ta rõ ràng đang cố tình làm khó !】

lòng cô ấy đầy tức giận và bẽ bàng.

“Tôi biết .” – cô ấy ném bóng trả , giọng gắt gỏng.

“Thì học .” – tôi nhún vai – “Cậu giỏi học nhất mà, học ném bóng chắc khó chứ?”

Cô ấy tôi chằm chằm, ánh đầy giằng xé.

Cái ghế chủ tịch hội học sinh với cô ấy quan trọng đến mức nào, ai cũng biết.

một đỉnh cao mà “nữ hoàng học tập” như cô nhất định phải chinh phục.

Im lặng đúng một phút, cuối cùng cô ấy nghiến răng ra hai chữ:

.”

Chiều hôm , trên sân bóng rổ diễn ra một khung cảnh vô cùng kỳ quặc.

Tôi – trụ cột đội bóng rổ trường – đang dạy “máy học” nổi khối, Diệu Diệu, cách bóng.

Cô ấy mặc váy liền thân, giày da nhỏ nhắn, tư thế cứng đờ như khúc gỗ.

“Chân cong thêm chút, hạ thấp trọng tâm.”

“Cổ dùng lực!”

rổ, phải tôi!”

Tôi nghiêm khắc như huấn luyện viên, liên tục chỉnh tư thế cho cô ấy.

Cô ấy học rất chật vật, mồ hôi ướt tóc, mặt mày lem nhem.

bóng rổ cô như một linh hồn ương bướng, chẳng bao giờ chịu đúng hướng.

Nhiều cô ấy suýt bỏ cuộc.

【Ngốc quá ! làm chuyện ngu xuẩn này chứ!】

【 Tô Niên Niên rõ ràng đang trêu ! tuyệt đối thể ném !】

Nhưng mỗi cô ấy bắt gặp ánh đầy giễu cợt tôi, cắn răng, nhặt bóng nữa.

Tôi nhận tinh thần cam chịu xương cốt cô ấy, bị tôi khơi dậy.

Xung quanh tụ tập càng lúc càng nhiều bạn học xem náo nhiệt.

xì xào bàn tán lọt tai cô ấy.

phải Diệu Diệu ? cô ấy bóng rổ thế kia?”

“Trời ơi, cô ấy buồn cười thật sự.”

Mặt cô ấy đỏ bừng, chỉ muốn chui xuống đất.

Tôi đến, thì thầm:

muốn bị cười thì ném một trái .”

Câu chọc trúng dây thần kinh nhạy cô.

Cô hít sâu một hơi, giật lấy bóng tôi, gom hết sức lực ném về phía rổ.

bóng bay theo một đường cong méo xệch, “bốp” một đập bảng rổ, bật ra.

Trượt.

Cô ấy xìu xuống, vai sụp hẳn.

Tôi nhặt bóng , đến.

“Làm .”

làm …” – giọng cô ấy lạc , gần như sắp khóc.

“Tôi .” – tôi nhét bóng cô ấy – “Thử thêm nữa , coi như vì chiếc ghế chủ tịch.”

Cô ấy bóng , tôi.

Cuối cùng, cô ấy nhắm , như thể đưa ra quyết định lớn lao, ném bóng nữa.

này, bóng loạng choạng lăn vài vòng trên vành rổ.

, dưới ánh chăm chú mọi người, nó… rơi .

Cả sân bóng im phăng phắc.

Ngay sau một tràng vỗ và reo hò rộn rã.

Diệu Diệu sững sờ.

Cô ấy , rổ, biểu trên mặt một sự ngỡ ngàng tột độ.

… ném ?】

Tôi , vỗ nhẹ vai cô ấy.

“Thấy chưa? Có khó đến vậy đâu.”

Cô ấy quay đầu tôi, dưới ánh hoàng hôn, đôi cô ấy lấp lánh như rơi một trời đầy .

Khoảnh khắc , tôi nghe thấy một xúc hoàn toàn khác vang lòng cô ấy.

đầu tiên… một niềm vui thuần khiết, pha chút toan tính nào.

Hôm sau, hội học sinh cử.

Tôi giữ lời.

Tôi đăng một dòng trạng thái trang cá nhân: “Hội trưởng hội học sinh, tôi cho Diệu Diệu. Cô ấy siêu ngầu.”

Kèm theo tấm ảnh chụp khoảnh khắc cô ấy ném bóng.

ảnh, cô ấy cười như một đứa trẻ.

Tôi khá có trường.

Rất nhiều người thấy bài viết đã theo.

Kết bất ngờ – cô ấy trúng cử với số phiếu áp đảo.

Ngày nhậm chức, cô ấy mời tôi uống trà sữa.

Chúng tôi ngồi tiệm, đối diện nhau, chẳng ai gì.

Vẫn cô ấy trước.

“Tại giúp tôi?”

“Vì dáng ném bóng cậu ngầu lắm.” – tôi hút một ngụm trà sữa, vu vơ.

Tùy chỉnh
Danh sách chương