Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur
Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
1.
Kẻ buôn người sa lưới, cảnh sát dựa vào đối chiếu ADN đưa tôi trở về bên cha mẹ ruột trong gia đình hào môn.
Cha mẹ hào môn lạnh nhạt gật đầu, cảm ơn cảnh sát rồi để quản gia tùy ý sắp xếp tôi.
Tháng thứ hai sau về nhà, giả thiên kim lén lút đăng ký cho tôi tham gia chương trình sinh tồn nơi hoang dã, cha mẹ dịu dàng vuốt tóc cô ta:
“Đã muốn đi chơi thì để bé đi cùng nhé.”
Chẳng hề quan tâm đến việc tôi có thể ch/ế/t trong chương trình sinh tồn nơi hoang dã.
Giả thiên kim đắc ý cười với tôi: “Cô là thiên kim thật thì sao, chẳng phải vẫn mặc cho tôi muốn làm gì thì làm à?”
“Tôi thường ngày đã thích sinh tồn hoang dã, đến lúc đó định sẽ khiến cô phải nằm mà rời sân đấu!”
Đến khu rừng núi của chương trình sinh tồn hoang dã, tôi bật cười.
Tôi lớn lên từ nhỏ trong khu rừng này, có gì mà không hiểu?
…
Ký xong sinh tử, giả thiên kim thấy tôi cười, khoanh tay trước ngực hừ lạnh một :
“Còn cười được à, đây là sinh tử đấy, bất kể trúng độc hay thiên tai tử vong ngoài ý muốn đều không liên quan đến tổ chương trình.”
“Có thời gian thì mau đi tìm đồng đội mà lập đội đi, biết đâu còn giữ được cái mạng.”
Cô ta đắc ý nói: “Có điều loại người chẳng biết gì như cô thì chẳng muốn lập đội chung đâu.”
Tôi khu rừng núi này, trong lòng ấm áp như có cảm giác trở về nhà.
“Tôi không cần lập đội.”
Giả thiên kim cười lạnh, ánh mắt như một kẻ đã chết:
“Tất nhiên rồi, vốn chẳng muốn lập đội với một cái đuôi vướng víu như cô.”
Hai từ “đuôi vướng víu”, cô ta nhấn rất nặng.
Tôi biết, cô ta định đã kể hết tình hình của tôi cho tất cả họ.
Đây là chương trình sinh tồn hoang dã đầu tiên trong nước dưới hình thức truyền hình thực tế, người có thể đăng ký đa số đều từng có kinh nghiệm sinh tồn.
Thí sinh phải ký sinh tử.
Phát sóng toàn thời gian, trong rừng hoang sẽ có vô số camera ghi lại tình hình của thí sinh.
Khu rừng núi lần này tuy đã dọn sạch dã thú cỡ lớn, nhưng thời gian sinh tồn kéo dài gần sáu tháng.
Nếu có dã thú đột ngột xuất hiện, tổ chương trình cũng sẽ không ngăn cản.
Mọi sự sinh tồn, đều dựa vào năng lực cá nhân.
Người chiến thắng sẽ có vô số hợp đồng đại diện, lưu lượng , vừa xuất hiện đã đỉnh .
Có mùi của đấu trường người thật.
Ký xong sinh tử, sống chết do trời định.
Tôi, một thật thiên kim vừa được tìm về, trong mắt họ chỉ là một gà yếu làm pháo hôi.
Họ chắn sẽ tìm đồng đội mạnh.
Ngay thông báo tự do lập đội được đưa ra, vô số người lập tức vây quanh giả thiên kim.
“Cô , mời lập đội với tôi! Tôi khỏe mạnh lực lưỡng, có thể giúp cô rất !”
“Tránh ra, cô định phải lập đội với tôi, tôi thường xuyên quay video sinh tồn hoang dã đấy!”
“Các người toàn múa rìu qua mắt thợ, tôi mới là người từng sống sót trong rừng hoang hơn mười ngày thật sự!”
“Cô , định phải cân nhắc tôi, hợp tác với tôi mới có thể vô địch!”
“Đi với tôi đi!”
“Tôi tôi tôi tôi!”
Tôi lặng lẽ ngồi ghế, yên tĩnh họ náo nhiệt.
Giả thiên kim liếc qua tôi im lìm vắng vẻ, làm ra vẻ nghĩ cho tôi mà nói:
“ da các đừng chỉ tìm tôi, cũng thử người khác đi, ví dụ như chị tôi – Lê Chiêu chẳng hạn.”
Nghe vậy, họ thậm chí không thèm tôi, khó chịu nói:
“Chúng tôi không muốn tìm đuôi vướng víu đâu.”
“Cô mới là người từng sống đảo hoang hơn ba mươi ngày! Kinh nghiệm phong phú!”
“Đúng thế, cô ta lớn lên ở nông thôn tuy có sức lực, nhưng biết gì về sinh tồn hoang dã chứ.”
“Chúng ta là sinh tồn hoang dã thật đấy, không phải không có diêm thì giúp họ bếp ha ha ha.”
“Biết cô mềm lòng, nhưng chúng ta đều đã ký sinh tử rồi, mềm lòng thì sống không nổi đâu.”
Giả thiên kim bất đắc dĩ nhún vai với tôi: “Chị à, tôi đã cố tranh thủ cho chị rồi.”
“Họ không chịu thì tôi cũng hết cách, thật ra cũng không thể trách họ, bảo chị không có thực lực.”
2.
Tôi nhắm mắt dưỡng thần, không thèm liếc họ lấy một lần.
Giả thiên kim như đấm vào bông, không vui mà hừ một .
Kết thúc phần lập đội, giả thiên kim chọn hai người cùng cô ta lập thành .
Hai người đàn ông, một người khỏe mạnh, một người lanh lợi, nghe nói có thể dựa vào ưu thế địa lý mà nhanh chóng tìm được có thức ăn.
Còn dáng vẻ ung dung của tôi, trong mắt giả thiên kim chính là chờ chết.
Cô ta không biết, tôi đã sống ở đây hai mươi năm, bên trong có gì, nằm ở đâu, tôi nhắm mắt cũng tìm được.
Chỉ sống có nửa năm, đơn giản quá.
Hiện tại là mùa thu, thời tiết khá lạnh, tăng thêm độ khó sinh tồn.
Nếu tôi nhớ không nhầm, nửa tháng có thể sẽ có trận tuyết lớn.
Khu rừng núi này có nhiệt độ kỳ lạ hơn nơi khác, mỗi đông về sẽ có một trận tuyết rơi rất rất lớn.
Sẽ rơi suốt ba ngày ba đêm.
Tuyết rơi dày như lông ngỗng tích lại đến nửa người, rất dễ gây ra tuyết lở.
Nửa tháng là đủ để tôi tìm được nơi thích hợp và dựng một căn nhà an toàn rồi.
Còn họ…
Không liên quan đến tôi.
Tôi nhắm mắt dưỡng thần, thì có người bất ngờ chạy tới đá ngã tôi khỏi ghế:
“Cô là Lê Chiêu phải không? Tôi khuyên cô đừng đối đầu với cô , mau rút lui đi.”
Tôi nhíu mày mở mắt, nhưng lại thấy trong ánh mắt ta có mấy phần phức tạp khác lạ.
Do dự nửa giây, tôi đứng dậy, giọng nhạt nhẽo: “Không cần cảnh báo.”
ta rõ ràng có gấp gáp, giọng càng nặng hơn:
“Người tham gia cuộc thi ít đều có kinh nghiệm, cô chẳng biết gì, sống sao nổi?”
Tôi nghiêng đầu, quan sát mặt ta.
Nghĩ ngợi một , khóe môi khẽ cong: “Nửa tháng sẽ có tuyết lớn, dựng nơi nhớ tìm .”
ta sững người.
Tôi phủi bụi người, bước vào trong.
Chương trình bắt đầu, toàn bộ được phát sóng trực tiếp 24 giờ.
Giả thiên kim đã bắt đầu phân công đội viên.
Chỉ trong nửa ngày đã tìm được nơi có nguồn nước để dựng nơi .
Nhưng nơi đó đến nửa tháng sau chắn không chịu nổi sức ép của tuyết lớn.
Tôi không định nhắc họ, vừa quan sát xung quanh vừa đi lên .
Giả thiên kim nghiên cứu thứ trước mắt có ăn được không thì bắt gặp bóng tôi, đắc ý đứng dậy:
“Lê Chiêu, không lập đội với cô thì sống không nổi đâu, hay là quỳ xuống cầu xin tôi đi?”
“Cầu xin tôi, tôi còn có thể cân nhắc giúp cô một , đưa cho cô thứ tôi vừa tìm thấy.”
Cô ta chỉ vào mấy quả dại mình vừa hái.
Tôi liếc qua, lập tức thấu suy nghĩ của cô ta.
Cô ta không phân biệt được có ăn được không nên muốn tôi thử độc giùm.
Tuy giả thiên kim có sở thích là sinh tồn hoang dã, nhưng dù sao mỗi vùng mỗi khác.
Trước kia cô ta sinh tồn đảo hoang, nơi đó cô ta đã chuẩn rất tư liệu, còn mang theo sách khoa học.
Nhưng lần này là chương trình truyền hình thực tế phát sóng toàn bộ, không được mang bất kỳ vật dụng gian lận nào.
Sở thích của cô ta đối diện với sinh tồn thực thụ trở nên buồn cười, nếu không phải nhà họ là nhà tài trợ chương trình thì chưa ban tổ chức đã cho cô ta tham gia.
Tôi thản nhiên nói: “Có độc, cô ăn đi.”
Tôi hơi dừng mắt, quay đầu nhắc nhở một câu: “Nửa tháng sẽ có tuyết lớn, chuẩn đi.”
3.
Giả thiên kim lườm tôi một cái rõ to.
Cho rằng tôi nói nhảm, liền hái quả dại mang về.
Cũng quên sạch lời tôi nói về trận tuyết lớn.
Người trong livestream thấy tôi nói vậy đều chế giễu tôi chẳng biết gì, nói linh tinh.
Có người đã bắt đầu dựng nơi , còn tôi vẫn tiếp tục đi lên.
Trong ký ức, gần đây có một hang động nhỏ, không lớn nhưng đủ chứa vài người.
Bây giờ là mùa thu, khô vốn đã ẩm ướt, nếu không có nơi an toàn, tuyết lớn rơi xuống chắn không sống nổi.
Người bắt đầu nghi hoặc thấy tôi hành động thành thạo.
【Người này sao mà quen thuộc cứ như về nhà vậy?】
【Đúng thế, sao nhanh vậy đã tìm thấy hang rồi? Đi cũng xa đấy chứ.】
【Đừng có người này , chỉ là may mắn tìm được hang thôi, người ta đều lửa rồi, cô ta còn nhởn nhơ, tưởng sinh tử là trò đùa à?】
【Bạn kia không muốn thì đi khác, mỗi người chơi đều có camera theo dõi riêng, bạn đi nhầm kênh rồi.】
Tôi không biết những lời bàn luận livestream, thong thả đi nhặt .
Nhặt suốt hai , gần đó đã tôi nhặt hết.
Chương trình phát cho mỗi người một dao rựa, dù sao lửa là yếu tố sống còn.
Ban đêm mùa thu mà không có lửa thì chắn sẽ rất lạnh.
Nhưng dao của tôi giả thiên kim cố tình làm mất, khiến tôi không có dao để dùng.
Tôi không để tâm, tìm vài hòn đá, bắt đầu chế tạo công cụ bằng đá.
Dùng dây leo buộc đá với cành cây tạo thành rìu.
Lại buộc thêm một cái mũi nhọn để làm giáo, đề phòng dã thú lớn tiếp cận.
Trời còn sáng, tôi làm thêm mấy cái bẫy để bắt thỏ rừng.
Khu rừng này rất lớn, nơi tôi chọn lại đặc biệt nằm sâu trong vùng hoang vu, nơi đây tần suất xuất hiện thú rừng hơn vùng ngoài.
Cho nên nếu không cần thiết, chẳng lại mò đến làm phiền tôi.
Có lẽ do mức độ nổi ở khu tôi quá thấp nên lượng camera rất ít.
Thỉnh thoảng mới thấy một cái.
Phần lớn đều tập trung ở giả thiên kim.
Giả thiên kim dựa vào kinh nghiệm nhanh chóng thực hiện thành công kỹ năng khoan gỗ lấy lửa.
Sau vài cuối cùng cũng được lửa, còn bảo quản than hồng.
Cô ta mỉm cười nói: “Chúng ta tìm thêm ít đá, dựng lên một cái giường sưởi, mùa đông sẽ ấm hơn, lại còn giữ được lửa.”
Những người cùng đội đồng loạt khen giả thiên kim thông minh, đặc biệt nghe lời cô ta chỉ huy.
Vì toàn bộ chương trình chỉ có giả thiên kim là người giỏi sinh tồn nên rất người đều cắm trại gần cô ta.
Thỉnh thoảng giả thiên kim làm gì để bắt chước theo.
Cho nên phần lớn thí sinh đều tập trung một khu vực, chỉ có mình tôi ở trong rừng sâu rất xa.
Thêm việc tôi không lửa, suốt hai ngày liền lúc thì nhịn đói, lúc thì chỉ có đói.
Livestream bắt đầu trêu chọc, đi theo Lê Chiêu thì ba ngày đói chín bữa.
Dần dần, chương trình không còn quan tâm đến tôi , lần chuyển ống kính về phía giả thiên kim.
Tôi thì thong dong tự tại.
Nửa tháng sau thật sự bắt đầu có tuyết lớn, lúc này giả thiên kim mới nhớ tới tôi, hỏi: “Lê Chiêu đâu rồi?”
4.
Các thí sinh ít đều sẽ tổ chức tìm kiếm vật tư, sau đó chia đều.
Trong suốt nửa tháng dài dằng dặc đó hoàn toàn không thấy bóng dáng tôi đâu.
Có người tiện miệng nói: “Có lẽ đã chết cóng ở xó xỉnh nào rồi, trước nghe nói cô ta may mắn tìm được một cái hang để trốn nhưng không biết lửa.”
Giả thiên kim đắc ý cười: “Tôi đã bảo cô ta nên ở gần chúng ta hơn, là cô ta không nghe.”
“Nhưng dù sao cũng là thiên kim thật, sống phải thấy người, chết phải thấy xác, vẫn nên tìm thử sao.”
Có người bực dọc: “Tìm gì chứ, đã ký sinh tử thì chết là đáng đời.”
“ bảo một nhỏ chẳng biết gì lại đâm đầu vào chơi sinh tồn hoang dã, còn chạy vào tận rừng sâu, không chết đói thì cũng rắn độc cắn chết thôi, đừng rước thêm rắc rối .”
“Đúng vậy, bên ngoài tuyết rơi lớn thế này, có sống sót thì cũng sớm muộn chết thôi, lo tích trữ vật tư chống rét còn hơn.”
Nói rồi, họ càng ra sức tích trữ khô, mở rộng nơi của mình.
Nghĩ đến việc tôi có thể đã chết, tâm trạng giả thiên kim phơi phới.
Hiện tại cuộc sống của họ là tốt , mỗi ngày hai bữa, ăn uống no nê.
Thế nhưng trận tuyết lớn bắt đầu trút xuống, chỉ qua một đêm đã khiến nơi sập.
Họ lạnh đến run rẩy, điên cuồng đốt giữ ấm nhưng quá ẩm, mãi vẫn không cháy được.
Giả thiên kim nghe thấy “răng rắc” vào nửa đêm.
Cô ta không ngờ tuyết lớn lần này lại dữ dội như vậy, mới rơi vài đã tới đầu gối.
Nơi này là miền Nam, không khí vốn đã ẩm, tuyết đè lên nơi quá nặng.
Cô ta nhíu mày: “Hai người dậy đi, mau dọn tuyết phía .”
Tuyết dọn xong rồi lại gặp vấn đề lớn hơn.
Đói.