Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

4

9

Khắp sương phòng nháy mắt lâm vào tĩnh mịch trầm mặc, tĩnh đến mức một cây kim rơi xuống cũng nghe thấy thanh âm.

Tiểu Vân dập đầu chan chát xuống đất, cuống quít khóc lóc nức nở: “Phu nhân, phu nhân minh giám, không phải , là tiểu thư ả ta…”

“Tiểu Vân!”

Lời trần tình còn chưa dứt, đã bị Đoạn Thư Ninh rít lên cắt ngang.

Tiểu Vân rụt rè nhìn ả một cái, cắn môi rớm máu ngậm đắng nuốt cay nói: “Là… là do , là do sinh tâm đố kỵ tiểu thư không phải cốt nhục thân sinh của người mà được an hưởng cẩm y ngọc thực, vinh hoa phú quý.”

nhất thời ma xui quỷ khiến hồ đồ che mờ trí, mới phạm phải tội tày đình này, cầu xin phu nhân khai ân tha mạng cho !”

Đoạn Nguy giận dữ lao đến tung một cước đê tiện đạp thẳng vào bả vai Tiểu Vân:

“Được lắm, thân làm hạ nhân mà cũng dám động với muội muội ta, người đâu, mau lôi con tiện này ra ngoài đánh chết ném xác đi!”

“…”

Thật là một đám xuẩn tài ngu ngốc.

Ô thảo quý giá ngần ấy, ả ta chỉ là một nha hoàn nhỏ bé, rắp tâm muốn hạ độc chủ tử, cớ sao phải vắt kiệt công sức tiền bạc đi mua loại dược liệu vừa đắt đỏ lại mang độc tính không lấy gì làm trí mạng như vậy chứ?

Chỉ e là không biết Đoạn Thư Ninh đã dùng đoạn thâm độc gì uy hiếp gia quyến, khiến ả ta sống chết cũng không dám khai ra thật.

Ta lười nhác phẩy tay: “Thôi bãi đi, ngươi làm việc phụng trong Đoạn phủ đã nhiều năm, không có công lao hiển hách cũng có khổ lao nhọc nhằn, qua trướng phòng lãnh chút bạc vặt, lấy lại khế ước bán thân rồi gói ghém hành trang về cố hương đi.”

“Đa tạ phu nhân! Đa tạ phu nhân ân điển!”

Tiểu Vân quỳ dập đầu tạ ơn lia lịa, sau đó lảo đảo được gia đinh dẫn đến trướng phòng cởi bỏ tịch.

Ta hạ lệnh đuổi toàn bộ gia nhân hạ nhân ra ngoài, trong sương phòng thoáng chốc chỉ còn lại ta và Đoạn Thư Ninh hai người.

Ta lẳng lặng nhìn chằm chằm ả, lạnh lùng cười nhạt: “Thư Ninh, vi nương dẫu sao cũng ăn muối nhiều hơn ngươi ăn gạo, bớt giở mấy trò tâm cơ múa rìu qua mắt thợ trước mặt ta đi.”

“Đây là lần đầu tiên, và cũng là lần cuối .”

ngươi có an phận thường nhau tỷ muội thuận hòa, ta hẹp hòi gì việc trong phủ nuôi thêm một đứa nữ nhi.”

“Nhưng ngươi ngựa quen đường cũ, lòng dạ hẹp hòi không được thân sinh nữ nhi của ta, thậm chí giở đoạn hạ lưu bẩn thỉu này ra hãm hại con bé, vậy thì ngươi lập tức quấn xéo khỏi Đoạn phủ cho ta.”

Đoạn Thư Ninh cắn môi rơm rớm ủy khuất: “Nữ nhi… nữ nhi thực tình không hiểu nương đang nói gì…”

Ta bật cười, đưa tay ôn nhu vén lọn tóc vương trán ả ra sau vành tai: “Ngươi hẳn là trong lòng tự minh bạch.”

“…”

Đoạn Thư Ninh cắn răng, không dám hé môi phản bác nửa lời.

Ta nhếch mép, đứng phắt dậy đi thẳng tới sương phòng của Thanh Hứa.

Thấy ta bước vào, con bé vội vã đứng lên nghênh đón: “Đa tạ nương hôm nay đã ra mặt đòi lại công bằng cho con.”

Ta đỡ con bé đứng dậy, đi đến mép giường ngồi xuống: “Ta không phải đang thiên vị giúp con, mà là đang trần thuật lại rõ ràng chân tướng mà thôi.”

“Thanh Hứa, qua sóng gió ngày hôm nay, con đã ngộ ra được đạo gì chưa?”

Thanh Hứa gật đầu trầm tư: “Ngày đầu tiên con tới đây, tỷ tỷ bề ngoài cố tình tỏ ra thân thiết yêu thích con, tỷ muội tình thâm.”

“Nhưng thực chất, tỷ ấy ẩn nhẫn chỉ đang ấp ủ chờ đợi một mưu mô thời cơ giá họa hãm hại con.”

“Là do con mắt nhìn người không thấu, lại quá khinh suất trao niềm tin cho khác.”

Ta yêu chiều vỗ vỗ lên mu bàn tay con bé: “Nương lăn lộn trổ tài thương trường bao năm nay, sớm đã nếm trải đủ thói đời người.”

“Có bề ngoài trông hung hăng ngang ngược trịch thượng, kỳ thực nội tâm lại trọng tình trọng nghĩa, tuân chữ tín.”

“Lại có ngoài mặt ôn hòa ái ngữ, nhã nhặn như ngọc, sau lưng lại âm thầm nhăm nhe chực chờ cắm cho con những nhát dao chí mạng.”

“Thanh Hứa à, con phải luôn khắc cốt ghi tâm, gặp người chỉ nói ba phần chuyện, chớ dại dột moi hết một phiến ruột gan.”

Thanh Hứa ngoan ngoãn gật đầu: “Nương, nữ nhi đã khắc cốt ghi tâm rồi.”

Ta êm ái mỉm cười đầy hiền từ.

10

Đoạn phủ lại trải qua dăm bữa nửa tháng bình yên sóng lặn gió êm, chớp mắt mấy chốc lại sắp tới kỳ bái đường của Đoạn Thư Ninh và Cố Lãm.

Đoạn thời gian này ta luôn tất bật trù bị sắm sửa đồ hồi môn cho ả.

Trong phủ cũng đã bày biện sẵn yến tiệc hoa lệ, dự tính thiệp mời người Cố gia tới dùng bữa bồi tình, thuận tiện bàn bạc cụ xem giữa hai nhà sắp tới nên thu xếp ra sao.

Đang ta Cố lão gia và phu nhân trong tiền sảnh chè chén thương thảo, Thu bỗng nhiên vội vã chạy xộc đến, kề sát tai ta nhỏ giọng thì thầm:

“Phu nhân, nguy to rồi, Nhị tiểu thư bất cẩn ngã lọt xuống hồ sen.”

Ta vô thức siết hai nắm đấm, mặt bất động thanh sắc treo nụ cười êm ả: “Thông gia, sinh ý của Đoạn gia bỗng nhiên gặp chút trục trặc nan giải, ta cần phải rời đi xử một chuyến.”

“Thu , hảo hảo hầu hạ Cố lão gia và phu nhân, bổn phu nhân đi rồi sẽ hồi ngay.”

Ta xoay người nhỏ giọng căn dặn Thu : “Bình ổn cục tiền sảnh, tuyệt đối ngàn vạn lần không được kinh động đến bất cứ ai.”

việc liên quan mật thiết đến danh tiết khuê của Thanh Hứa, nhất thiết phải hành cẩn trọng vạn phần.

Thu gật đầu tuân mệnh.

Ta vội vã cất bước đi về phía hậu viện, mới phát hiện nơi này sớm đã bị một đám đông vây xem đến chật ních.

Lẫn lộn trong đám đó có khuê mật thân thiết của Thư Ninh kinh đô, cũng có những thiếu gia khố rách áo ôm, bằng hữu chơi bời đàn đúm của Đoạn Nguy và Cố Lãm.

Thanh Hứa còn đang ngâm mình hồ nước buốt giá chưa chịu ngoi lên.

Y phục của con bé này chắc chắn đã ướt đẫm bám lấy thân , ngoi lên bờ chắc chắn sẽ bị đám xú nam nhân này nhìn thấu da thịt đường cong.

bờ, Đoạn Thư Ninh nũng nịu rúc vào lồng ngực Cố Lãm làm nũng khóc lóc thút thít:

“Ô ô ô, Cố ca ca, Thanh Hứa muội muội là vì lút ngó tư của huynh nên mới vô tình trượt chân ngã xuống ao, vốn dĩ người bái đường phải là vị phu của muội ấy mới đúng.”

“Kết quả bây giờ bị ta hoành đao đoạt ái chiếm mất, muội ấy khẳng định trong lòng thống khổ tột , vì nên mới mạo hiểm rình coi huynh.”

“Đều tại ta không tốt làm lỡ dở, Cố ca ca, hay là huynh nạp luôn Thanh Hứa muội muội đi…”

Cố Lãm ôm ghì lấy bả vai Đoạn Thư Ninh, vẻ mặt tràn ngập chán ghét khinh bỉ tột độ:

“Này, Đoạn Thanh Hứa, ngươi rốt cuộc có cần diện liêm sỉ nữa không, một nha đầu quê mùa dã tính lớn lên chốn hương dã mà cũng dám si tâm vọng tưởng đến bản thiếu gia.”

“Trong lòng Cố Lãm ta, vị thê duy nhất chỉ có Thư Ninh, ta liếc nhìn ngươi một cái thôi đã thấy ác tâm muốn nôn rồi!”

Đám hồ bằng cẩu hữu vây quanh bọn chúng cũng bắt đầu chồm chồm mồm năm mười gièm pha.

“Đúng , cho dù nàng ta mang danh thật thiên kim thì đã sao, người thanh mai trúc mã lớn lên bên cạnh Cố thiếu gia cũng đâu phải là ả.”

“Là thiên kim chân chính thì nào, hình thô bỉ xập xệ, có xách giày cũng không xứng tấc nào với Thư Ninh.”

“Thư Ninh và Cố thiếu gia sắp bái đường thành thân tới nơi, ả chạy ra lút lút nhìn Cố thiếu gia là rắp tâm ý gì, lẽ muốn hạ mình làm tiểu thiếp hầu hạ chắc?”

Ta sải bước tiến sát mép hồ, nghiêm giọng quát lớn: “Tất cả im cho ta!”

“…”

Đám đông đưa mắt nhìn nhau thảng thốt, bỗng có gan lớn hất hàm xỉa xói: “Đoạn phu nhân, thân sinh nữ nhi của người ngang nhiên ngó cướp đoạt vị phu của Thư Ninh, lẽ nào bà còn định nhắm mắt túng cho ả hay sao?”

Đoạn Nguy cũng hùa theo chọc ngoáy: “Nương, đến đại của Thư Ninh nàng ta cũng muốn ngang ngược hoành hành chặn ngang, ả còn có chuyện gì đê tiện mà không làm ra được!”

“Câm , tất cả xoay lưng lại cho ta!”

Ta phẫn nộ hạ lệnh cho nha hoàn bà tử lao tới cưỡng chế bọn chúng, ép buộc tất cả phải quay mặt vào tường.

Ta cởi áo choàng vai xuống ném cho Thanh Hứa.

Thanh Hứa nhận lấy áo choàng che kín mít cơ , này mới từ nước lóp ngóp bò lên bờ.

Bởi vì ngâm mình hồ quá lâu, sắc môi con bé đã lạnh ngắt trắng bệch.

Ta vừa định mở luận che chở cho con bé, Thanh Hứa lại mỉm cười khẽ lắc đầu hướng ta: “Nương, để tự nữ nhi đối phó.”

Nha hoàn bà tử thấy vậy mới buông lỏng đám người hỗn xược kia ra.

Đoạn Thanh Hứa nở nụ cười điềm tĩnh nhìn lướt qua đám đông, nhả từng chữ rành rọt: “Đây là phủ đệ của Đoạn gia ta, ta đi dạo không cẩn thận sảy chân ngã xuống ao hồ nhà mình, từ nào lại thêu dệt thành chuyện ta Cố công tử được cơ chứ?”

lẽ ta trèo lên đầu tường nhà Cố gia ngươi rình rập nhìn hay sao?”

Cố Lãm tức giận cười khẩy vặn lại: “Vừa rồi bản công tử đứng sờ sờ chỗ này, ngươi lại vừa vặn rơi xuống nước ngay tại đây, ngươi không phải là vì mãi ngó nhan ta thì là gì?”

“Thật ư?”

Đoạn Thanh Hứa cười khanh khách, sải bước tiến lên một tay vung túm áo Cố Lãm, một cước vô tình đạp hắn lộn nhào xuống hồ nước.

11

Cố Lãm hồ nước ngụp lặn giãy giụa uống mấy ngụm nước, há văng tục chửi đổng: “Đoạn Thanh Hứa, con nữ nhân điên khùng này!”

Đoạn Thanh Hứa đứng chắp tay rũ mắt nhìn hắn, cười khẩy đáp trả:

“Bây giờ ta đang đứng ngự tại vị trí này, Cố công tử không cẩn thận rơi tỏm xuống nước, lẽ nào cũng là vì mải ngó nhan ta nên mới lọt xuống sao?”

“Ngươi ngậm máu phun người!”

Cố Lãm giơ tay vuốt sạch vệt nước bùn đọng mặt: “Rõ ràng là ngươi ngang nhiên bạo đẩy ta xuống, ai thèm ngó cái loại như ngươi!”

Đoạn Thanh Hứa cười nhẹ nhàng: “Ồ, ngươi rơi xuống nước thì không phải là vì ngắm ta, còn ta rơi xuống nước thì lại thành ta rình rập nhìn ngươi sao?”

“Cố công tử, ngươi chưa khỏi quá mức tự tin, cũng quá kiêu ngạo tự phụ vô tri rồi đấy.”

Con bé xoay người quét mắt một vòng qua đám người, giòn giã nói: “Ta qua là do nhàn nhã đứng xem cẩm ao, nhất thời sơ sảy ngã xuống, biết vì sao đến cái vị lại bóp méo thành ta nhìn Cố công tử.”

như sập hồ nước cũng bị quy chụp là nhìn, vậy bây giờ bổn tiểu thư đạp tất cả vị xuống hồ, có phải vị đều đang mang ý đồ đen tối nhìn ta hay không?”

“…”

Đám đông á khẩu, cứng họng không thốt nên lời.

Đoạn Thanh Hứa rũ mắt uyển chuyển hành lễ với ta: “Nương, nữ nhi xin phép lui về hậu viện canh y trước.”

Ta vô an ủi gật đầu: “Đi đi.”

Nhớ lại mới được rước hồi phủ con bé còn mang dáng vẻ rụt rè rụt cổ, mặc khác ức hiếp lăng nhục, mà nay đã tôi luyện được khí chất không kiêu ngạo không siểm nịnh, hiên ngang theo cố tranh.

Quả thực có vài phần phong thái năm xưa khi ta còn son trẻ.

Cố Lãm lóp ngóp ngoi lên từ hồ, ánh mắt tàn độc ác liệt trừng trừng nhìn theo bóng lưng con bé rời đi.

Ta lững thững bước lên vài bước, nhếch mép cười mỉa mai với Cố Lãm: “Cố công tử cũng mau đi canh y đi thôi, bộ dạng ướt sũng chật vật thảm hại ngần này mà để khách khứa trông thấy, chỉ sợ sẽ khiến lệnh tôn mất sạch diện bẽ mặt mất thôi.”

Cố Lãm tức giận đến độ cắn nát răng hàm, hậm hực vung tay áo tức tối bỏ đi.

Sau khi tống cổ Cố lão gia và phu nhân ra khỏi cửa, ta đơn độc gọi Thư Ninh tới trước tiền sảnh đàm đạo.

Ả dùng hai tay vặn vẹo nắm chiếc khăn tay, ra vẻ mờ mịt ngây thơ hỏi: “Nương, người gọi nữ nhi đến đây là có chuyện chi vậy?”

“Quỳ xuống!”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.