Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

6

Trịnh Hoành con cẩu tạp chủng này, năm xưa vinh dự nhập chuế rành rành là do bản thân hắn hao tâm tổn trí dùng trăm phương ngàn kế trèo cao tranh đoạt mà có được, giờ đây lại điêu ngoa đổi trắng thay đen vu vạ cho ta ỷ thế bức ép cường hào.

Đoạn ác độc hỏi: “Phụ thân, vậy nếu ả căn bản không phải là nương của con, chúng ta có lén lút hạ sát đoạt mệnh ả cũng chẳng coi là đi ngược thiên luân thường không?”

Trịnh Hoành âu yếm xoa xoa vuốt ve chóp đầu hắn: “Ả đâu phải là thân của các con, ả là tội nhân thiên cổ đã khiến các con và thân sinh thân của các con phải ly tán ngần ấy năm.”

“Cho dù chúng ta có phanh thây ả xé xác, thì cũng coi như là vì báo thù tuyết hận!”

Đoạn Thư Ninh cay độc hùa theo: “ thế, dù sao ả cũng chẳng coi con ra gì, rõ ràng con sắp xuất giá còn nhẫn tâm quẳng con ra khỏi phủ.”

“Không những phải lấy mạng ả, mà còn phải đem con tiểu tiện nhân Đoạn Thanh Hứa kia xuống suối vàng luôn.”

con ác quỷ tâm đầu ý hợp xúm xít lại một chỗ, bắt đầu thì thầm bàn mưu tính kế tìm mọi cách sát hại ta.

Bọn chúng ngầm kế hoạch bỏ tiền mua chuộc bọn cường sơn tặc trên , làm ra vẻ ngoài là xông vào Đoạn phủ cướp bóc đoạt tài, nhưng thực chất là mượn đao người diệt khẩu.

Đến lúc quan phủ phái người xuống hiện trường tra xét, chỉ cắn răng khai là do bọn sơn tặc ngấp nghé cơ nghiệp của Đoạn gia nên xuống cướp của diệt môn.

Khốn nỗi ta và Đoạn Thanh Hứa tham sống sợ cố không chịu giao chìa khóa khố phòng, nên mới thảm tao họa sát thân.

Ta nghe xong, bật cười khanh khách.

Không phải chỉ là vung ngân lượng mua hung tước đoạt mạng người thôi sao? Ta cũng có thể mua.

Hơn , ngân lượng bạc trắng của ta vung ra, có dập đầu kiếp chúng nó cũng chẳng đào đâu ra để đọ.

14

Ta lặng lẽ trở về Đoạn phủ, sai khiến tâm phúc tử sĩ ngầm theo dõi gắt gao nhất cử nhất động của Trịnh Hoành.

Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán, chưa đầy ngày , đã lén lén lút lút một mình mò sơn lâm tìm bọn sơn tặc bàn chuyện làm ăn bẩn thỉu.

Thăm dò thấu triệt được địa chỉ hang ổ sơn thổ phỉ, ta nhân lúc bóng đêm đen kịt vắng vẻ, dẫn theo vài tâm phúc võ nghệ cao cường lặng lẽ trèo .

Một đám thảo khấu mặt mũi bặm trợn vung đao múa kiếm xông ra, hung hăng chuẩn động lấy mạng ta.

Ta điềm nhiên lôi từ trong bọc áo ra một túi bạc trắng quăng thẳng về phía đại đương gia, nhếch mép cười đàm : “Đại đương gia, có muốn lượng đàm phán một chút sinh ý không?”

Tên đại đương gia đón lấy túi bạc ước lượng một phen sức nặng, nháy mắt mở toang sơn môn nhường đường nghênh đón ta vào.

Ta dứt khoát mở lời đi thẳng vào vấn đề: “Ta đã có vung tiền mua cái đầu của bổn phu nhân, nhưng tiền của ta nhiều hơn hắn gấp ngàn vạn lần, các vị có muốn cân nhắc đổi lại không?”

Tên đại đương gia vác ngược thanh đại đao vai, cười khà khà: “Tuy chúng ta là sơn tặc thảo khấu, nhưng chúng ta làm ăn cũng phải nói chữ tín nghĩa giang hồ.”

“Nếu ta thu tiền làm phản lật lọng, này còn nào dám vác mặt tìm đến Đan Tân bọn ta nhờ vả thế thiên hành .”

Ta cười mỉm đầy thâm ý: “Vậy nếu như, tên Trịnh Hoành kia thực chất là muốn gài bẫy hại diệt toàn bộ huynh đệ trong sơn của ngươi thì sao?”

“Cái gì?! dám sao!” Tên đại đương gia giận dữ cắm phập thanh đao lút cán xuống nền đất.

Ta chậm rãi kiên nhẫn phân tích lợi hại cho hắn nghe tường : “Ngươi thừa Đoạn phủ ta gia đại nghiệp đại kim ngọc đầy nhà, ngươi nghĩ bằng cách nào mà một nữ lưu hồng nhan yếu đuối như ta lại có thể giữ vững được cơ đồ trăm năm bất bại này?”

“Đám gia đinh hộ viện do Đoạn phủ ta thân chinh huấn luyện e là thân võ nghệ còn cao cường hơn đám huynh đệ trong của các người, đến lúc bên giao chiến thảm liệt thảy chỉ chuốc lấy vong mạng lưỡng bại câu .”

“Cho dù các người gặp vận chó ngáp phải ruồi hạ sát được bổn phu nhân, các người ngây thơ tưởng mình có thể cao trào bứt lui an toàn hay sao?”

“Đoạn gia ta là ngự ban Hoàng , là người chuyên phụ trách chức trách cung cấp cống phẩm lụa là và cắt may y phục mới cho các nương nương trong Thượng Y Cục.”

“Ngươi ngang nhiên phái người ám sát đương gia chủ là ta đây, chẳng phải tương đương với công khai đối đầu khiêu khích Hoàng ân, vả thẳng mặt Thánh thượng hay sao?”

“Đoạn gia ta ở kinh đô dẫu sao cũng là danh môn vọng tộc có mặt mũi uy vọng, lại mang danh xưng Hoàng , ngươi dám cả gan gãi ngứa trên đầu thái tuế động thổ dưới chân thiên tử, có phải chê mình mệnh dài sống quá thọ rồi không?”

“Đến lúc Thánh thượng nổi trận lôi đình phái đại quân triều đình thiết kỵ xuống dẹp loạn, đừng nói là một cái Đan Tân , mười cái Đan Tân của ngươi cũng chẳng bõ dính răng cho binh mã đồ sát dẹp loạn.”

“…”

“Tiên sư bà nội nhà nó! Cái thằng cháu ranh này thế mà dám mượn dao người thiết kế gài bẫy hại ta!”

tử bây giờ phải lập tức xuống băm vằm ra thành trăm mảnh mới hả dạ!”

Tên đại đương gia tức giận nghiến răng kèn kẹt, rút phăng thanh đao định phóng đi tìm Trịnh Hoành lấy mạng.

Ta vươn tay cản hắn lại, tủm tỉm cười: “Đại đương gia bớt giận, tên súc sinh đương nhiên là phải , nhưng chưa phải lúc này.”

“Ta còn muốn ngươi giúp ta thuận nước đẩy thuyền diệt cỏ gốc tước đoạt mạng thêm , ngươi yên tâm, tiền thù lao bổng lộc ta trả ắt sẽ không khuyết một phân một hào.”

“Là nào?” Hắn cau mày hùng hổ hỏi.

“Ta bọn chúng đã giao kèo với ngươi hạ sát ta vào hôn lễ đại hỉ của Đoạn Thư Ninh ngày . Đến lúc , hắn và Đoạn sẽ mượn cớ hộ tống muội muội xuất giá lấy lệ mà cùng Đoạn Thư Ninh phủi mông rời khỏi Đoạn phủ.”

còn rêu rao với ngươi rằng, đến ngày trọng đại hôm ta bận rộn chiêu đãi tân khách khứa yến tiệc thể nào cũng phải đa bôi chén thù chén tạc, đám gia đinh trong phủ hưởng lộc hỉ sự cũng sẽ dính hơi men say sưa buông lỏng cảnh giác canh phòng, bọn ngươi thò tay vào bắt ốc dễ như trở bàn tay là tước được mạng ta, có không?”

Tên đại đương gia nghi hoặc nhìn ta: “ thế thật, nhưng sao bà lại nắm rõ trong lòng bàn tay đến vậy?”

Ta mỉm cười đầy thần bí: “Chuyện này ngươi không cần bận tâm làm chi, ngươi chỉ cần vào ngày đón dâu nọ, mai phục đợi khi bọn chúng vừa chân ra khỏi quan thành môn kinh đô liền đánh úp phục kích chặn toàn bộ sạch sẽ là xong.”

“Đến lúc hàng chục rương hòm của môn trân bảo ta chuẩn cho Đoạn Thư Ninh, là thù lao hậu hĩnh ta ban thưởng thêm cho các người, các người cứ việc vơ vét sạch sẽ mang đi thọ hưởng.”

“Án mạng không xảy ra cấu thành ngay trong nội thành kinh đô, quan phủ cũng sẽ không nhúng tay truy cứu quá đỗi gắt gao, đến khi ấy nhất định sẽ qua loa tắc trách kết án thành đám sơn tặc lục lâm vì tham lam ngấp nghé muốn cướp đoạt sính lễ của môn nên mới manh động người.”

Ta nhướng mày hỏi đại đương gia: “Mối sinh ý béo bở này, ngươi nhận lấy, hay là không nhận?”

Tên đại đương gia cực kỳ sảng khoái vỗ ngực đùng đùng đáp ứng: “Nhận chứ, mẹ kiếp cho dù không có mối làm ăn này tử cũng phải làm thịt băm thây tên súc sinh kia!”

15

Đến ngày đại hỉ vinh quy, Đoạn Thư Ninh khoác hỉ phục tân nương lộng lẫy kiệu hoa đón rước từ cửa Đoạn phủ.

Của môn mười dặm hồng trang ta chuẩn đưa ả không hề thất thoát một phân một hào nào.

Trịnh Hoành và Đoạn giả bộ lưu luyến tình thâm không nỡ, sống đòi tự thân tống cố ả một chặng đường.

Ta mỉm cười từ ái: “Thư Ninh à, vi nương nương đây cũng chẳng nỡ xa cách con, để ta thân chinh ra mặt đưa con một đoạn nhé.”

Đoạn Thư Ninh hoảng hồn cuống quýt xua tay từ chối: “Đừng, đừng mà!”

“Nương, người cứ tọa trấn ở nhà đi, trong phủ vẫn còn bao nhiêu tân khách đang tề tựu chờ người ra khoản đãi cơ mà!”

Trịnh Hoành cũng vội vã chen miệng vào chặn: “ thế, Thư Ninh nói phải đấy, Đoạn phủ to lớn này làm sao có thể vắng mặt chủ là nàng được.”

“Chúng ta đi tống Thư Ninh một đoạn là êm đẹp ổn thỏa rồi, nàng cứ an tâm tọa tại gia chờ tin vui đi.”

Đoạn gật đầu phụ họa: “ thế, nương cứ ở nhà dưỡng thần đi.”

Ta ra vẻ mặt u buồn quyến luyến tiếc nuối, thở dài cất lời: “Thôi được rồi, vậy mọi người đi sớm sớm phủ.”

Từng cỗ xe ngựa chở đầy ắp rương hòm sính lễ của môn nặng trĩu lũ lượt khởi hành rời khỏi kinh thành.

Lặng lẽ ngắm nhìn bóng lưng bọn chúng dần khuất xa nẻo đường, khóe môi ta chậm rãi nhếch một nụ cười đắc ý thâm thúy.

Xuống hoàng tuyền đi.

Đội ngũ rước dâu trống chiêng rầm rộ vừa ra khỏi thành môn kinh đô không xa, một đám sơn tặc thảo khấu hung hãn như mãnh thú sổ lồng từ trên lao ào xuống chém cướp đoạt sính lễ.

Trong cơn hỗn loạn binh đao máu me be bét, đám nha hoàn gia đinh sợ hãi vứt bỏ đồ đạc chạy trối tứ tán bỏ mạng.

Còn phu quân Trịnh Hoành, nữ nhi Đoạn Thư Ninh cùng nhi tử Đoạn của ta vì dũng cảm liều mạng cản bảo vệ của môn nên đã đao kiếm vô tình băm vằm chém tại chỗ, thảm tao vong mạng.

Người của quan phủ mang hỏa tốc cấp báo tin tức kinh thiên động địa hung hiểm này tới nơi, ta lảo đảo chân mềm nhũn, ngã khụy rạp xuống mặt đất.

Tên quan sai đến truyền tin cất lời an ủi: “Đoạn phu nhân xin bớt đau , đám sơn tặc hung đồ bàn cứ trên ngọn ngoài kinh thành này tác oai tác quái cũng đâu phải mới ngày một ngày , lần này coi như bọn họ số kiếp cùng xui xẻo vướng phải.”

“Chậc, thở dài, bao nhiêu hộ vệ đi theo như thế lại lệch đao chém trúng phóc ngay người thân quyến của phu nhân vong mạng, phu nhân à, đây âu cũng là ý trời đã định, mong phu nhân nén bi .”

Ta nức nở gật đầu, vươn tay nhận lấy văn tự kết án của quan phủ: “Đa tạ quan gia thông truyền, Thu Hỉ, khách.”

Thu Hỉ vừa cung kính quan sai cất ra khỏi cửa lớn, ta lập tức thong dong đứng bật dậy khỏi mặt đất, đưa tay áo hờ hững lau sạch đi mấy giọt nước mắt cá sấu vừa vắt kiệt ra.

Ta tiện tay ném thẳng tờ văn tự kết án vào chậu than rực lửa rực hồng, lạnh lùng ngắm nghía nhìn nó hóa thành tro tàn bụi phấn phiêu tán.

Cố gia chẳng rước được tân nương như ý, bèn trơ trẽn vác mặt muốn đem kiệu hoa đến cầu hôn lại lần , rắp tâm thèm khát muốn rước bằng được Thanh Hứa về cửa bù đắp.

Ta lấy cớ kiên quyết từ chối: Đoạn phủ nay chỉ còn sót lại duy nhất Thanh Hứa là huyết mạch nối dõi truyền tông, tuyệt đối sẽ không để con bé gả xuất giá ra ngoài, chỉ có thể chiêu chuế kén phu quân ở rể.

Về phần ả độc phụ Liêu A Hương kia.

Ta phái người cất công lùng sục tìm ra bằng được mụ bà đỡ năm xưa từng nhúng chàm tham gia tráo đổi hài tử, đem toàn bộ bằng chứng chuyện Liêu A Hương từng lén lút tư thông sinh con trước khi gả cho Phùng Xuân tiết lộ rỉ tai

mặt gã.

Về Phùng Xuân điên cuồng tra tấn đánh đập hành hạ sống không bằng ra sao, cũng chẳng còn là chuyện mà bổn phu nhân ta phải bận tâm nhọc lòng .

Xử lý dứt điểm thanh trừng toàn bộ lũ súc sinh chướng tai gai mắt, quả thực khiến người ta thần thanh khí sảng, tâm tình khoan khoái bao.

Bữa tối dùng thiện, ta vẫy tay âu yếm gọi Thanh Hứa đến an tọa sát bên cạnh ta.

“Con có những đoạn thảy đều là nương thao túng không?”

Thanh Hứa đôi mắt sáng ngời gật gật đầu: “Nữ nhi lờ mờ đoán được tâm tư.”

“Dù nương có đoạn tàn độc đến đâu cũng tuyệt đối không hạ sát thân sinh cốt nhục của mình, nghĩ đến ắt hẳn Đoạn cũng căn bản không phải là nhi tử ruột của người.”

“Thực ra trong tâm trí con sớm đã nảy sinh hoài nghi rồi, nếu hắn là hài tử do nương mang thai sinh ra, sao có thể ti tiện ngu xuẩn xuẩn ngốc đến nông nỗi cùng ấy được.”

Ta bật cười thành tiếng chuông ngân, âu yếm vuốt ve mái tóc con bé, ôn nhu chỉ bảo:

“Thanh Hứa của ta ngày càng băng tuyết thông tuệ rồi, hôm nay nương lại truyền thụ thêm cho con một lý sinh tồn .”

“Người không phạm ta, ta không sờ tới người. Nếu gian phạm ta, ta tất tru diệt cửu tộc chúng nó. Con hiểu thấu chưa?”

Thanh Hứa chớp mắt ngoan ngoãn gật đầu: “Nương, tương lai này con còn vô số điều diệu kế phải học hỏi theo người, người cứ từ từ chỉ giáo dạy bảo con có được không?”

Ta mỉm cười hoan hỉ đáp: “Được, nữ ta này cứ nương tựa nhau từ từ mà mưu đồ rèn luyện.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn