Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJprivYO
Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Editor: Trang Thảo.
Tôi làm món bọc đường phèn Trầm Lâm Hành. Những quả lớn được bao phủ bởi một lớp nước đường nấu đặc quánh. Sau khi để nguội, c.ắ.n một miếng sẽ cảm nhận được vị chua ngọt thanh mát, hòa quyện cùng lớp đường phèn giòn rụm tan miệng, cực kỳ ngon.
“Ngon lắm đúng không?” Tôi mong chờ hỏi.
Trầm Lâm Hành c.ắ.n từng miếng nhỏ, ăn rất chậm, gật đầu rất chậm. Hắn ngước tôi, đuôi mắt ửng đỏ, một nỗi u sầu không tên dường như cuốn lấy hắn.
“Ngon lắm.” Yết hầu hắn khẽ chuyển động, giọng mang theo chút nghẹn ngào.
Tôi ngẩn người kinh ngạc, vội lấy khăn giấy lau hắn: “Ngon cứ ăn thôi, sao tự nhiên khóc !”
Trầm Lâm Hành nắm lấy tôi, ép tôi phải tự lau nước mắt hắn. Hắn tôi đắm đuối, nước mắt cứ tuôn rơi lúc hắn từng chút một ăn hết quả bọc đường.
“Có lẽ là vì đã quá lâu anh ta không cảm nhận được sự ấm áp chăng.” Tôi thở dài, lòng trĩu nặng.
Hệ thống im lặng, không lời nào.
Tôi ở giới đã đến ngày thứ ba mươi lăm. Cuối cùng, trang viên xuất người thứ ba ngoài bác sĩ và người làm.
Hệ thống nhắc nhở tôi: [Thân phận tại của cô là dâu nhỏ góa bụa không chịu nổi cô đơn. Thiết lập nhân vật là thấy đàn ông là muốn quyến rũ, ngoại trừ lúc ở trước Trầm Lâm Hành, những lúc khác phải nghiêm túc diễn theo đúng thiết lập.]
“ nên bây giờ tôi phải quyến rũ tên tóc xanh à?”
Tôi trợn tròn mắt tên đàn ông đầu tóc màu xanh ngọc chạy xồng xộc vào nhà. Cậu ta mặc vest đen tùy ý, tóc xanh đậm, đeo kính râm gọng hẹp, tai trái đeo khuyên, môi bấm đinh. Một cậu ta đút túi quần, kia vẫy chào: “ dâu nhỏ!”
Hệ thống: [Trầm Lạc, 23 tuổi, họ xa của Trầm Lâm Hành. Tính tình bướng bỉnh, khó bảo, lương tâm có bao nhiêu. Đối Trầm Lâm Hành có chút e dè. Ấn tượng về cô là: Một bà dâu rất lẳng lơ.]
Bảng thông tin bán suốt ra trước mắt. Tôi lặng im.
Trầm Lạc nở nụ cười tà mị: “Nhớ tôi không?”
Tôi thầm khinh bỉ: “Ha ha.”
Hệ thống: [Chú ý thiết lập nhân vật.]
Tôi: “Nhớ mẹ cậu ấy.”
Tôi mỉm cười, phớt lờ tiếng hệ thống gào thét vì tôi dám c.h.ử.i thề.
Trầm Lạc thu , nhíu mày: “Cô cái gì cơ?”
Tôi tựa vào cạnh ghế sofa: “Tôi bảo là hơi nhớ mẹ cậu, cậu đến đây làm gì?”
“Đến tìm anh Hành tán dóc chút thôi, vừa về nước thấy chán quá. Anh Hành đâu ?”
“Anh ấy nghỉ ngơi.”
“Ồ, vậy tôi đợi anh ấy tỉnh.”
Trầm Lạc thản nhiên ngồi xuống sofa, sau đó dùng ngón giữa kéo kính râm xuống, khoa trương tôi từ đầu đến chân. Ánh mắt cậu ta không chút che giấu, khiến tôi cực kỳ khó chịu.
“ dâu nhỏ à, bộ sườn xám của tôn dáng thật đấy nha…”
Tôi cười nhạt, nghiến răng thốt ra từng chữ: “Cứ , lát tôi m.ó.c m.ắ.t cậu ra bây giờ.”
Hệ thống: [ OOC! OOC! OOC!]
Tôi trốn vào phòng bếp mắng hệ thống: “Ồn c.h.ế.t được, im miệng!”
Hệ thống: [Cô làm lệch thiết lập nhân vật.]
“ đã sao? Ngoài việc ra mi làm được gì ?” Tôi nhướng mày: “Tôi mi biết, tôi c.h.ế.t đâu. Việc nặng nề nhất mi có thể làm là phán tôi nhiệm vụ thất bại, tôi gì cả, không có gì đe dọa được tôi đâu.”
Hệ thống im lặng vài giây. Sau đó, một giọng nữ lanh lảnh, tràn đầy khí truyền đến: “Tống Khinh! Cậu liệu mà ngoan ngoãn nghe lời bà! Nếu nhiệm vụ thất bại, bà xé xác cậu ra! cả cái hũ bọc đường kia , có tin bà đập nát ném xuống cống thối không?”
À, tiếng mắng mỏ quen thuộc. Lời đe dọa đầy kinh dị. Tôi vội vàng vâng dạ lia lịa. Dưới sự của cô bạn thân Tiểu Nguyên, tôi ngoan ngoãn bước ra khỏi bếp dáng uyển chuyển, tư thướt tha.
Hệ thống đắc ý hỏi: [Ngoài đe dọa cô ra tôi làm được gì không nhỉ?]
biết gọi hội cơ đấy, phi! Tôi c.h.ử.i thầm lòng, không dám ra miệng.
Mãi đến khi hoàng hôn buông xuống, Trầm Lâm Hành mới tỉnh. Cơ thể hắn dường như yếu một chút, nhưng hắn vẫn nén đau thẳng lưng, không cảm xúc Trầm Lạc.
“Cậu đến làm gì?” Giọng hắn lạnh băng.
Chỉ đến khi nghe hắn đối thoại Trầm Lạc, tôi mới nhận ra bình thường Trầm Lâm Hành chuyện mình dịu dàng đến nhường nào, thậm chí có thể gọi là nuông chiều.
Nuông chiều sao? Tôi vỗ vỗ trán, cảm thấy đầu óc mình chắc có vấn đề .
“Anh Hành, lâu quá không gặp, sao anh cứ sa sầm mũi , lắm.” Trầm Lạc miệng nhưng có chút gì là hãi.
“Không có việc gì biến.”
“Có chứ, có chứ!” Trầm Lạc ghé sát gần Trầm Lâm Hành.
“Chuyện là , bố bảo anh đã hai tháng không đến công ty, xuất trước công chúng. Cái trang viên của anh người ngoài không vào được, ông ấy anh c.h.ế.t ai hay nên hối về xem thử. , anh không ở công ty, mấy lũ ăn cháo đá bát kia bắt đầu lộng hành , e là muốn cướp ngôi đấy. Ý của bố là muốn anh ngày mai xuất ở buổi tiệc tối của Nhan gia.”