Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

“Mày chưa cưới mà đã có bầu! Đồ không liêm sỉ!”

Thím hai khẽ nhíu mày. Có vẻ như lời vừa rồi lại một lần nữa chọc đúng vào vết sẹo thím.

“Liêm sỉ?” La Hiền cười khổ “Con đã trưởng thành, con có quyền quyết định mình sẽ ở bên ai.”

cũng không là Chu Bảo!” Bà cô họ suy sụp gào thét “Mẹ đã vất vả nuôi nấng mày, dạy bảo mày lễ phép, đoan trang, nâng niu mày như hoa như ngọc. mày có với một gã đàn ông nát rượu, già tuổi chú mày như thế!”

“Già thì ? Có tuổi mới thương người chứ.” La Hiền phản bác.

“Hắn không nhà, không xe, không tiền tiết kiệm! bao nhiêu năm vẫn chỉ là một tên nhân viên quèn!”

“Đàn ông có tiền thì dễ đổ đốn ngoại tình! Sống ngày thì ổn định mới là nhất!” La Hiền gằn giọng.

“Hắn từng ly hôn! Lại còn có một đứa con riêng nữa!”

“Như vậy mới có kinh nghiệm! Càng cách cưng chiều vợ!”

La Hiền bướng bỉnh cãi lại, đem tất lời “tẩy não” mà bà cô từng dùng với tôi trả ngược lại cho bà ta.

“Hơn nữa, đối tượng tài sản diện mạo ra đều là phụ thôi. Quan trọng là người ta thà, với con là được!”

Nghe từng câu chữ quen thuộc ấy phát ra từ miệng con mình, bà cô họ lảo đảo lùi lại vài bước, đầu va vào cạnh bàn. chiếc “vòng hồi quế”  bà ta ném , cuối cùng đều quay lại găm thẳng vào chính mình. Cảm giác quả thực rất “tươi mới”.

Tôi im lặng, rút trong túi ra một tờ khăn giấy đưa cho La Hiền: “Lau nước mắt .”

La Hiền định giơ tay đón lấy thì bà cô mãnh liệt hất văng : “ đồ ngu ! đang hại mày đấy! Lúc nào mày cũng mở mồm ra là chị họ, cố tình thiệu loại như Chu Bảo cho mày là trả thù tao!”

Tim tôi bỗng hẫng một nhịp. Tôi La Hiền theo bản năng. Dù đã chuẩn tâm lý cho khoảnh khắc , khi mặt tối sự x.é to.ạc ra, tôi vẫn thấy hoảng loạn.

Ánh mắt La Hiền lướt tôi, rồi bình thản mẹ mình: “Mẹ nghĩ con không ? Chị họ đã rồi, Chu Bảo là mẹ thiệu. Con đâu có ngốc mức chị ấy lừa?”

“Ai bảo tao muốn thiệu hắn cho mày!” Bà cô gào lên “ thiệu loại rác rưởi đó cho mày là cố tình báo thù!”

“Vậy tại mẹ lại thiệu người như thế cho chị ấy?” La Hiền thản nhiên hỏi ngược lại “Mẹ đừng tưởng con không . Từ nhỏ lớn, việc mẹ cũng đem con ra so sánh với chị họ. Chị ấy thi nghiệp, mẹ nghe ngóng điểm số chị ấy. Chị ấy , mẹ cũng điên cuồng dò hỏi lương chị ấy. Bây giờ thấy mình cũng không người ta, mẹ liền muốn kéo người ta xuống vũng bùn.”

Mỗi lời La Hiền ra, mặt bà cô lại tái một phân. Bà ta kinh ngạc trố mắt đứa con mình dày công nuôi dưỡng, cứ như trước mắt không phải con mình mà là một con quỷ khoác da người.

La Hiền tiến lên hai bước, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t đầy vẻ uất ức: “Con sự không hiểu tại mẹ luôn chằm chằm vào chị ấy. Gặp ai mẹ cũng khen chị ấy giỏi giang, tâng bốc chị ấy lên tận mây xanh, sau lưng lại nghiến răng nghiến lợi nguyền rủa. Nếu chị ấy không phải chị họ con, chắc chắn mẹ cũng bắt con phải ghét chị ấy. chị họ đối xử với con rất . Ít nhất là hơn mẹ.”

Đáy mắt con bé dần phủ một tầng sương nước, giọng nghẹn ngào: “Lúc con cô lập, bắt nạt, đã bao nhiêu lần con muốn tìm c.h.ế.t. Là chị ấy với con rằng con không sai. Chị ấy với con dưới mái hiên người khác, không có quan trọng việc phải sống tiếp. Nếu không có chị ấy, cỏ trên mộ con chắc cũng cao hai mét rồi.”

Con bé quay sang tôi. Ánh nắng ban trưa xuyên cửa sổ, phản chiếu giọt lệ long lanh trong mắt .

“Thực ra khi thấy bộ váy đó, đã hiểu hết rồi. không đâu chị họ, không trách chị. So với ơn cứu mạng năm xưa, chút chuyện có là . Chị cũng đừng cảm thấy áy náy hay hối hận. Bởi vì dù không phải vì chị, cũng nợ chính bản thân mình một sự giải thoát.”

Dứt lời, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má La Hiền. Tôi đứng ngây người. Hóa ra là vậy…

Tôi là một kẻ tự phụ. Cứ ngỡ mình kiểm soát được tất , ai ngờ chính “con mồi” lại là người âm thầm tiếp thêm sức mạnh cho mình.

“Chị xin lỗi…” Tôi nghẹn ngào.

La Hiền lắc đầu, ánh mắt sáng lấp lánh tôi: “Sẽ không bao giờ có lỗi, chị ạ. Trong lòng , chị quan trọng hơn chính bản thân . Điều mãi mãi không đổi.”

Sự chân thành một cô trẻ không che giấu. Tôi cứ ngỡ mình là kẻ bày trò, nào ngờ cuối cùng lại là người trong cuộc. Tôi che mặt khóc nức nở.

10

La Hiền đã đoạn tuyệt quan hệ với bà cô họ văn bản có công chứng. Bà cô không chịu, dùng c.h.ế.t ra đe dọa. La Hiền trực tiếp quẳng một con d.a.o phay xuống dưới chân bà ta:

“Mẹ tự kết liễu cho đỡ phải thủ tục đoạn tuyệt. Nếu mẹ không dám, con giúp mẹ, coi như lấy mạng con đền mạng mẹ.”

Con bé bình thản đáng sợ khiến bà cô rốt cuộc không dám . Sau một hồi nhặng xị, bà ta buộc phải thỏa hiệp. Ngay sau đó, La Hiền phá thai. Từ lúc khám cho khi hồi phục, tôi luôn ở bên cạnh ấy. Bà cô tìm vài lần đều tôi đuổi về.

Bà ta thậm chí còn gọi điện công ty tôi vu khống tôi nhân phẩm bại hoại, bắt cóc con bà ta. Quản lý Lưu Uyển chỉ lạnh lùng đáp một câu: “Có chứng thì ra tòa mà kiện, không có chứng chúng tôi sẽ kiện bà tội phỉ báng.”

Bà cô sợ xanh mặt, lập tức cúp máy. Cuộc sống cứ thế trôi bình lặng. La Hiền nghiệp với kết quả rất . Khi tôi đã lên chức trưởng nhóm, tôi tiến cử ấy vào bộ phận nhân sự. Con bé rất nỗ lực, vượt mọi kỳ thi và phỏng vấn trở thành đồng nghiệp tôi.

Nhiều năm sau, khi tôi thay thế Lưu Uyển trở thành quản lý dự án, tôi mới Lưu Uyển cũng xuất thân từ một vùng quê nghèo khó, thậm chí còn khắc nghiệt hơn chỗ tôi. Chị ấy cũng từng ép gả chồng, cuối cùng phải dùng d.a.o kề cổ mình đổi lấy cơ hội trốn chạy.

Tôi lặng người. Thế đôi khi bất công, chúng ta không chọn lựa tính khi sinh ra. không . sẽ luôn có cách thoát khỏi hang ma.

Thà ngọc nát, còn hơn giữ ngói lành. Khi chúng ta có đứng vững trên đôi chân mình, thế sẽ nằm gọn trong lòng bàn tay.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn