Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW
Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Cô dâu ăn mặc đàng hoàng mà lòng dạ độc ác.”
Tôi nghe tất cả, không biểu cảm.
Tôi lấy ra.
Mở một file ghi âm.
Âm lượng chỉnh lớn nhất.
“… mềm mỏng với một chút, ấy cũng là trưởng …”
“…ổ khóa có anh chặn không…”
“… chỉ đang nóng giận, đưa thẻ lương là mở cửa ngay…”
“… kiếm nhiều thì góp nhiều hơn chẳng là điều nên sao…”
Đoạn ghi âm cuộc gọi tối hôm đó, rõ ràng vang giữa cổng cơ quan dân chính.
Mọi tiếng bàn tán… im bặt.
Ánh mắt của tất cả mọi người—
từ tôi,
chuyển sang đang ngồi bệt dưới đất,
và Tống Nghị mặt cắt không giọt máu.
“Hóa ra là …”
“Muốn lấy thẻ lương nên khóa dâu ngoài cửa?”
“Người đàn ông này cũng quá tệ, bênh .”
“ lại là tài sản trước nhân của người … trời ạ.”
Tiếng khóc của nghẹn lại cổ.
nhìn chằm chằm chiếc tay tôi, không thể tin nổi.
Môi Tống Nghị run .
“Ôn Nhiên, …”
“Tôi đã anh cơ hội rồi.” Tôi cất , nhìn thẳng anh . “Bây giờ, , ký.”
“Hoặc là tôi gửi đoạn ghi âm này, cùng video giám sát lúc các người đến công ty tôi gây rối, luật sư.”
“Đến lúc đó, không là ly đơn giản nữa.”
“Tôi sẽ kiện các người tống tiền, kiện các người gây rối trật tự.”
Tống Nghị lảo đảo một cái.
từ dưới đất bật dậy, định lao tới giật của tôi.
“ tiện nhân! Mày tính kế chúng tao!”
Tôi lùi lại một bước.
“Ký. Hoặc tù. Chọn đi.”
Giọng tôi không lớn.
Nhưng từng chữ—
đóng đinh tai họ.
Tống Nghị nhìn tôi.
mắt anh có sợ hãi, có oán hận, có cả van xin.
Anh đứng im gần một phút.
Cuối cùng—
bị rút cạn sức lực,
cúi .
“…, đừng ầm nữa.”
“Chúng … .”
08
Khi cầm được giấy chứng nhận ly trên tay, là mười một giờ sáng.
Cuốn sổ đỏ, rất mới.
Thậm chí… có chút nóng tay.
Tôi đặt nó túi xách.
Từ đến cuối, tôi không nhìn Tống Nghị và thêm lần nào nữa.
Bước ra khỏi cơ quan dân chính, tôi gọi xe về khách sạn.
Vừa xe, rung liên hồi.
Một loạt số lạ.
Tôi biết—
đợt tấn công hai đến rồi.
Tôi máy cuộc tiên.
“Có Ôn Nhiên không? Tôi là dì của Tống Nghị!” Một giọng nữ the thé vang .
Dì của anh , tôi chỉ gặp đúng một lần đám cưới.
“Cô cái gì hả! Sao lại ly với Tiểu Nghị! Vợ chồng cãi nhau giường cuối giường lành, cô sao lại tuyệt tình thế!”
“Cô đuổi hai họ ra ngoài, họ ở nghỉ tồi tàn, cô có lương tâm không!”
“Tôi nói cô biết, họ Tống không dễ nạt! Cô lập tức quay lại, tái với Tiểu Nghị, trả lại họ!”
“Nói xong chưa?” Tôi hỏi.
“Cô cái thái độ gì đấy! Tôi là trưởng của cô!”
“ nhất, tôi không có trưởng . hai, là của tôi. , tôi và anh đã không quan hệ gì.”
“Cô…”
Tôi cúp máy, chặn số.
lập tức lại reo.
Lần này là anh họ của Tống Nghị.
“Ôn Nhiên, anh đây. Chuyện của với Tiểu Nghị anh nghe rồi. là phụ nữ, quá tuyệt tình, sau này khó lấy chồng lắm. Nghe anh một câu, đàn ông ai cũng bênh mình, nhẫn nhịn một chút…”
“Không nhẫn được.”
Cúp máy, chặn.
Cuộc , tư, năm…
Chú, thím, mợ, chị họ…
Người họ Tống hẹn trước, lần lượt gọi tới.
Lời lẽ gần giống hệt nhau.
Hoặc đứng trên danh nghĩa “trưởng ” để dạy dỗ tôi.
Hoặc khoác cái vỏ “vì tốt tôi” để khuyên tôi “quay là bờ”.
Mỗi người số họ—
chỉ nghe một phía từ và Tống Nghị.
Mỗi người—
đều rằng tôi là kẻ phụ nữ độc ác, ỷ mình kiếm được tiền mà bỏ chồng bỏ .
Mỗi người—