Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6KzHVL4pTi

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

12

Đây là cái thứ gì vậy, không có tí mùi thịt nào.

Nói thật, ở Hồ Sơn, cha mẹ không thương, ăn uống kém, cũng còn hơn cái này.

Tuy ta chủ yếu ăn thịt, nuốt vào để sống vẫn là quan trọng nhất.

Ta rời Hồ Sơn thì không có ý định quay về.

có ch//ết đói bên ngoài, ta cũng không về cầu xin .

Huống hồ đêm , ta lén nghe được định bán ta để lấy tiền cưới vợ cho đệ đệ.

Nếu bán cho nhà giàu, có ăn có mặc thì ta cũng chấp nhận.

lại chọn một con hổ yêu cách tận hai mươi ngọn núi.

Nghe nói hắn “khắc” ch//ết ba đời vợ rồi.

Một con thỏ, một con nai, một con dê.

Bên ngoài thì nói là bệnh ch//ết.

Ta thấy chắc là bạo hành, còn kiểu không còn xác.

Vì vậy, nhân ngày , trận bảo vệ niên ở Hồ Sơn mất hiệu lực, ta liều mạng chạy trốn.

Vốn ngày ta có thể hóa người.

Ta còn mong xem mình sẽ là mỹ nhân tuyệt sắc thế nào.

vì đói , lực mà biến hóa.

Bài học đầu tiên khi xuống núi: làm sao ăn no.

Đương nhiên là… không làm mà hưởng, tìm người nuôi ta.

Thật ra ta lười từ bản chất.

Đặc biệt là chăm đệ đệ đến phản nghịch.

Càng làm việc, ta càng không muốn động.

Giờ thì tốt rồi, người nuôi ta tự đưa tới cửa, ta bám lấy hắn.

Còn hắn muốn gi//ết ta?

Chỉ là “muốn” thôi.

Ta vẫn yếu đến mức không tự bảo vệ được.

sau, Thẩm Thạch lên núi nhặt củi.

Sắp vào đông rồi, hắn phải tích trữ nhiều củi, không thì ch//ết đói ch//ết cóng.

Ta buộc bằng dây vào hàng rào.

Trước khi đi, hắn còn vỗ đầu ta, bảo ta trông nhà cho tốt.

Gâu—ngươi mới là chó.

Hắn vừa đi, ta tự cởi dây, ung dung nằm trên giường ngủ.

Tối qua Thẩm Thạch nói nhiều .

Rõ ràng mới quen mà như quen lâu lắm.

Hắn kể từ lúc ra đến cha mẹ qua đời, rồi kể cả bà hàng xóm mắng con dâu ăn vụng.

Ta vừa ngáp, hắn liền kéo tai ta.

Cuối cùng, ta còn biết trước ngực hắn có một vết bớt đám mây.

Thằng nhóc này chắc cô đơn , nói cả hồ .

Không giống ta trước , một ngày còn muốn nói một câu cái gọi là người thân.

13

Ta vừa nằm lên giường là ngủ luôn.

mơ có từng đàn từng đàn gà.

Nhà tộc có một trang trại gà rất lớn, con nào cũng béo múp.

Ta từng đi trộm một lần—tất nhiên tại trận.

Tộc chỉ thở dài, nói đáng thương, rồi cho ta luôn hai con.

Làm hồ phải biết biết ơn, từ ta không đi .

Ta cũng không phải loại mặt dày, chỉ là lần đói thôi.

Ta không trông chừng đệ đệ, để hắn ngã xuống thác, mẫu thân hai ngày không cho ta ăn nên ta mới đi trộm.

Hừ, ta không thừa nhận là do ta dụ hắn đi đâu, hắn vốn thích chơi nước mà.

như vậy cũng xảy ra vài lần.

Không phải ta ác độc đâu.

đánh ta, ta liền trút lên đệ đệ.

nạt kẻ yếu, ai mà biết, ta không làm hồ tốt làm gì.

Sau mẫu thân trông đệ đệ như bảo bối, đi đâu cũng kè kè bên người.

Cho nên mới muốn gả ta đi sớm.

sao yêu tộc con không dễ, trước cũng chỉ có một tỷ tỷ gả cho heo yêu.

Nhắc đến tỷ tỷ, ta từng gặp, cũng không biết người tỷ phu xấu xí có khiến nàng hạnh phúc không.

mơ… như có mùi thỏ.

Không đúng, là thật.

Ta mở mắt ra, thấy Thẩm Thạch bước vào sân.

tay hắn xách một con thỏ.

Ta bật dậy, ba bước hai nhảy lao tới trước mặt hắn.

Ăn mà không tích cực thì đầu óc có vấn đề.

nay vận may tốt, cái bẫy đặt mấy trước được con thỏ. nay có thể cải thiện bữa ăn rồi.

“Ta nên hầm, xào hay nướng đây?”

Phiền phức, ăn thì ăn trực tiếp thôi.

Ta trực tiếp cắn một phát vào cổ con thỏ.

“Ê! Nhả ra cho ta!” Thẩm Thạch bóp cổ ta.

“Ặc—” suýt ta không thở nổi.

Loài người sao độc ác vậy, Thẩm Thạch, ta ngươi không đội trời chung!

Thẩm Thạch nhíu mày nhìn con thỏ, cổ ta cắn đứt.

Hắn ném cái đầu thỏ cho ta, lại dùng dao cắt phần cổ rồi cũng ném cho ta.

Ánh mắt ghét bỏ thật sự làm ta tổn thương.

Sao hả? Chê nước miếng của ta à?

Ta mấy miếng ăn sạch cái đầu.

Bên , Thẩm Thạch đun nước xử lý con thỏ.

Ta lặng lẽ nhìn hắn lột da, xiên que, rồi nhóm lửa nướng sân.

14

Cuối cùng hắn cũng phát hiện:

“Ơ, cháy rồi, tiếc thật. Này, cho ngươi ăn đấy.”

Thẩm Thạch đặt con thỏ nướng trước mặt ta.

Cháy?

Ta chỉ biết ngửi thấy thơm !

Hóa ra lửa còn có công dụng này?

Ta tưởng chỉ dùng để đánh nhau thôi.

Ta xé một cái đùi.

Ừm… !

thật sự!

So trước đây ta ăn sống thì hơn nhiều.

Trời đất ơi, lần đầu tiên ta biết thịt nấu chín lại đến vậy.

Ăn xong, tâm trạng ta cực kỳ tốt.

Ta bật một cái, hóa người.

15

“Ôi, một tiểu nha đầu dễ thương!”

Nha đầu?

Ta ngẩng đầu nhìn Thẩm Thạch, rồi nhìn bàn tay nhỏ của mình.

Thở dài một cái, lại biến về hồ .

“Ơ? Sao lại biến về rồi?”

“Ta phải ăn no mới duy trì được người, không có sức thì sao giữ được thuật?”

Ta mới không nói cho hắn biết là do ta còn yếu, thuật không đủ mạnh.

“Vậy ngươi có thể dùng thuật biến ra đồ ăn không?” Thẩm Thạch ngồi xổm xuống ngang tầm ta.

Ta lắc đầu.

“Cũng phải, nhìn ngươi gầy vậy, tự nuôi mình còn không xong.

“Thế thì làm hồ đi, sao tiểu nha đầu cũng có tác dụng gì, cũng không làm nổi việc.”

“Ngươi không sợ ta à?” ta hỏi.

“Hồ tinh thì đi quyến rũ thư , ta có phải thư đâu mà sợ. lại ngươi chỉ là con nhóc, còn tính là nữ nhân.”

Thẩm Thạch cười hề hề.

Ta lập tức phồng má tức giận— loài người coi thường rồi!

Ta vừa , lực lại yếu, ta cũng muốn biết mình người trông ra sao .

“Phần ăn của ta ngươi ăn rồi, ta đi kiếm thêm chút.”

Ta lại nhìn Thẩm Thạch tất bật.

“Đây, khoai lang nướng.”

Không lâu sau, hắn đặt trước mặt ta một thứ.

Khoai lang?

Ta cắn một miếng, mắt lập tức sáng lên.

Tuy không phải thịt, thật!

Ăn xong, ta lại nhìn hắn chằm chằm.

“Còn muốn ăn à? Thôi được.”

Hắn bẻ một nửa củ khoai tay đưa cho ta.

“Chỉ còn vậy thôi, nhà không còn nhiều lương thực. Ban đầu ta định bán ngươi, ăn xong thì đi đi, sao cũng là con vật có linh tính.”

“Ngươi nghe câu ‘mời thần dễ, tiễn thần khó’ sao? Muốn ta đi? Không dễ vậy đâu.”

Thẩm Thạch nhìn ta một lúc.

Đột nhiên đứng dậy cầm dao.

Dọa ta nhảy lùi lại.

Muốn dùng vũ lực à?!

“Được thôi, ngươi muốn ở thì ở, ta sẽ không cung cấp đồ ăn .”

Nói xong, hắn quay đi dọn cành cây.

Không có đồ ăn?

Mắt ta đảo liên tục.

Ta cũng không quen ai khác, khó khăn lắm mới gặp được người không sợ yêu quái.

Lại thêm cha mẹ nói ngoài khó sống.

Ta quyết định bám hắn trước, đợi thật sự không được thì tính tiếp.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.