Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi không chút do dự, đâm thẳng vị trí trái tim.
Ngay khi lưỡi dao sắp chạm đến, Triệu Niệm đột nhiên bứt đứt dây trói, tay trần túm lưỡi dao, giọng nói bỗng trầm hẳn và lạnh băng:
“Chỉ là một đám phàm nhân nhỏ nhoi, cũng dám… ta?”
Tôi nhếch môi cười — được rồi.
Triệu Niệm giật dao từ tay tôi, vung ngược lại tấn công.
Tôi vội vàng lùi về , tránh được nhát chém.
Cô ta di chuyển như bóng ma, tốc độ quá nhanh, tôi chỉ có thể né tránh chứ không thể phản công.
Tôi hét lớn:
“Từ Lệnh Nghi! Còn không ra giúp tôi?!”
Ngay giây , một người phụ nữ mặc hồng y cổ trang từ dưới hồ lao vút , bay tới chắn trước mặt tôi, chặn đòn tấn công của Triệu Niệm.
Từ cũng hất ngược từ dưới hồ , rơi thẳng xuống boong thuyền, bất tỉnh nhân sự.
Tôi đứng cạnh người phụ nữ áo đỏ — Từ Lệnh Nghi, lạnh giọng nói:
“Ngô Hoài Du, cuối cùng cũng chờ được rồi.”
Triệu Niệm sững người:
“Hóa ra hôm nay là cái bẫy do các người giăng ra?”
Từ Lệnh Nghi rưng rưng nước mắt:
“Một nghìn rồi, Ngô Hoài Du… Ta đã chờ suốt một nghìn . Cuối cùng, cũng xuất hiện!”
Triệu Niệm cười lạnh:
“Một nghìn mà còn được sao?”
“ còn chưa chết, ta sao dám trước?”
Từ Lệnh Nghi và Ngô Hoài Du vốn là một cặp vợ chồng bình thường.
Ngô Hoài Du là một thư ôm chí thi đậu trạng nguyên, Từ Lệnh Nghi là một cô thợ thêu trong khuê phòng.
Họ vốn nên có một cuộc đời yên bình, hạnh phúc.
Nhưng mọi chuyện thay đổi từ lúc Ngô Hoài Du thi đậu trạng nguyên và được bổ nhiệm quan.
Khi tân hoàng vừa đăng cơ, cực kỳ căm ghét yêu thuật, ra lệnh xử tử quốc sư.
Ngô Hoài Du tình cờ cứu được quốc sư khi đang truy sát.
trả ơn, quốc sư truyền dạy cho hắn một bí thuật — pháp môn trường .
Ngô Hoài Du cũng giống như bao kẻ phàm trần khác, không cưỡng lại được cám dỗ của trường bất tử.
Theo lời chỉ dẫn của quốc sư, hắn đến hồ Bàn Long, tính mạng của Từ Lệnh Nghi và đứa con chưa chào đời trong bụng cô trao đổi quái dưới hồ, đổi sự bất tử.
chính là phương pháp trường mà quốc sư dạy hắn: Dùng mạng của người thân thiết nhất hiến tế, cầu pháp vĩnh từ yêu quái.
Ngô Hoài Du trói chặt tay chân Từ Lệnh Nghi, ném cô xuống đáy hồ.
Quái ăn thịt cô và ban cho hắn năng .
Từ , Ngô Hoài Du có thể nhập hậu duệ của mình, liên tục đoạt mãi không chết.
Chỉ cần dòng máu của hắn sôi, hắn sẽ không bao giờ chết .
Còn Từ Lệnh Nghi khi ăn thịt, oán khí hóa thành lệ quỷ, thề phải trả thù Ngô Hoài Du.
Cô nguyền rằng cả đời này sẽ không đội trời chung người họ Ngô.
Tất cả những ai mang họ Ngô qua hồ Bàn Long, cô đều sẽ chết không chừa một ai.
8
Tổ tiên tôi từng đến đây tiêu diệt con quái dưới hồ, cũng từ mà quen biết Từ Lệnh Nghi.
Cô là người hại, hoàn toàn tội.
khi quái , tổ tiên tôi không Từ Lệnh Nghi mà giữ cô lại.
Tổ tiên đã mua lại toàn bộ khu vực quanh hồ Bàn Long, đặt lệnh cấm người họ Ngô đến gần,
chỉ Từ Lệnh Nghi không tiếp tục chóc tội.
Đồng thời, họ hứa cô sẽ giúp báo thù, ra Ngô Hoài Du.
Khi hắn chết, oán khí của cô mới có thể tiêu tan, đầu thai chuyển kiếp.
Nhưng Ngô Hoài Du quá xảo quyệt, tổ tiên tôi đã hắn suốt đời không thấy.
Dù vậy, họ tin rằng hắn sẽ tự quay về.
Bởi khi quái đã chết, pháp mà Ngô Hoài Du nhận được cũng dần yếu .
mỗi lần đổi , linh hắn lại càng suy kiệt.
Hắn không biết con quái kia đã chết, nên chắc chắn sẽ quay lại nó cách khôi phục pháp .
vậy, tôi và em trai mới cố tình mở lại hồ Bàn Long, nhưng ra lệnh cấm người họ Ngô thuyền.
Nếu có ai mang họ Ngô cố chấp bước — thì chính là Ngô Hoài Du.
Từ có lẽ là hậu duệ của hắn.
Ban đầu Ngô Hoài Du nhập Từ , khi tôi ném hắn xuống hồ, hắn lại chuyển sang thân của Triệu Niệm.
Triệu Niệm và Từ không chỉ là người yêu — có lẽ là vợ chồng.
Là vợ chồng thì đều mang dòng máu họ Ngô, nên Ngô Hoài Du mới có thể nhập cô ấy.
Tôi cau mày:
“Có một chuyện tôi chưa hiểu… Từ rõ ràng họ Từ, sao Từ Lệnh Nghi lại cảm nhận được hắn là người họ Ngô?”
Ngô Hoài Du phá cười:
“Không hiểu à?
Vậy xuống địa ngục mà từ từ suy nghĩ !”
Dứt lời, Ngô Hoài Du tung chiêu tấn công.
Tôi và Từ Lệnh Nghi lập tức hợp sức đánh trả.
Ngô Hoài Du đã một ngàn , sớm không còn là người, mà đã trở thành yêu quái — thực cùng mạnh mẽ.
Tuy Từ Lệnh Nghi cũng là lệ quỷ ngàn , nhưng cũng chỉ có thể đấu ngang ngửa hắn.
Còn tôi đứng một bên dùng bùa chú tấn công — gần như chẳng có tác dụng gì.
Từ Lệnh Nghi tức giận quát:
“Kiếm của cô đâu? Mau ra hắn !”
Tôi im lặng không nói.
Quỷ của Từ Lệnh Nghi có thể trực tiếp tấn công yêu của Ngô Hoài Du trong thân Triệu Niệm.
Bùa chú của tôi cũng vậy — có thể đánh thẳng linh hắn.
Nhưng kiếm của tôi thì không thể.
Kiếm của tôi sẽ chém cả thân Triệu Niệm lẫn yêu của Ngô Hoài Du.
Triệu Niệm là người, là người tội — tôi không thể tổn thương cô ấy.
Trước tôi đẩy Từ xuống nước, tấn công Triệu Niệm, tất cả chỉ là một vở diễn ép Ngô Hoài Du phải hiện thân.
Tôi và Từ Lệnh Nghi đã có giao kèo: không được tổn thương con người.
Ngô Hoài Du dường như cũng nhìn ra điểm yếu của tôi, lập tức chuyển hướng tấn công tôi.
Hắn dùng yêu biến nước thành lưỡi dao băng, lao tới đâm người tôi.
Tôi giơ bùa chắn đỡ, nhưng hắn lại hóa thành hình người, lao tới đánh tôi trực diện.
Tôi né không kịp, trúng một chưởng ngực, phun ra một ngụm máu tươi.
“Hoa Dạng!”
Từ Lệnh Nghi lập tức xuất hiện chắn trước mặt tôi, cùng Ngô Hoài Du giao đấu.
Nhưng Ngô Hoài Du né đòn của cô ấy, tiếp tục tấn công tôi.
Tôi chỉ có thể dùng bùa phòng thủ và phản kích, nhưng nhiều lần suýt không đỡ nổi.
Ngô Hoài Du cười lớn:
“Thật ngu ngốc!
mạng của một người không liên quan mà tự mình thương.
Từ Lệnh Nghi, đây chính là kẻ cô chọn đồng minh à?
Yếu quá!”
Từ Lệnh Nghi cũng nhìn tôi vẻ không hài lòng:
“Hoa Dạng, giờ không phải lúc mềm lòng!
Ngô Hoài Du không chết, chúng ta sẽ chết!”
“Tôi biết.”
Nhưng… tôi không thể mạng của mình mà hại người tội.
Nếu tôi Ngô Hoài Du mà ra tay Triệu Niệm, thì tôi và hắn… có gì khác nhau?
Tôi không phải yếu đuối mềm lòng, mà trong lòng tôi còn giữ thiện niệm.
Nếu trong tâm chẳng còn thiện ý, thì sẽ chỉ biến thành yêu ma quỷ quái — không xứng người nhà họ Hoa!