Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Sắc mặt Thẩm thị tái nhợt, bất giác vò chặt lấy bàn tay ta.
Ta lại giữ thái độ lạ thường bình tĩnh.
Vì ta biết, sự nước này, mới chỉ là khúc dạo đầu mà thôi.
Y như rằng, chẳng đầy nửa canh giờ sau, ma ma đã khai nhận.
không phải là ma ma chính thống phái từ trong cung, mà là tay sai ngầm được gia tộc của Vinh phi bí mật nuôi dưỡng. Tấm thiếp “phu nhân bằng hữu” cũng là hàng nhái giả mạo. vâng ban canh độc, chỉ vì cấp trên đã bắt được phong thanh, loan tin trong tay ta đương nắm giữ vài bức thư cũ có thể kéo gia tộc Vinh phi và vị Vương gia nọ vòng xoáy rắc rối, lo sợ một khi ta giao nộp cho Tạ Hành, hiểm họa khôn lường.
Lần mò xích của mà truy quét, ngay đêm hôm ấy lại tóm gọn thêm hai kẻ nữa.
Một vốn là lão tớ của phủ từng chuyên sai vặt cho Lão phu nhân, một khác là gã cò môi giới từng lảng vảng quanh Thanh Phong trang. Kéo cả sợi dây, nhiều thứ tưởng chừng rời rạc vô thưởng vô phạt thuở trước, rốt cuộc kết nối lại thành một thể hoàn chỉnh.
Vì sao kiếp trước sau khi Quốc công tử trận, Thẩm thị lại bị từ từ cắt nguồn thuốc thang, cắt tài chính?
Vì thời điểm bà không chết, mạch dòng dõi chính vẫn còn giữ vững vị , gây cản trở cho hợp thức hóa địa vị của thừa kế giả mạo.
Vì sao ta lại bị vội vàng bán gả làm vợ lẽ?
Vì ta mang phận đích nữ lưu lại trong phủ, ắt hẳn sớm muộn cũng trở thành hòn đá tảng ngáng . Chi bằng tống đi khuất , tốt nhất là mất mạng ở phương xa, sạch sẽ dứt khoát.
Vì sao Liễu Nhu có thể đàng sống yên ổn ngoài kia nuôi dạy con trẻ suốt bảy ròng rã?
Vì xưa chẳng phải là thiếp tư của Quốc công, mà là một chiếc đinh nhọn mà có kẻ cố ghim lại. Đợi Triệt vừa bỏ mạng, chiếc đinh ấy sẽ đâm phập gia phả, gia và đám tàn quân của gia.
Mọi thứ đều đã phơi bày.
Hóa ngay từ lúc khởi sự, thứ mà bọn chúng toan thanh trừng, chính là cái nhánh chính này.
Thứ chúng toan dựng đứng lên, là một thừa kế giả “thanh bạch, trẻ tuổi, vô tranh”.
Còn Liễu Nhu , chẳng chỉ là cánh tay thay mặt lũ , ẵm đứa trẻ rước cửa mà thôi.
Mọi chuyện tiếp đây, không còn là ta có thể tự tay làm nốt.
Tạ Hành thu gom toàn bộ nhân chứng vật chứng, suốt đêm dâng cung. Hôm sau, cung lập tức nổi giông bão.
Vinh phi đột ngột bị ban lệnh cấm túc, tội là “ngoại thích can chính, ngôn hành trật”; vị Vương gia vốn lại thân thiết với gia tộc cũng bị ngự sử dâng tấu vạch mặt giữa triều , lôi ánh sáng hàng loạt mưu đồ cấu kết đám binh sĩ tàn quân, mưu toan tựa lực quyền quý để mưu đồ tư. đế không khoa trương ầm ĩ, hàng loạt ý chỉ nện xuống, cũng đủ chứng tỏ lập trường rõ ràng.
Đoạn sau của án phạt, dân gian đồn đãi không được chi tiết cho lắm.
Chỉ hay Vinh phi sủng trong chớp , gia tộc liên lụy kẻ bị giáng chức bị truy cứu; vị Vương gia nọ cũng bị tước đi một số chức vụ, tay chân thân tín tản mác tứ bề. Con dây nhợ ở gia, tới đây xem như đã bị bóp nát tận gốc rễ.
bụi bặm lắng xuống, bầu trời thật quang đãng.
Gió cuối xuân lướt hiên nhà, mang chút hơi ấm mơn man, khác hẳn chuỗi ảm đạm giá rét trước .
Thẩm thị tựa cửa sổ, ngắm nghía chiếu thư ban chức cáo vừa được gửi , trầm ngâm hồi lâu. Bên trên , bốn chữ “Quốc công phu nhân” rốt cuộc đã ngự trị trên tự của bà.
Xem xong, bà giơ tay gạt giọt nước lăn dài trên khóe mi, tựa hồ vẫn còn thảng thốt.
“Ta cứ có cảm giác,” Bà lầm bầm, “như đang mơ một giấc mộng dài đăng đẵng.”
“Không phải mộng.” Ta khẽ cười, “Là chúng ta đã vượt được cơn bão rồi.”
Đống nợ cũ ở phủ, rốt cục cũng được dọn dẹp kha khá.
Quản sự nên thay thì thay, nô tỳ đáng bán thì bán, nhị phòng sau phen hoạn nạn này đã không còn dám công nhiên tranh đoạt càn rỡ nữa, Lão phu nhân tuy vẫn giữ lại hơi tàn, song bệnh đã yếu ớt chẳng còn sức quán xuyến nhà. Về phần Vân Chỉ, ta cũng ngấm ngầm gỡ bỏ hôn ước mục nát kia cho nàng, trải cho nàng một lối đi tự thân vận động vững vàng.
Tựa như mớ bòng bong cuộn chặt năm này tháng nọ, cuối cùng cũng được vuốt phẳng, cắt tỉa đi.
Còn về Tạ Hành.
Hắn cũng đáo một chuyến, vẫn là buổi hôn, gió mơn trớn khua khẽ chiếc chuông đồng treo dưới mái hiên.
Ta tạ ơn hắn: “ không có huynh, ván cờ này chưa chắc đã thu được lưới.”
“ cô không dám đặt cược, ta có muốn thu cũng đành bó tay.” Hắn đáp.
Ta nhìn thẳng hắn, bỗng buột miệng: “ mọi đã xong xuôi, Tạ đại nhân còn muốn dặn dò gì không?”
Hắn trầm ngâm giây lát, hiếm hoi chẳng hề né tránh.
“Chuyện muốn nói thì có.”
“ không phải là lúc này ép cô phải hồi đáp.”
Gió chiều nghịch ngợm vạt áo hắn, ngay cả cái khí chất lạnh lùng cứng cỏi thường của hắn cũng như dịu đi vài phần. Hắn đăm đăm nhìn ta, thanh âm trầm tĩnh.
“Ta chờ cô cam tâm nguyện.”
Buông xong câu này, hắn liền quay bước đi thẳng.
Chẳng thúc ép nhân duyên, chẳng nhân cơ hội đòi nợ ân , chỉ thả lại một lời như , ngược lại càng khiến ta khó bề vờ như chẳng nghe thấy gì.
Ta đứng dưới hiên, ngẩn ngơ nhìn bóng lưng khuất dần của hắn, một chốc sau mới cúi đầu cười nhạt một tiếng.
Đêm về khuya khoắt, ta lại lôi cuốn sổ sinh tử một mình ngắm nghía.
Nó đã ta bôn tẩu ranh giới sinh tử hết lần này lần khác, trang giấy đã ố vàng, mép giấy rũ rượi quăn góc, như thể đã cạn kiệt khí số vốn có. Ta lật giở tới trang khắc ta, nét chữ trên ấy đã nhạt nhòa đi nhiều, như bị một lực vô hình nào chầm chậm xóa nhòa.
Ta ngắm nghía hồi lâu, sau cùng lấy mồi lửa châm.
Ngọn lửa liếm láp góc giấy, đầu tiên là xoắn tít lại, đen kịt, rồi dần dà hóa thành mớ tro tàn rũ rượi. Cuốn sổ thiêu rụi trên tay ta thoăn thoắt, như chưa từng phơi bày cái rớm máu thê thảm, cũng chưa từng định đoạt con đi cõi chết cho bất cứ ai.
ta biết, nó từng viết.
Chỉ là dẫu có viết , cũng chưa chắc đã được an bài cố định.
Đống tro tàn rụng rơi lả tả xuống chậu đồng, phát một âm thanh cực khẽ khàng.
Ánh trăng ngoài cửa sổ trong vắt sáng ngời, nhuộm sáng cả căn phòng tựa một màn sương mỏng manh phủ lên khắp chốn. Ta ngắm nhìn đốm lửa tàn lụi ấy, chợt thấy cõi lòng thanh thản tột độ, nhẹ nhàng như mây bay.
trước ta cứ vẩn vơ suy ngẫm, nhược bằng vận quả thật do trời định, con ta tồn tại trên đời, liệu có tránh khỏi định không.
ta thấu hiểu, không phải .
Vận có thể để mặc cho kẻ khác viết nên.
cũng có thể để cho chính ta lật ngược.
Ta phủi phủi tàn tro cuối cùng tản đi, nhẹ nhàng thì thầm:
“ do định, ta cố phải đổi thay.”