Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

CHƯƠNG 6

QUAY LẠI CHƯƠNG 1 :

Ta phất tay ra hiệu mời khách: “Nếu không tin, ngươi có mang thuốc ta kê đi hỏi đại phu.”

Sau khi Thanh Thanh rời đi, thông báo với ta rằng nhiệm vụ đã hoàn thành.

Phần thưởng đã được phát đến , bảo ta cứ yên tâm sống tốt phần đời lại.

Sau đó, bất kể ta hỏi gì, cũng không đáp lại nữa.

……

Những gần đây, Lục An Thừa thường lượn lờ quanh y quán của ta.

Ban đầu là lấy cớ khám bệnh, về sau thì viện lý Lục Huyền nhớ ta.

Ta thực không nổi hắn.

Rõ ràng đã quyết định , lại làm ra vẻ không nỡ thế ai xem?

Ta từng lo hắn xuất trước mặt ta quá nhiều, sẽ ảnh hưởng đến giới hạn tử vong đặt ra.

Không ngờ, ta vẫn có đồng hồ đếm ngược sinh mệnh trên đầu hắn.

Lúc này ta mới , hóa ra là vì ta không Lục An Thừa nữa, hắn mới sẽ chết.

Ta vẫn luôn nghĩ, bản thân chưa từng hắn sâu đậm.

Nhưng quy tắc của lại ta rõ ràng, bảy năm qua, ta từng hắn đến tận xương tủy.

Chỉ là, tình ấy đã chính hắn mài mòn từng chút một, đến cạn kiệt.

Sau vài hắn xuất liên tục, đột nhiên một liền không nữa.

Chẳng cần hỏi han, bệnh nhân y quán đã với ta.

Lục An Thừa đang bận dẫn Thanh Thanh du ngoạn ngoại thành.

đang là mùa hoa nở, mèo chó động tình, huống gì là người.

……

Chừng một tháng sau, gió kinh thành đã đổi chiều, khắp nơi bàn tán rằng Lục An Thừa và Thanh Thanh là trai tài gái sắc.

Đã đến lúc rồi.

Lần nữa vào Lục phủ, mọi vật phủ đều đã thay đổi, khắp nơi đều là dấu vết của Thanh Thanh.

Nàng ta nữ chủ nhân, ngồi trên chủ vị cùng Lục An Thừa cười cười .

Lục Huyền đứng một bên, vẻ mặt có chút gò bó.

ta tới, ánh mắt hắn thoáng vẻ không nỡ.

Hắn cũng đã đến tuổi chuyện, chắc đã có những việc không quay đầu.

ta vào, Lục An Thừa và Thanh Thanh mới thu lại thần thái.

Có lẽ sợ ta làm khó, Lục An Thừa ra hiệu Thanh Thanh lui về sau.

Hắn mấp máy môi, tay chạm đến tờ giấy đặt bên cạnh, giọng điệu lạnh nhạt: “Con trai hay , nàng chọn một.”

Khi vừa gặp Lục An Thừa, hắn là đối tượng nhiệm vụ cầu ta công lược, hắn là người mềm lòng, tốt nhất nên dựng một thân thế khiến người khác thương xót.

Thế là ta kể lại cuộc đời ở đại, từ nhỏ được tổ mẫu nuôi lớn, hai bà cháu nương tựa lẫn nhau.

thành thân, thưởng ta một , sau này sẽ có lúc cần dùng đến, ta bèn đó là di vật của tổ mẫu, là vật ta quý nhất.

Không ngờ hắn lại dùng thứ đó để uy hiếp ta.

Ánh mắt ta lướt qua Lục Huyền, đôi mắt đen lay láy của hắn cứ dán chặt lấy ta.

Không vì sao, ta lại mắt hắn là sự kháng cự, sợ ta chọn.

Đứa trẻ ngốc.

Từ lúc ta quyết định , hắn đã là món đồ ta sẵn sàng vứt bỏ.

Kỳ thực, nếu hắn một lòng nhận ta là mẫu thân.

Ta nhất định sẽ không tiếc bất cứ điều gì mang hắn theo.

Tiếc là, không có nếu.

Ta cụp mi mắt, giọng điệu bình thản: “Ta chọn .”

7

Nghe rõ lời ta, Lục Huyền trước là thở phào một hơi, sau đó rất nhanh phản ứng lại rằng mình mẫu thân không chút dự bỏ rơi, mắt thoáng qua một tia không tin nổi.

Ta lên hất tay Lục An Thừa đang đặt trên của ta ra, không chút dự ấn dấu tay lên giấy .

Lông mày Lục An Thừa khẽ nhíu lại.

Không có phải hắn chột dạ hay không, nhưng ta mang theo trước, hắn đều trả lại đầy đủ, thậm chí bồi thường thêm rất nhiều thứ.

Ta mỉm cười với hắn: “Chúc mừng ngươi, nguyện được ở bên Thanh Thanh rồi.”

Nghe vậy, sắc mặt Lục An Thừa trầm xuống rất nhiều, nụ cười chân thật của ta, mắt hắn lướt qua thứ cảm xúc ta không rõ.

Lục Huyền thì mang dáng vẻ giận dỗi, trừng mắt ta.

Trước khi lời oán trách thốt ra khỏi miệng, ta đã xoay người rời đi.

Nhưng chưa đi được mấy , đã Lục Huyền gọi lại: “Nương thân!”

Ta dừng , quay đầu về phía Lục Huyền.

Hắn không cam lòng trừng mắt ta: “Nương thân thật sự bỏ con dễ dàng thế sao?”

Ta không hàm ý câu ấy.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.