Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

SAU KHI HÒA LY, TA ĐÊM DỌN SẠCH MƯỜI NĂM GIÁ , TÊN TƯỚNG QUÂN NUÔI NGOẠI THẤT CÙNG ĐỨA CON HOẢNG LOẠN.

Thánh chỉ hòa ly ban xuống, ta tức tốc hạ lệnh kiểm kê mười năm giá .

mươi vạn lạng bạc , hai ngàn mẫu ruộng tốt, mười tám gian phồn hoa vượng phác ở kinh kỳ, cộng thêm từng trân bảo chất đầy, chắn ngang con phố trước Tướng quân phủ mức chật như nêm cối.

Sắc mặt Lâm Yến tái mét: “Thẩm Ý, phu mười năm, nàng lại tuyệt mức này ?”

Ta liếc nhìn ả ngoại thất đang bế con đứng sau lưng hắn, vẻ mặt vẫn còn đọng nét đắc ý, khẽ bật thành .

“Lúc Tướng quân dùng giá của ta, nuôi dưỡng ả ngoại thất này cùng đứa con của các người, đã từng niệm nửa phần nghĩa phu nào ?”

Nhìn khuôn mặt hắn nháy mắt bệch, ta , kịch hay mới chỉ bắt đầu.

01

Thánh chỉ hòa ly ban xuống, ta liền đêm gọi người kiểm kê giá .

Mười năm.

Ròng rã mười năm.

Quản ma ma của ta dẫn người, đem từng từng tài vật từ trong khố phòng chuyển ra ngoài.

mươi vạn lạng tiền bạc, niêm phong trong những chiếc gỗ nam mộc nặng trịch.

Địa khế của hai ngàn mẫu ruộng tốt, dày cộp một xấp.

Phòng khế của mười tám gian cửa hiệu sầm uất bậc nhất kinh thành, một tờ đều đại diện cho ngày kiếm đấu vàng.

Còn có hàng trăm đồ cổ trân bảo, lụa là gấm vóc, danh nhân tự họa.

Đoàn xe ngựa xếp hàng từ nội viện Tướng quân phủ kéo tít tắp ra tận ngoài cửa lớn.

Bịt kín cả con phố trước phủ mức nước chảy không lọt.

Ánh bình minh ló rạng, bách tính xem náo nhiệt đã vây quanh trong ba lớp ngoài ba lớp.

Bọn họ kề tai thì thầm, chỉ trỏ về phía Tướng quân phủ.

Lâm Yến lao ra, sắc mặt đen như đáy nồi.

Hắn chỉ mặc một bộ trung y, tóc tai còn búi gọn, hiển nhiên là choàng tỉnh từ trong ôn nhu hương.

Hắn vươn tay cản ta lại, hai mắt đỏ ngầu.

“Thẩm Ý!”

Hắn nghiến răng nghiến lợi, thanh âm rít ra từ kẽ răng: “Phu mười năm, nàng quả thật vô như vậy ?”

Ta nâng mắt nhìn hắn.

Cách đó không xa sau lưng hắn, là một nữ nhân đang đứng.

Liễu di nương, không, bây giờ nên gọi ả là Lưu Khanh Nhi .

Trong ngực ả ôm một đứa bé trai chừng ba tuổi, tay còn dắt theo một bé gái năm tuổi.

mặt là vẻ đắc ý khiêu khích kịp thu liễm.

Ả tưởng rằng Thẩm Ý ta cuối cùng cũng bị đuổi ra khỏi cửa.

Ta nhìn cảnh tượng chướng mắt này, không nhịn được bật .

trong trẻo, vang vọng khắp con phố .

Sắc mặt Lâm Yến càng thêm khó coi: “Nàng cái gì?”

Ta thu lại nụ , ánh mắt lạnh lẽo tựa băng tuyết tháng chạp.

“Tướng quân.” Ta nhạt giọng mở lời, “Mười năm nay, dùng bạc của ta, nuôi nấng nhi đầy đàn ở bên ngoài.”

“Một đứa, hai đứa, ba đứa…”

Ánh mắt ta lướt qua Lưu Khanh Nhi cùng cặp nam nữ của ả.

“Không nhiều không ít, tổng cộng đứa.”

“Tướng quân đã từng nghĩ xem, chữ ‘’ viết thế nào ?”

Trong đám đông truyền hít khí lạnh. Hơi thở của Lâm Yến đình trệ.

Ta tiến lên một bước, thanh âm không lớn, nhưng từng chữ rành rọt.

“Mười năm nay, bạc ta đắp vào Tướng quân phủ này, gom đủ hai trăm vạn lạng.”

“Nay ta chẳng qua chỉ lại đồ của mình.”

lại có mặt mũi chất vấn ta ư?”

Khuôn mặt Lâm Yến nháy mắt bệch như giấy.

phẫn nộ trong mắt hắn rút đi, chỉ còn lại vẻ hoảng loạn khó tin.

Chắc hẳn hắn từng nghĩ tới, một người luôn ngoan ngoãn hiền thuận như ta, lại đem toàn bộ sổ sách phơi bày dưới ánh mặt trời.

Hắn càng không ngờ, ta lại tuyệt thế.

Vẻ đắc ý mặt Lưu Khanh Nhi cũng cứng đờ.

Bàn tay ôm đứa trẻ bất giác siết chặt.

Có lẽ ả mới nhận ra, cuộc sống vinh hoa phú quý của ả các con, nguồn cơn là từ đâu mà có.

bây giờ, ngọn nguồn ấy sắp bị cắt đứt .

phố tĩnh lặng như tờ.

Chỉ có thanh âm của ta quanh quẩn.

“Phu mười năm?” Ta nhìn Lâm Yến, dằn từng chữ, “Gạo củi trong Tướng quân phủ là ta mua.”

“Nguyệt tiền dưới trong phủ là ta phát.”

“Quan phục của , thọ lễ của mẫu thân , nữ nhân đám con nuôi bên ngoài, có khoản nào không xài bằng bạc từ giá của ta?”

“Bây giờ, ta phải đi .”

“Đem đồ của ta, nguyên vẹn không thiếu một cắc, trả lại đây.”

Quản ma ma của ta thức thời hô cao một : “Khởi giá!”

Đám gia đinh nô bộc đã túc trực sẵn đồng loạt phát lực.

Cỗ xe ngựa đầu tiên chất đầy bạc bắt đầu chậm rãi lăn bánh.

Bánh xe nghiến qua đường lát đá xanh, phát ra thanh âm trầm đục.

một , đều như đang vả thẳng vào mặt Lâm Yến.

Hắn muốn cản, lại phát hiện bản thân cạn lời để nói, cạn sức để ngăn.

Thánh chỉ hòa ly đã hạ, chúng ta nay chẳng còn quan hệ gì.

giá này, vốn dĩ là tư sản của ta.

Hắn tư cách gì mà cản?

Hắn bản lĩnh gì mà ngăn?

Ý!”

Một giọng nói già nua mà phẫn nộ từ trong phủ truyền ra.

“Nữ nhân không liêm sỉ nhà !”

muốn vứt sạch thể diện của Tướng quân phủ chúng ta !”

Mẫu thân của Lâm Yến, Từ phu nhân, được nha hoàn dìu đỡ lao ra ngoài.

Bà ta đầu đầy châu thúy, y phục hoa quý, khuôn mặt được bảo dưỡng kỹ càng tràn ngập lửa giận.

Bà ta chỉ thẳng vào mũi ta, chửi ầm lên.

Ta , màn thứ hai của vở kịch, khai mạc .

02

Từ phu nhân xuất hiện, liền mang theo một luồng khí thế bức người.

Bà ta làm phu nhân Tướng quân phủ mười năm, được người ta tâng bốc, sớm đã quen thói cao cao tại thượng.

“Thẩm Ý!” Bà ta quát lớn.

điên ?”

“Lập tức! Ngay lập tức! Đem những thứ này chuyển hết về cho ta!”

“Phu làm gì có thù qua đêm, có chuyện gì không thể đóng cửa bảo nhau?”

nhất quyết làm ầm ĩ cho cả thành đều , rốt cuộc là có tâm tư gì!”

Bà ta tuôn một tràng đại nghĩa lẫm liệt.

Cứ như thể ta mới là kẻ vô cớ gây , không nhìn đại cục.

Bách tính xung quanh xì xào bàn tán.

Một người nhìn ta cũng mang theo ánh mắt không đồng .

Dẫu , xấu chàng hổ ai, việc xấu trong nhà không nên truyền ra ngoài.

Ta nhìn bà ta, nội tâm không mảy may gợn sóng.

Mười năm , bài ca này ta đã nghe vô lần.

lần ta bị hạ nhân trong phủ bắt nạt, bà ta sẽ nói, vì thể diện của Tướng quân, nhẫn nhịn đi.

lần Lâm Yến đêm không về ngủ, bà ta sẽ nói, nam nhân ra ngoài xã giao, vì thể diện của Tướng quân, hãy hiểu chuyện một chút.

lần ta ra bạc lớn từ giá để bù đắp thiếu hụt của phủ, bà ta sẽ nói, người một nhà không nói hai lời, Tướng quân có thể diện, chúng ta mới có ngày tháng tốt đẹp.

Thể diện, lại là thể diện.

Mọi thứ trong cái nhà này, dường như đều được xây đắp cái thể diện của Lâm Yến.

Còn tủi thân hi sinh của ta, lại chẳng đáng một xu.

phu nhân.” Ta bình tĩnh mở lời, trong giọng nói không nghe ra cảm xúc.

“Thánh chỉ đã ban, ta Lâm Yến, đã không còn nửa điểm quan hệ.”

“Ta bây giờ, chỉ là đang lại tư sản của chính mình.”

Từ phu nhân bị ta chặn họng, tức mức lồng ngực phập phồng.

!” Bà ta chỉ vào ta, ngón tay run rẩy.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.