Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Không được, sao có thể không làm!
Tôi có gãy chân cũng phải bò đến đây làm việc.
Bỏ lỡ một cực phẩm trai đẹp thế phí cả đời!
Mặt già của tôi đỏ bừng, dùng giấy ăn nhét c.h.ặ.t lỗ mũi rồi hớt hải chạy trốn.
“Kẻ hèn không sao hết, là do bị nhiệt thôi!”
Tôi lao thẳng đến phòng y tế, dưới hướng dẫn của bác sĩ cầm được m.á.u mũi.
Trên đường quay về, tôi mở điện thoại ra xem, Lục Dụ Xuyên lại vừa tặng thêm 100 triệu.
[Người chị em ơi, tôi thử làm theo cách bạn nói rồi, hiệu quả có chút hơi quá mức, tôi cảm bây giờ dường như cô ấy bắt đầu có hứng thú tôi rồi.]
[Tôi sẽ tuân thủ nghiêm ngặt chỉ dẫn của quân sư, sớm ngày trở thành chính cung!]
Tôi không nhịn được bật cười.
Cái giọng điệu và cái gã Lục Dụ Xuyên hôm còn bảo không thể làm tiểu tam ràng chẳng giống cùng một người.
Suốt một tuần , Lục Dụ Xuyên giống như một con công đang xòe đuôi, mỗi ngày thay một đồ khác nhau đến công ty.
cũng đ.á.n.h đúng vào “gu” của tôi.
Khiến tôi được một phen rửa mắt.
Tôi cầm cốc nước, đang định đẩy cửa bước vào phòng trà lại nghe người bên trong đang bàn tán về Lục Dụ Xuyên.
“Sếp Lục chắn là có biến rồi, ngày nay ăn mặc như đang tìm bạn đời ấy.”
“Rốt cuộc là người phụ nữ khiến anh ấy phải tốn công tốn sức đến nhỉ?”
“Tôi đoán là Hạ Lâm, cô ấy xinh nhất, đứng cạnh sếp Lục cũng đẹp đôi.”
“Liệu có là Khúc Ngôn Khê không, cô ấy vừa được đề bạt lên làm trưởng phòng thiết kế .”
“Thế vẫn là Hạ Lâm có khả năng cao hơn, trai tài gái sắc thuận mắt…”
Tôi lẳng lặng lùi lại một bước, định bụng lát nữa quay lại rót nước, tránh làm cô bé kia ngượng ngùng bất thình lình lại tựa vào một l.ồ.ng n.g.ự.c vô cùng rắn .
Lục Dụ Xuyên đang đứng ngay lưng tôi.
Trên anh đang nâng một miếng bánh kem tam giác tinh tế.
“Trà chiều của phận.”
Anh đưa miếng bánh cho tôi: “ em không ở chỗ làm nên tôi cầm hộ đây. Loại kem dễ chảy lắm.”
Tôi ngẩng đầu, khoảng cách gần đến mức có thể hàng lông mi dài của anh.
Lục Dụ Xuyên thực đẹp trai.
Cấu trúc xương mặt ràng, sắc sảo phối hợp ngũ quan hài hòa, hệt như nam chính bước ra từ thế giới 2D.
Đặc biệt là anh còn đang “nhập vai” nhân vật tôi yêu thích nhất.
Bỗng nhiên tôi nảy ra ý nghĩ muốn hôn lên một cái.
Hả? Mình đang nghĩ cái quái gì thế !
Tôi luống cuống chân nhận lấy miếng bánh, không tránh khỏi việc chạm phải những đầu ngón ấm nóng của anh.
“Cảm… Cảm ơn sếp Lục.”
Tôi chạy như bay về chỗ ngồi, chân như bị cuống vào nhau.
Cái lạnh của miếng bánh kem truyền lòng bàn , khiến tôi tỉnh táo lại đôi chút.
chắn là tôi nhầm lẫn giữa ảo và thực rồi.
Nên nảy sinh cảm giác rung động Lục Dụ Xuyên.
Dù sao anh cũng có người trong mộng rồi .
Tôi vỗ vỗ vào đôi gò má đang nóng bừng, muốn dập tắt cái ảo tưởng không thực tế trong đầu toàn là những liên tưởng xấu hổ không thể kiềm chế, cùng ngưỡng mộ và ghen tị dành cho Hạ Lâm.
Tôi mở diễn đàn lên, vào giao diện tin nhắn riêng Lục Dụ Xuyên.
Trước đây toàn là anh hỏi tôi, giờ là lần đầu tiên tôi hỏi anh:
[Rốt cuộc anh thích cô ấy ở điểm ?]
Phải mất vài phút Lục Dụ Xuyên trả lời tôi.
Từng dòng tin nhắn liên tục nhảy ra.
Câu hỏi dường như chạm đúng mạch của anh ta.
[Thích cô ấy họp, lén lút vẽ bậy lên sổ , bị bắt quả tang đang làm việc riêng mặt đỏ bừng lên ngay lập tức.]
[Thích cô ấy trợn mắt khinh bỉ lãnh đạo đáng ghét, tưởng không ai , thực ra ràng lắm.]
[Thích cô ấy ăn trà chiều, đôi mắt cười cong cong như một con mèo tham ăn, dễ thỏa mãn.]
[Thích cô ấy ràng đang căng thẳng, vẫn phải cố gồng lên gắp thức ăn cho tôi.]
[Thích nhiệt huyết cô ấy làm việc nghiêm túc, thái độ luôn muốn tác phẩm của mình phải hoàn hảo nhất.]
[Thích cô ấy, chỉ cần cô ấy là cảm thời tiết hôm nay thật đẹp.]
…
Hóa ra, Hạ Lâm trong mắt Lục Dụ Xuyên lại như .
Sống động, đáng yêu, tràn đầy sức sống, vừa vụng về vừa bướng bỉnh.
Được anh trân trọng cất giữ nơi sâu nhất trong trái tim.
những dòng chữ , một cảm giác thất lạc lạnh lẽo dâng lên trong lòng tôi.
Cảm giác trống rỗng như là vừa thất tình .
Tôi chẳng muốn giúp anh theo đuổi người khác tí nữa, lý trí còn sót lại bảo tôi rằng kiếm tiền là chân lý.
Tôi nhắn lại cho Lục Dụ Xuyên tâm trạng tan nát: [Lảm nhảm cái gì đấy, bồi thường phí tổn thất tinh thần cho tôi ngay .]
Lục Dụ Xuyên bảo, được.
anh thật tặng luôn cho tôi 300 triệu.
Thứ tình cảm lạnh lẽo biến thành những đồng nhân dân tệ ấm áp.
Lòng tôi lập tức cảm dễ chịu hơn hẳn.
rút toàn số tiền Lục Dụ Xuyên tặng trong thời gian , tôi chằm chằm vào số dư trong thẻ ngân hàng, mãn nguyện ngắm ngắm lại không biết bao nhiêu lần.
Người khôn không sa vào lưới tình, trong thẻ có số dư hàng triệu.
Nhóm chat công việc hiện thông báo, đồng nghiệp bên phận kinh doanh phản hồi vấn đề cho tôi, nói rằng bản thiết kế của một dự án có sai sót, nhắc lần rồi vẫn chưa sửa xong.
Tôi liếc một cái, lại là dự án do Hạ Lâm phụ trách gặp vấn đề.
Tôi đứng dậy, tới chỗ ngồi của Hạ Lâm.
Cô ta đang đeo tai nghe, màn hình hiện bản vẽ phác thảo của một nhân vật anime , xem ra là đang làm việc riêng trong giờ hành chính.
“Hạ Lâm.” Tôi gõ vào màn hình của cô ta: “Bản thiết kế dự án sân vườn, bên phận kinh doanh phản hồi ý kiến lận, cô xem lại , trước tan làm hôm nay phải sửa xong rồi gửi vào nhóm.”
Cô ta đầy vẻ không tình nguyện tháo tai nghe ra: “Chẳng phải cái chốt từ tuần trước rồi sao?”
Tôi đưa lịch sử trò chuyện cho cô ta xem: “Họ bảo từ thứ Sáu tuần trước liệt kê các ý kiến cần sửa rồi, cô chẳng sửa một chữ cả.”
Cô ta liếc một cái, giọng điệu hách dịch: “Tôi không nhận được, là do chị thông báo không tới nơi tới chốn chứ gì? Tối nay tôi có việc, không tăng ca đâu.”
Thái độ của Hạ Lâm vô cùng nghênh ngang.
Từ lên chức trưởng phòng, tôi vẫn kiêng nể việc cô ta là người trong mộng của Lục Dụ Xuyên, nói chuyện cô ta luôn nhẹ nhàng, đôi còn dọn dẹp đống lộn xộn hộ cô ta.
là vì thường xuyên như nên cô ta nghĩ tôi dễ bắt nạt chăng?