

Tôi là một đứa hở tí là khóc.
Thẩm Ứng Từ từ chối quen tôi, tôi khóc.
Thẩm Ứng Từ từ chối ôm tôi, tôi khóc.
Thẩm Ứng Từ từ chối hôn tôi, tôi khóc.
Ngoại trừ chuyện lên giường, anh ấy gần như đáp ứng mọi yêu cầu của tôi.
Ngay khi tôi tưởng rằng Thẩm Ứng Từ là yêu tôi.
Trước mắt bỗng hiện ra từng hàng bình luận:
【Nữ phụ phiền chết đi được, khóc khóc khóc, suốt ngày chỉ biết khóc, làm màu muốn chết.】
【Nếu không phải nam chính thấy cô ta khóc lên phiền phức thì đã đá từ lâu rồi.】
【Cứ để cô ta làm loạn đi, cô ta càng tùy hứng thì càng làm nổi bật sự ngoan ngoãn hiểu chuyện của nữ chính nhà chúng ta, nam chính mới biết nữ chính tốt thế nào!】