

Vị hôn phu của tôi không muốn kết hôn với tôi.
Chú nhỏ của anh ta khẽ chỉnh lại cà vạt, giọng điệu lạnh lùng vang lên:
“Cậu ta không cưới, vậy tôi cưới.”
Xung quanh lập tức rộ lên những tiếng xì xào, rồi nhanh chóng chuyển thành những tràng vỗ tay chúc mừng.
Tôi không đáp.
Giả như vô tình, tôi buông tay để bó hoa rơi xuống đất.
Khẽ lên tiếng, giọng mềm mại:
“Như vậy không ổn đâu, anh xem… hoa cũng rơi mất rồi.”
Dưới khán đài, khách khứa chen chúc đông đúc.
Từng ánh mắt đều mang theo vẻ chờ đợi một màn kịch hay.
Vị hôn phu của tôi, Tống Yếm, đứng sững lại.
“Chú nhỏ! Chú đang nói linh tinh gì vậy?”
“Với thân phận của chú, sao có thể cưới một con bé nhà quê x/ ấu xí từ thị trấn nhỏ chứ?”
Kiếp trước, tôi cũng không hiểu vì sao Tống Lĩnh — người vốn lạnh lùng, ít lời — lại ngang nhiên cướp dâu của chính cháu mình.
Dù sao thì, suốt mười tám năm đầu đời, tôi chỉ quanh quẩn ở một thị trấn nhỏ, nơi núi sông liền kề.
Mãi đến gần đây, tôi mới được nhà họ Khương ở kinh thành tìm về.
Thế nhưng lúc này, ánh mắt tôi khẽ dời xuống phía dưới khán đài, bắt gặp một cô gái xinh đẹp rạng rỡ, răng trắng môi hồng.
Đó chính là “bạch nguyệt quang” mà Tống Lĩnh yêu sâu đậm nhưng không thể có được.
Hiện tại, cô ta đã gả cho người khác.