Con trai ch/ết rồi, tôi đã sửa lại toàn bộ những thói quen từng khiến Giang Trì Lệ cảm thấy khó chịu.
Tôi không còn hay kiểm tra bất ngờ nữa, dù anh ta đi đêm không về, tôi cũng không khóc lóc làm phiền như trước.
Ngay cả lúc huấn luyện gặp tai nạn ngoài ý muốn, quân y yêu cầu liên hệ người nhà, tôi cũng chỉ thản nhiên đáp: “Tôi không có chồng.”
Bác sĩ vẫn nhận ra tôi: “Cô là phu nhân thủ trưởng đúng không, thủ trưởng Giang đang ở trên lầu, có cần tôi mời ngài ấy xuống không?”
Đến lúc đó tôi mới nhớ, bệnh viện quân khu này nằm dưới quyền quản lý của anh ta.
Tôi lắc đầu, hạ giọng từ chối: “Không cần đâu.”
Nửa tiếng sau, Giang Trì Lệ vẫn xuất hiện ở dưới lầu.
Người đàn ông khoác quân hàm đầy uy nghi, hàng mày hơi trĩu xuống, toát ra áp lực vô hình.
“Bị thương sao không báo cho anh?”
Tôi cụp mắt: “Chỉ gãy tay thôi, không đáng ngại.”
Giọng điệu thờ ơ như vậy lại khiến Giang Trì Lệ sinh ra cảm giác bực bội khó hiểu.