Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1Vt4psh8qj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
4
Tôi lập tức nhận ra điện thoại của Phương đã bị đối phương kiểm soát.
Lúc soạn tin nhắn, tôi đắn đo mãi rồi cắt bớt nội dung.
【Chỉ có mình tôi thôi? Mà này, ra chỉ là hiểu lầm thôi mà…】
như anh ta tức giận rồi.
Không đợi tôi giải thích xong, anh ta tự ý kết thúc cuộc trò chuyện.
“Coi thường tôi? Được, tôn trọng quyết định của cô. Nguyên tắc của tôi là không phụ nữ, ngày mai tôi sẽ nhường cô hai tay.”
Giọng anh ta chắc nịch, khỏe khoắn, nghe là biết nhau không tệ!
Tự dưng tôi chẳng còn muốn quản Phương nữa.
Thôi kệ, “cuộc chiến thiếu gia” xưa giờ vốn như vậy, đi ngủ cho khỏe!
Trước khi nhắm mắt, tôi thấy phần bình luận dưới viết bắt đầu… lệch hướng.
【Chủ thớt đã từng nghĩ đến việc, lỡ đâu gái cậu ta sự giống hệt ảnh không?】
【Thì sao? Ngày mai vẫn xử như thường ảnh hưởng gì?】
【Câu trên quên rồi à, lý do chủ thớt bị là vì tấm ảnh đẹp mà! Nói đi, rốt cuộc đẹp cỡ nào, up lên cho xem đi .】
【Ha, chắc chắn là đẹp rồi, mê đến mức chủ thớt quên mất mình đang yêu một tên biến thái, ảnh đó chắc để dành riêng luôn rồi.】
【……】
Chủ thớt bỗng nhiên nổi cáu, trả lời từng bình luận một cách gay gắt.
【Không thể nào! Tuyệt đối không thể có người nào đẹp đến mức đó!】
【Rõ ràng là kế hoạch đảo có tổ chức, người ta rồi còn ra vẻ ta đây, hai đứa tụi nó chat với nhau đầy bằng chứng đây này!】
【Chẳng qua chỉ là chiêu trò của bọn đảo! Tưởng tôi ngu sao?!】
Người bị phản pháo chỉ gửi một cái sticker nhún vai:
【 thấy , lại cáu rồi.】
【Chủ thớt tức đến lú luôn rồi, mà rốt cuộc là ai bị mà phải lập bóc phốt vậy ta, hóng ~】
【Đã tức phát điên mà còn không dám công khai ảnh, trong lòng anh không thấy chột dạ à?】
Chủ không thèm đáp, thả luôn câu quyết định:
【Từ nhỏ tới lớn đây là lần đầu tiên tôi bị ! Ngày mai hẹn một trận đàng hoàng, ai xin tha trước là cháu!】
【Hai bọn , cứ đợi mà ăn đòn!】
Tôi mệt mỏi cười gượng một cái.
Trông có vẻ còn nước còn tát, nhưng thực tế là chẳng còn cách nào khác.
5
Sáng sau, vừa mở mắt đã thấy tin nhắn mới:
【Có việc đột xuất, khi nào xác định được thời gian và địa điểm, tôi sẽ báo lại.】
【Mua sẵn mũ bảo hiểm đi, tôi từng phụ nữ.】
Ha, người đâu mà còn lịch sự nữa .
Nhưng tôi không có hứng đi tìm chết đâu, Phương ngu như vậy thì tự đi gánh hậu quả!
Cuối tuần hiếm hoi, tôi quyết định nằm bẹp trong ký túc xá xem phim.
Bạn thân cười hì hì bò lên giường ôm lấy tay tôi.
“Giang Giang à, trời đẹp thế này, ra ngoài chơi chút đi mà~”
Đúng rồi, tôi và tên trai ngốc tôi mang khác nhau.
Nó theo ba, tên là Phương .
Tôi theo mẹ, tên là Giang Tự Tự.
Hơn nữa, vì tôi thấy nó ngốc mất mặt, nên trong mắt người khác tôi luôn là con một.
Còn nó cũng chẳng dám khai ra có một gái sinh đôi.
Sợ tôi giận rồi cắt luôn tiền sinh hoạt.
“Giang Giang à, nay sân thể dục phía Bắc có trận rổ , toàn con trai, trai đẹp không à!”
“Nghe nói có cậu sinh viên năm nhất đẹp trai cực kỳ luôn!”
“Đi với tớ đi mà, năn nỉ luôn đó~”
Không chịu nổi cô ấy nũng nịu, tôi đành phải đi xem trận rổ cùng.
Sân thể dục chật như nêm.
toà ký túc nữ xung quanh đều kéo xuống hết!
Thậm chí còn có sinh viên trường ngoài.
“Hoành tráng ghê , nhìn đi, ai cũng đến vì Trì Dã .”
“Anh ấy là nam thần mới nổi của trường mình, con giàu chính hiệu, toà giảng đường mới xây của trường cũng là Trì tài trợ đó.”
“Quan trọng là, anh ấy không đi cửa sau đâu nha, thi tuyển đàng hoàng, đẹp trai đến mức tàn nhẫn luôn, chỉ có điều hơi lạnh lùng tí.”
kéo tôi chen lên hàng đầu, chỉ vào người nổi bật nhất trên sân.
Trì Dã?
Tôi gắng căng mắt nhìn, mơ hồ thấy một thân to lớn như biết dịch chuyển tức thời.
“Giang Giang, sao rồi?”
“Ừm, được , chắc nhau là số một rồi!”
6
quay sang hỏi tôi có sao không, rồi ghé sát lại nhìn.
“Mắt kính đâu? Mau đeo vào đi, Trì Dã đẹp trai như vậy mà!”
“Này, Giang Giang, cậu là đại mỹ nhân được công nhận nhé, chẳng qua vì kín tiếng nên không tham gia thi hoa khôi thôi.”
“Có lúc tớ sự muốn năn nỉ cậu đừng học nữa, kiếm anh đẹp trai yêu đương không sướng hơn à?”
Cô ấy nhìn chằm chằm mặt tôi, bỗng đổi đề tài.
Tôi vội vàng lảng sang chuyện khác: “Vậy là cậu cổ vũ cho Trì Dã à?”
Cô ấy lắc đầu, ngượng ngùng nhìn sang đội bên kia.
Vẫy tay gọi chàng trai đang đứng hàng đầu: “Không, tớ cổ vũ cho người yêu tớ .”
!!!
“Ngạc nhiên cái gì, suốt ngày cắm đầu học thì biết gì chuyện tớ có bạn trai mới!”
Cô ấy bộ giận dỗi như nàng dâu nhỏ.
“Hehe, muốn biết cảm giác có đàn ông không?”
Tôi che mặt, biểu thị không muốn biết.
Thế là cô nàng lôi tôi cổ vũ cho bạn trai mình.
“Trì Dã bị gì vậy, tự dưng giành của người yêu tớ là sao?!”
“ bại Trì Dã đi! lên lên lên!”
“Đội loạn ! Giang Giang, mau đeo kính tìm giúp tớ bạn trai tớ đi!”
la to , khiến nữ sinh xung quanh liếc mắt viên đạn.
Ngay cầu thủ trên sân cũng bị ảnh hưởng.
Người tên Trì Dã đó nhìn sang bên này.
Ngồi hàng đầu nên tôi thấy rất rõ mặt anh ta.
Lông mày rậm, môi đỏ, sống mũi cao thẳng.
Hơi thở theo nhịp thi đấu gấp gáp, yết hầu chuyển động lên xuống.
Vai rộng eo thon, áo thun mỏng ướt đẫm mồ hôi, ra bụng săn chắc.
Anh ta rất cao, ước chừng mét tám .
Quả lăn tới chỗ chúng tôi, ánh mắt Trì Dã vô tình quét tới.
Lúc nhìn đến tôi.
Đôi mắt anh ta mở to, quả vừa nhặt rơi bịch xuống đất.
Ánh mắt như ngân hà lóe sáng, rồi nhanh chóng vụt tắt.
Như thể vừa phát hiện ra chuyện gì động trời.
người như sắp sụp đổ.
7
“Thắng rồi thắng rồi! Không hổ danh là Trì Dã, mạnh sự!”
“Ép sân hoàn toàn luôn, nhìn mà thấy tội cho đội đối thủ.”
“Cái sức bật kia, cái vòng eo kia, cái ngực rắn chắc căng tròn kia… Xin lỗi người yêu cũ nhé, đáng lẽ tớ nên yêu người như thế này mới phải!”
Đám đông dần tản ra.
Bên chiến thắng thì reo hò không ngớt, nhưng người dẫn đầu – Trì Dã – lại có vẻ chẳng vui vẻ gì.
Anh ta cầm điện thoại xem đi xem lại, nắm chặt tay thành nắm đấm.
Quay lưng lại với mọi người, không ai nhìn rõ được nét mặt.
“Anh Dã, anh sao vậy?”
“À, biết rồi, chắc anh vội đi …”
“Câm miệng!”
Anh ta vội vàng ngắt lời đồng đội, giọng gắt gỏng, rồi lại lén liếc về phía chúng tôi một cái.
Mọi người xung quanh lập tức im bặt.
Chẳng ai hiểu chuyện gì đang xảy ra.
thì giận đến mức phồng má như cá nóc.
“Cậu không thể thêm một chút nữa sao?”
“Tớ với Giang Giang cổ vũ cho cậu muốn khản giọng luôn đó!”
“Nam thần cái gì , đồ to xác cục súc, nãy cậu ta có đụng trúng cậu không? Mau cho tớ xem có bị đau không!”
Cô nàng trừng mắt nhìn Trì Dã như muốn khoan thủng một cái lỗ trên người anh ta.
Nghe thấy có người chửi mình, lưng Trì Dã bỗng thẳng tắp trở lại.
Bầu không khí u ám lúc nãy cũng tan biến sạch, chẳng còn chút gì của dáng vẻ suy sụp vừa rồi.
Anh ta ngẩng đầu, sải bước đi thẳng, vòng qua chỗ tôi đang đứng.
Khoảnh khắc lướt qua nhau, hai má của anh ta bỗng đỏ ửng.
Áo ướt đẫm, bụng thấp thoáng sau lớp vải mỏng.
Quần thể thao dính sát vào bắp đùi, đường nét rõ ràng.
Trời đất, mới đầu năm mà nóng tới mức này rồi à?
Người ta cũng đỏ mặt theo luôn rồi này.
thì đang dính lấy bạn trai, nũng nịu không rời.
Tôi không muốn đèn, nên đi tìm chỗ ngồi nghịch điện thoại.
Xem Douyin được chừng mười phút, thì phát hiện tên chủ viết tối qua – người dọa sẽ “xử chết” tôi – lại vừa đăng mới.
【Gấp gấp gấp! sao để vô tình mà cưới được vợ?】
8
Dưới đã bắt đầu có bình luận.
Tầng 1: 【Kết với vợ? Chữ nào tôi cũng hiểu, mà sao ghép lại lại thấy khó hiểu thế nhỉ?】
Tầng 2: 【Aaaaaa tôi biết rồi, là cầu bạn gái! Mà khoan, mới năm nhất đã cầu á?】
Tầng 3: 【Ủa, không “xử” người ta nữa hả?】
Chủ thớt trả lời đầy phấn khích: 【Cầu á?!】
【 tôi cũng khá ổn, là con một, ba mẹ yêu thương nhau, rất thoải mái, không can thiệp vào chuyện đời tư của con cái. Tôi cao 1m88, học thể thao, dưới tên có công ty riêng, biết việc , nấu được tám món chính, học cái gì cũng nhanh, vậy tôi cầu được không?】
Tầng 2: 【Nghe điều kiện cũng ngon, mà còn khuyết điểm nào không?】
Chủ thớt: 【Chắc hơi dữ… từ nhỏ tới lớn ai cũng nói vậy. Xong rồi, cô ấy chắc chắn sẽ không thích tôi đâu… tôi sống gì nữa đây!】
Tầng 2: 【Khoan, bạn gái thích hay không, anh không biết à?】
Tầng 3: 【Ủa vậy chủ thớt còn “xử” người ta nữa không?】
Chủ thớt: 【Tôi không có bạn gái.】
Bình luận im bặt trong vài giây kỳ quái.
Rất lâu sau—
Tầng 2: 【Vậy là… anh chỉ đang đơn phương crush người ta, tỏ tình, quen luôn, mà đã tính tới chuyện cưới về ?!】
Tầng 3: 【Vậy quay lại kế hoạch “xử” người ta đi đã.】
Tầng 1: 【Tạm thời dừng mơ mộng lại cái đã, hay là anh thử tán tỉnh người ta trước, tìm ai chỉ dạy chuyện yêu đương đi.】
Tầng 2: 【Gọi tôi! Tôi từng có tới mười tám cô bạn gái rồi đó nha.】
Chủ thớt gõ cực nhanh:
【Tôi muốn yêu đương rồi kết là để giữ nguyên vẹn bản thân dành cho vợ tương lai. Tôi là một người đàn ông truyền thống!】
9
Lúc này, phần bình luận đã vượt trăm dòng.
Màn toàn là: “hahahahahaha”.
【 qua thì hùng hổ như trùm trường, nay thì hội cười nghiêng ngả. Chủ thớt đúng là thuần khiết ghê.】
【Muốn yêu thì yêu đi! nay tôi ngồi đây, xem ai dám cười anh ấy!】
【Trên mạng thì đùa vui thôi ngoài đời ai mà chẳng muốn có người yêu kiểu này ?】
【Trời sập rồi, qua tôi còn mê cặp Biến Thái ca và Trùm trường ca lắm mà!】
【Đừng, đừng ghép đôi loạn nữa, vụ này không hợp đâu nha!】
【Tôi vừa mới từ trước nhảy qua, chủ thớt không phải định “xử” người ta sao? Gì mà kết , đi đâu lạc đề vậy trời?】
【Hu hu hu, Biến Thái ca mình không biết đang bị hành trong xó xỉnh nào nữa… Không phải bảo trai là tay chân trung thành nhất của gái sao? Vậy nó sao còn tới cứu? Không có tay sai thì sao sống nổi đây?】
!!!
Ờ ha, có lý phết!
Không có Phương , ai còn coi tôi là “bà chủ” nữa ?
10
Ký túc xá nam phòng 102.
Trì Dã nhìn chằm chằm vào bức ảnh trong thư mục bảo mật, xem đi xem lại trăm lần.
Khóe môi nở một nụ cười mờ nhạt.
Tấm ảnh đó không phải ghép.
Cô gái khiến anh rung động ngay từ cái nhìn đầu tiên… là có !
Lúc thấy cô ngoài đời, tim anh như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Giang Tự. Nghe tên thôi cũng thấy dễ thương rồi.
Anh miễn cưỡng dời mắt khỏi màn , lén liếc nhìn Phương đang run như cầy sấy trong góc.
Tch.
Vô dụng sự.
Mới dọa vài câu mà đã sợ tới mức này.
Một cô gái đẹp tựa tiên giáng trần như thế, sao có thể là của thằng nhóc này được ?
Rõ ràng là nói xạo.
Một người Phương, một người Giang, mà bảo là ruột? Tưởng anh ngu chắc?
Nghĩ tới trận đấu vừa rồi, lòng Trì Dã vẫn còn thấy hơi chua.
Anh đã gắng hết sức, chơi hay nhất có thể, ra sức thể hiện bản thân.
Vậy mà Giang Tự hoàn toàn không chú ý đến anh.
Thậm chí còn cổ vũ cho đối thủ của anh.
Vậy nghĩa là… cô ấy không thích anh đúng không?
Giang Tự không thích kiểu người dữ dằn như anh…
Một nỗi hoang mang cực độ bao trùm lấy Trì Dã.
Anh chợt nhớ lại, lúc ở sân thể dục, có ánh mắt lén nhìn Giang Tự đầy ám muội.
Cảm giác nguy hiểm, bất lực và ghen tuông ập đến cùng lúc.
Trì Dã đập mạnh nắm đấm xuống bàn.
Phương co rúm người, rùng mình một cái.
“Ảnh của cô ấy, cũng là thứ cậu dám lấy ra xài à?”
“Cậu sự muốn bị hả!”
Trì Dã lườm lạnh sang.
Đột nhiên, một ý tưởng vừa điên rồ vừa tuyệt diệu lóe lên trong đầu.
Giang Tự chắc chắn không biết trai mình lấy ảnh đi người khác.
Nếu bây giờ “bắt” cô ấy tới thì…
Không chỉ có thể xoay chuyển tượng dữ dằn của anh, mà biết đâu còn xin được cách liên lạc.
Một công đôi việc!
Trì Dã cảm thấy mình lại “ngon lành” rồi!