Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
19
Hôm sau, tôi lại Phương Dật Triết.
Cậu ta mặt mày ủ rũ, trông như cún con bỏ rơi:
“Chị ơi, em nhớ chị chết đi được!”
“Chị có nhớ em không?”
Bên cạnh, Trì Dã đứng lặng lẽ như tượng đá.
“Cho em.” – Anh cẩn thận đẩy Phương Dật Triết về phía tôi.
Lại nhẹ nhàng thêm một câu: “Xin lỗi.”
Lúc anh ấy giơ tay ra, ngón tay chúng tôi chạm khẽ khàng… rồi lập tức tách ra.
Sau khi Trì Dã rời đi, Phương Dật Triết bắt đầu bay vòng vòng quanh tôi như ruồi.
“Chị, có gì đó sai sai nè.”
“Chị, chị có vấn đề rồi.”
“Chị với anh ấy… nhìn lạ á!”
“Chị, chị, chị…”
Tôi “bốp” cho một cú vào đầu:
“Hét hồn à, Phương Dật Triết! Cậu ngứa đòn rồi đúng không? Không có tôi là cậu sớm muộn cũng !”
“Năm nay cắt một nửa tiền sinh hoạt!”
Cậu ta gào thét đau khổ:“Đừng mà!”
Thời gian trôi rất nhanh.
Tôi cố gắng dồn hết tâm trí vào việc học.
Cố ý chút một quên đi Trì Dã.
Có lẽ vì quá xấu hổ, anh ấy đã xóa toàn bộ những bài viết trước đây.
lời kể của Phương Dật Triết, tôi biết được… Trì Dã – cái người hung hăng, ngông cuồng và điên rồ – đã biến mất rồi.
Anh ấy trở nên điềm tĩnh, kiềm chế hơn nhiều.
Có vài lần, tôi tình cờ anh ở sân thể dục phía Bắc.
Anh chạy bộ, bóng, luyện tập thi đấu…
Mồ hôi anh như vẽ nên dấu vết trên vòng chạy.
Mỗi lần ánh mắt người chạm , tôi đều cố tình né tránh, sau đó lịch sự gật đầu chào.
Anh ấy ngơ ra một chút, rồi cũng nhẹ nhàng gật đầu lại.
Rồi cả cứ đi ngang , mỗi người một hướng.
20
“Chị, có chị thích Trì Dã không?”
Sau buổi bảo vệ luận văn, tôi và Phương Dật Triết ra ngoài ăn tối.
Cậu ta đột nhiên buột miệng hỏi.
“Anh ấy… chắc là có bạn gái rồi nhỉ?”
Lần trước đi ngang sân thể dục, tôi thấy Trì Dã đứng cùng một gái, xung quanh bày đầy hình trái tim, chắc là đang tỏ tình.
Mấy đứa trong đội còn ồn ào trêu chọc: “Anh Dã đẹp !”
Yêu đương, cũng là chuyện bình thường mà.
“Ý cậu hôm đó à?”
“Trì Dã đang giúp bạn dựng đạo cụ .”
“Chị à, ai dám tỏ tình với Trì Dã ? Anh ấy hung !”
Tôi uống một thìa canh.
Giữ vẻ mặt điềm tĩnh, không gì thêm.
Nhận ra cảm xúc của tôi.
Phương Dật Triết cúi đầu xuống, gương mặt giảo hoạt lúc nãy cũng biến mất.
Chắc là… ngay cả em trai ruột cũng thấy tính cách tôi thật khó hiểu.
21
nhỏ, tôi đã biết mình khác với những đứa trẻ khác.
Chúng có thể khóc, có thể cười, có thể làm loạn.
Còn tôi thì cảm thấy… nhàm chán.
Tôi không hiểu vì sao người yêu cùng lại chia xa.
Nếu đã biết chia xa, vậy lúc đầu bên làm gì?
Hôm “mối tình đầu” của ba tôi nước ngoài trở về, mẹ tôi đã đập nát hết toàn bộ ảnh gia đình.
Mảnh kính vỡ cứa vào tay bà, máu đỏ loang ra tấm ảnh – tấm ảnh mà ba tôi chụp cho mẹ lúc còn trẻ.
Đẹp tàn tạ, như một bông hồng đỏ nở rộ trong đêm khuya tuyệt vọng.
Phương Dật Triết dọa bật khóc, nhào tới định ôm lấy ba tôi.
lại đẩy ra.
Vì trong lòng ba lúc đó là người phụ nữ ông không quên được — “ánh trăng sáng” trong ký ức của ông.
Tay ông đã bận rồi.
Phương Dật Triết khóc mức không thở nổi, thân hình nhỏ xíu ngã nhào xuống đất:
“Con không muốn ba mẹ chia tay!”
mà cùng họ vẫn chia tay.
Phương Dật Triết ở lại nhà họ Phương, mẹ tôi dắt tôi về nhà họ Giang.
Tối , Phương Dật Triết gọi điện nhớ mẹ con.
Cậu ấy kể, “dì ghẻ” hay nhân lúc ba không để ý mà lén bắt nạt cậu.
Mẹ tôi úp mặt vào tay, khóc nức nở.
Tôi và Phương Dật Triết học cùng trường tiểu học.
Tôi dạy cậu ấy cách trả đũa lại.
“Chị ơi, khó quá à~”
“Chị ơi, em học không nổi ~”
Nó lắc đầu nguầy nguậy, mặt mũi mù mờ không hiểu gì.
Tôi xoa đầu nó: “Đồ ngốc, vô dụng thật.”
Tôi cứ nghĩ những ngày sau này mãi trôi yên bình như vậy.
ba tôi lại phát điên thêm lần .
Ông ấy quỳ sụp trước mặt mẹ tôi: “Anh yêu em, là bây giờ anh mới nhận ra.”
“Thật ra anh chưa bao giờ thích ta, trong lòng anh có em.”
Mẹ tôi nhào vào lòng ông: “Em biết… em biết hết…”
là người tái hôn, tổ chức lại một lễ cưới mới.
Phương Dật Triết được làm phù rể, cười vui như nở hoa.
Còn tôi thì biết cạn lời.
Tình yêu á… đúng là nhàm chán thật .
22
“Trì Dã tốt mà chị, chị nên yêu đương một lần đi .”
“Cậu không sợ à?”
“Anh ấy đánh người nhìn vậy hiền , ngoài mặt dữ bên trong mềm lòng đó. Ký túc bọn em có một bạn sinh viên nghèo, anh ấy âm thầm trợ giúp, em lỡ phát hiện thì còn anh ấy dọa im miệng luôn.”
Tôi nhếch mép: “Ý chị là, chị em đó!”
Trì Dã à… tất nhiên là tôi biết rồi.
Vì anh ấy là một người rất truyền thống mà.
“Chị ơi, đây là thư tỏ tình của hoa khôi nhờ em chuyển cho chị.”
Phương Dật Triết nhăn nhó khó chịu.
“Chị xem, nếu em giả gái thì chị ấy có thích em không?”
Tôi ngước lên: “Cậu thích hoa khôi vậy à?”
Nó cười hì hì: “Thật ra là em thích cái cảm thích một người .”
Tôi vỗ nhẹ đầu nó: “Vậy cảm thích là gì?”
“Câu này chị hỏi đúng người rồi!”
“Thích là cảm tê tê ngứa ngứa, chua chua ngọt ngọt, không là thấy nhớ, nhiều thì lại thấy phiền. Tóm lại là lúc nào cũng nghĩ tới người ta.”
“Giống như…”
Tôi nối lời nó: “Giống như chị đi ngang sân thể dục hết lần này tới lần khác, để được nhìn Trì Dã một chút.”
Phương Dật Triết đập đùi cái “bốp”: “Yes!”
Rồi sau đó mới phản ứng kịp, nước mắt cảm động rưng rưng: “Chị ơi, cùng chị cũng chịu…”
“Không xong rồi! Em quên , hôm nay anh ấy bay ra nước ngoài rèn luyện rồi! Một đi là tận nửa năm đó!”
23
Ký túc của Trì Dã đã dọn sạch trơn.
Phương Dật Triết ôm đầu hối hận: “Tất cả là do cái đầu em chậm tiêu!”
Tôi ôm lấy nó: “Có lẽ… đây là cái giá mà chị trả.”
Lúc Trì Dã yêu tôi nhiều nhất, tôi lại dẫm đạp lên tấm chân tình đó một cách hời hợt.
Đặt anh ấy lên đỉnh cao của cảm xúc, rồi đứng đó phán xét.
khi tôi… cùng cũng đủ dũng khí bước ranh giới đó, Trì Dã lại không còn chờ tôi .
Tôi vừa cười vừa rơi nước mắt: “Phương Dật Triết, sao chị lúc nào cũng kỳ cục này?”
Tôi thật sự rất ghét bản thân mình.
Cứ chuyện là trốn.
Ngày trước, tôi không dám cứu Phương Dật Triết.
Bây giờ, tôi lại không dám cứu chính mình.
“Chị ơi, không sao .”
Tôi hít sâu hơi, cố dùng sự bình tĩnh để xua đi nỗi sợ và mông lung trong lòng.
“Chị à, mọi chuyện rồi ổn .”
Thật ra, Phương Dật Triết không hề ngốc chút nào.
Nó còn hiểu rõ quy luật và sự tàn khốc của giới này hơn tôi.
24
“Chị, để em dẫn chị đi dạo giải khuây nha.”
Tôi lắc đầu chối.
Tôi không thể mãi trốn phía sau người khác.
Cuộc sống này là của tôi.
Lúc nhận ra, tôi lại bước tới sân thể dục phía Bắc.
Gió nhẹ thổi , trên thảm cỏ xanh rì lác đác vài cây cỏ dại.
Chúng đứng vững, chống chọi, vẫn quấn lấy .
Cỏ không người, cũng tuân theo quy luật cuộc sống.
“Chặn cậu ta lại, mau chặn cậu ta!”
“Trời đất ơi nhanh quá! Khóa này sinh viên đúng là khủng thật!”
“Không biết cậu ta à? Trì Dã đó! Thần bóng rổ của sân trường !”
“Hehehe, Trùm trường ca, em biết rồi nha.”
“Hehehehe, em cũng biết rồi.”
“……”
“Không , không , anh ấy toàn thắng, mất vui rồi.”
Trước mắt tôi xuất hiện một bóng người cao lớn.
lại không che nổi ánh nắng.
Vì… anh ấy chính là ánh sáng của tôi.
“Trì Dã, lần mà làm em khóc, em anh thiệt đó~”
Anh ấy cúi người xuống, cẩn thận lau đi giọt nước mắt trên mặt tôi.
“Vậy là cùng anh cũng câu được vợ rồi.”
“Người nỗ lực thì vận may không phụ lòng.”
Nụ hôn mát lạnh rơi xuống, xua tan mọi đơn trong lòng tôi.
Đặc biệt tuyên dương cậu nhóc Phương Dật Triết.
Cảm thích một người… thật sự rất tuyệt.
Rất hạnh phúc.
Còn chuyện tương lai nào ấy hả… đừng nghĩ nhiều quá.
Cứ tận hưởng hiện tại đi đã.
25
Tôi có một người chị, cực kỳ cực kỳ tuyệt vời.
Tôi yêu chị ấy vô cùng!
Hehe, chị ấy chắc chắn cũng yêu tôi cực kỳ cực kỳ nhiều!
“Chị ơi, tài trợ cho em cái điện thoại mới nha~”
“Mua!”
“Chị ơi, em muốn ăn lẩu~”
“Ăn!”
“Vậy, chị yêu dấu ơi, chị có thể đi xem chung kết cuộc thi múa quốc tế của hoa khôi với em không~?”
“Xem!”
“Không được!” – Trì Dã vỗ mạnh hất tay tôi ra.
Cảnh nhìn tôi chằm chằm.
Hứ, cái tên này lại ghen rồi! Còn dám đánh tôi !
“Chị à, chị xem kìa, anh ta đánh cậu em trai yêu dấu của chị đó!”
Chị tôi xoa đầu tôi: “Không đau, không đau .”
Tôi bĩu môi, được rồi.
Nể mặt chị, tha cho Trì Dã một lần.
Dù gì đánh thật thì tôi cũng chẳng địch nổi…
Không hèn nha, là quý cái mạng nhỏ này !
“Trì Dã, anh nhất định nhất định nhất định đối với chị tôi thật tốt, thật tốt, thật tốt !”
“Không thì tôi anh thật đó, đừng xem thường tôi, tôi chiêu thì không ai đỡ nổi !”
Anh ấy cũng xoa đầu tôi, dịu dàng : “Anh không để ấy buồn .”
“Anh khó khăn mới theo đuổi được vợ, ấy là mạng sống của anh. ấy muốn gì, anh cho cái đó!”
“Còn em, cậu em vợ quý hóa, em muốn gì anh cũng cho hết!”
Hehe, dù sao người họ thành đôi được, công của tôi lớn nha!
“Vậy thì em không khách sáo .”
“Em muốn toàn bộ tiền của anh, toàn bộ cổ phần, toàn bộ nhà cửa, toàn bộ tình yêu, toàn bộ mọi thứ… đều cho chị em!”
“Không làm được thì chị em tôi cùng anh!”
“Anh rể à, phúc phần của anh… còn đang ở phía sau đó~”