Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W3DgVltoL

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Tôi Tính Tình Lạnh , Lại Gả Cho Tổng Tài D /ụ /c V //ọ /ng Mãnh Liệt

Tôi tính tình lạnh , lại gả cho một vị tổng tài dục vọng nặng nề.

Lại một lần nữa từ chối lời cầu hoan của anh, tôi bỗng thấy làn bình luận bay qua.

【Kết hôn ba năm rồi, nữ phụ thanh lãnh chưa nam chính no lần nào.】

【Nam chính lại đi tắm nước lạnh rồi. anh cưới nữ chính có thể chất ma, tôi thật không dám tưởng tượng anh được ngon đến mức nào.】

【Nữ chính ma đã ứng tuyển được vị trí thư ký tổng tài rồi, mai chính thức đi , lành của nam chính sắp đến rồi.】

nam chính đi gặp luật sư ly hôn, anh muốn ly hôn càng sớm càng tốt, vậy giờ này nữ phụ vẫn còn tăng ca trong thư phòng, cười chết mất.】

Tôi đặt tập tài liệu trong tay xuống, đứng dậy đi gõ cửa phòng tắm.

Tiếng nước im bặt.

Giọng Hoắc Hàn Triệt khàn khàn vang lên:

“Có chuyện ?”

Tôi thấp thỏm nhưng vẫn lịch hỏi:

“Em bận xong rồi, có thể… tắm cùng anh không?”

01

Vừa dứt lời.

Phòng tắm yên tĩnh trong vài giây.

Tôi còn tưởng đó là lời từ chối im lặng của Hoắc Hàn Triệt.

Đang định xoay người rời đi.

Cửa phòng tắm mở hé ra một khe nhỏ.

Tay Hoắc Hàn Triệt vươn ra từ khe cửa, kéo tôi vào phòng tắm.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, lưng đã áp lên cánh cửa phòng tắm.

Gương mặt tuấn tú của Hoắc Hàn Triệt gần ngay mắt.

“Thật lòng à?”

Đôi mắt dài hẹp của anh như đang đánh giá con mồi, tôi chăm chú.

Ánh mắt tôi vừa vặn đối diện với lồng ng /ự /c rắn chắc của anh.

xuống nữa là múi c /ơ b /ụng săn chắc, rõ ràng.

Giọt nước men theo những r /ã /nh c /ơ b /ụng chảy xuống.

Ẩn vào chiếc khăn tắm buộc nơi eo.

Nghĩ đến đây anh hung mãnh đến mức nào.

Tôi hơi sợ.

Tôi ấp úng nói:

anh tắm xong rồi, cũng có thể ra ngoài …”

Khóe mắt tôi thoáng thấy khóe môi Hoắc Hàn Triệt khẽ cong lên, gần như không thể nhận ra.

Tay anh đặt lên eo tôi, ánh mắt nhuốm vẻ nóng bỏng:

“Anh có thể giúp em.”

Bình luận bay qua:

【Nữ phụ lại đang lạt mềm buộc chặt rồi.】

【Nam chính bây giờ đã là tên lên .】

【Cô ta tự dâng đến tận cửa, đúng là đưa than sưởi ấm tuyết rơi, đổ thêm dầu vào lửa.】

【Nam chính sao có thể cô ta đi?】

【Hí hí, e là cô ta không còn sức tự đi ra khỏi phòng tắm đâu.】

【Được nam chính bế ra ngoài cũng không phải là không được.】

【Còn có thể vừa đi vừa…】

【Nữ phụ không lại giống lần , ngất đi đấy chứ?】

【Nam chính có lực đó.】

Tôi rùng mình.

Tôi cũng chủ động với Hoắc Hàn Triệt.

Vào kỷ niệm một năm kết hôn của tôi.

Vừa hay đó tôi không phải đi .

Tôi nổi hứng chuẩn bị cho anh một bữa dưới ánh nến.

Còn rải cánh hoa hồng trong bồn tắm.

đó, Hoắc Hàn Triệt rất nhiệt tình.

Sau đó tôi ngất đi.

Tôi chỉ muốn một ly nước, Hoắc Hàn Triệt lại có thể dùng một đại dương nhấn chìm tôi.

Cho nên từ sau lần đó, tôi không dám quá chủ động với anh nữa.

02

Bị bình luận nói như vậy.

Tôi sợ giẫm lại vết xe đổ.

Nhưng bình luận nói, Hoắc Hàn Triệt đã đi gặp luật sư ly hôn.

Anh muốn ly hôn với tôi càng sớm càng tốt.

Hôn của tôi và Hoắc Hàn Triệt là do cha mẹ hai bên định ra.

Ba tôi có ơn với ba Hoắc.

Ban Hoắc Hàn Triệt không muốn cha mẹ can thiệp vào chuyện hôn nhân của mình.

Tôi nghe nói, lúc ba anh qua đời, anh nghĩ đến chuyện hủy hôn.

Là ông cụ Hoắc ra mặt, cưỡng ép giữ lại cuộc hôn nhân này.

họ Hoắc là hào môn đỉnh cấp, gia cảnh tôi chỉ ở mức trung bình.

Tôi gả vào họ Hoắc, quả thật là trèo cao.

Cũng may sau khi kết hôn, Hoắc Hàn Triệt đối xử với tôi rất tốt.

Có lẽ là vì báo ơn.

Tôi là vật học.

tiện cho tôi quan sát quy luật sinh trưởng của vật.

Sau khi cưới, Hoắc Hàn Triệt vung tay tặng tôi hẳn một ngọn núi.

Trên núi mọc đầy vật quý hiếm, còn có căn cứ dược liệu.

Hoắc Hàn Triệt bỏ ra số tiền khổng lồ xây cho tôi một phòng thí nghiệm trong núi.

Cùng với một căn tiểu viện dành riêng cho tôi.

Hoắc phu nhân, tôi không cần lo lắng những chuyện vụn vặt trong cuộc sống.

Tôi có thể vô tư vô lo, chuyên tâm dồn sức cho nghiệp nghiên cứu vật mình yêu thích.

Vì vậy, tôi không muốn ly hôn với anh.

ly hôn, ngọn núi đó có lẽ bị anh thu hồi lại.

Tôi biết đi đâu tìm được một người chồng có thể tùy tiện tặng tôi một ngọn núi nữa?

Huống Hoắc Hàn Triệt trẻ tuổi, tuấn tú.

Nhan sắc và vóc dáng đều thuộc hàng đỉnh cấp.

Đứa con tương lai của tôi có một người cha ưu tú như vậy, cũng xem như thắng ngay từ vạch xuất phát.

Ba năm , đúng là tôi đã lạnh với anh.

nguyên nhân anh muốn ly hôn với tôi là đời sống sau hôn nhân không hòa hợp…

Vậy tôi có thể thử… chủ động hơn một chút.

03

Một tiếng sau.

Hoắc Hàn Triệt bế tôi từ phòng tắm ra, nhẹ nhàng đặt lên giường.

Tôi mệt đến mức người như đang nằm trên mây.

Tôi mệt mỏi chúc anh ngủ ngon:

“Ngủ ngon.”

Hoắc Hàn Triệt ngẩn ra, cúi người sờ má tôi:

“Vậy là buồn ngủ rồi?”

Tôi gật , nghiêm túc nói:

“Ừm, em từ trên núi , rất mệt. Anh cũng ngủ sớm đi.”

Hoắc Hàn Triệt tôi chăm chú vài giây, muốn nói lại thôi.

Anh vừa cưng chiều vừa mất mát đáp:

“Được, vậy em ngủ đi.”

Tôi nhắm mắt lại, không đôi mắt vẫn còn đầy d /ục n /iệm của anh.

Vừa rồi tôi đã rất chủ động rồi.

Chắc là đủ rồi nhỉ?

Bình luận quét màn hình:

【Nữ phụ bị mù à, không thấy nam chính vẫn còn chưa thỏa mãn sao?】

【Nữ phụ thay đổi rồi, nhưng chỉ thay đổi một chút thôi, còn xa lắm mới đủ.】

【E là nữ phụ có hiểu lầm đó lực của nam chính?】

【Hoắc Hàn Triệt vừa rồi chỉ xem như khởi động thôi.】

【Anh đang chuẩn bị chạy marathon, nữ phụ đã đến vạch đích rồi à?】

【Chỉ mới cho chút món lạnh với canh, còn chưa đến món chính, nam chính sao no được?】

nam chính cưới nữ chính ma, là bữa tiệc thịnh soạn.】

【Đáng tiếc, đáng tiếc, một nam chính hung mãnh như vậy lại cưới phải nữ phụ thanh lãnh.】

【Thịnh thường ở trên núi, ở một lần là nửa tháng không .】

【Lần nào cũng phải Hoắc Hàn Triệt lái xe lên núi tìm cô ta.】

【Nhưng dù Hoắc Hàn Triệt có đến tìm, cô ta cũng vẫn đặt công việc lên hàng .】

【Cô ta thường cắm vào phòng thí nghiệm, bỏ mặc Hoắc Hàn Triệt trong tiểu viện.】

【Hơi tí là lấy lý do mệt từ chối nam chính.】

【Bận lên là ba tháng cũng không cho nam chính cơm.】

【Lương còn phát theo tháng, cô ta ở đây phát thưởng theo quý cho nam chính à?】

【Đàn ông bình thường còn không chịu nổi, huống nam chính là kiểu đàn ông nhu cầu cao.】

tôi là nam chính, cuộc hôn nhân này tôi cũng phải ly.】

【Nữ phụ đừng ngủ , tinh lực nam chính dồi dào đến mức còn có thể chiến đấu đến sáng.】

Có lẽ bẩm sinh tôi khá lạnh với chuyện nam nữ.

Một tiếng trong phòng tắm vừa rồi, với tôi nói thật đã đủ.

Tôi không còn chút sức lực dư thừa nào chơi với Hoắc Hàn Triệt đến tận sáng.

Tôi nghĩ, đợi tôi ngủ một giấc.

Cùng lắm sau khi tỉnh dậy, tôi lại bù đắp cho Hoắc Hàn Triệt.

Nghĩ vậy, cảm giác áy náy trong lòng tôi đi đôi chút.

vừa chạm gối, tôi đã ngủ thiếp đi.

Trong lúc mơ màng.

Tôi cảm nhận được một bàn tay lớn giúp tôi đắp chăn.

Tôi trở mình, tiếp tục ngủ.

Hoắc Hàn Triệt gương mặt say ngủ của tôi rất lâu.

Lâu đến mức ánh trăng ngoài cửa sổ bị mây đen che khuất.

Lâu đến mức ánh sáng nơi đáy mắt anh hoàn toàn xuống.

Tôi nghe thấy anh hé môi nói:

“Thịnh , ta ly hôn đi.”

04

Tôi mở mắt Hoắc Hàn Triệt.

Vẻ mặt anh u ám nặng nề, trông như đã suy nghĩ kỹ rồi.

Có lẽ vì đã được bình luận tiết lộ , tôi không tỏ ra quá kinh ngạc.

Tôi dụi mắt, bình thản hỏi:

“Mai nói được không?”

Vẻ thất vọng trên mặt Hoắc Hàn Triệt càng đậm hơn vài phần.

“Được.”

Anh đứng dậy, đi phía thư phòng.

Bình luận:

【Tôi phục rồi, nữ phụ không có tim.】

【Hoắc Hàn Triệt nói chuyện ly hôn với cô ta, cô ta lại bảo mai nói.】

【Thái độ này là ước Hoắc Hàn Triệt mau ly hôn với cô ta à?】

【Chỉ thiếu viết mấy chữ “tôi không quan tâm” lên mặt thôi.】

【Lần này Hoắc Hàn Triệt chắc thất vọng đến cùng cực rồi.】

【Vốn dĩ Hoắc Hàn Triệt cưới cô ta là báo ơn đời , căn bản không yêu.】

【Ly hôn xong, nam chính có thể thỏa thích với nữ chính ma rồi.】

【Đối với Hoắc Hàn Triệt nói, ly hôn sớm là giải thoát sớm.】

Bình luận đang xuyên tạc ý tôi, tôi không phải không quan tâm.

qua tôi tăng ca thí nghiệm trong phòng thí nghiệm.

Sáu giờ sáng mới tiểu viện ngủ.

Tổng cộng mới ngủ được bốn tiếng, đã bị đồng nghiệp trong phòng thí nghiệm là Giang Thần An gọi điện đánh thức.

Gần đây tôi đang nghiên cứu một loại leo đặc biệt.

Người bị gai đâm, m /áu n /ặn ra biến thành màu xanh .

Toàn thân n /óng r /ực khó chịu, không khác uống th /u /ốc tr /ợ h /ứng.

Thậm chí còn gây nghiện, người bị đâm muốn tiếp tục dùng gai đâm mình.

Bị đâm nhiều lần, gây biến dị thể chất.

tôi đặt tên cho loại leo này là leo ma.

tôi không biết đã có bao nhiêu người bị gai leo ma đâm.

Hiện tại, dự án phòng thí nghiệm của tôi là chiết xuất thành phần đặc biệt trong leo ma, đồng thời nghiên cứu thuốc giải.

Giang Thần An nói trong điện thoại rằng anh ấy có phát hiện quan trọng.

Vì thế, tôi dậy chạy đến phòng thí nghiệm, vùi vào thí nghiệm.

Bận đến sáu giờ chiều mới lái xe họ Hoắc.

cơm xong lại vào thư phòng tra tài liệu, tra văn hiến.

Tôi có thể chống đỡ không ngủ gục trong phòng tắm đã là giỏi lắm rồi.

Giờ phút này, dù trời có sập xuống cũng không thể ngăn tôi ngủ.

Bình luận:

【Được được được, cô cao quý, cô thanh lãnh.】

nghiệp đứng thứ nhất, nam chính đứng sang một bên chứ .】

【Tôi chen ngang một câu, Thịnh có chí tiến thủ trong nghiệp là chuyện tốt.】

【Nhưng thứ Hoắc Hàn Triệt cần là một người có thể cung cấp giá trị cảm xúc cho anh ấy.】

【Cho nên hai người họ căn bản không hợp.】

【Kết hôn chỉ là gượng ép ghép lại, hai đều mệt.】

【Những bị xem nhẹ, bị lạnh như vậy, Hoắc Hàn Triệt đã chịu đủ rồi.】

【Hoắc Hàn Triệt đang ở trong thư phòng soạn thỏa thuận ly hôn rồi.】

【Thịnh cứ sống đời với phòng thí nghiệm của cô ta đi.】

Trong mơ tôi cũng đang thí nghiệm.

Tôi mơ thấy ngay khi tôi sắp nghiên cứu ra thuốc giải.

Cửa phòng thí nghiệm chậm rãi mở ra.

Vệ sĩ thân cận của Hoắc Hàn Triệt lấy giấy niêm phong ra, dán lên cửa phòng thí nghiệm.

Vệ sĩ cung kính nói:

“Phu nhân, Hoắc tổng muốn thu hồi ngọn núi này, phòng thí nghiệm cũng phải niêm phong lại. Ngài ấy hạn cho phu nhân trong ba phải dọn đi.”

Cảnh tượng trong mơ xoay chuyển.

Tôi ôm chân Hoắc Hàn Triệt:

“Đừng , Hoắc Hàn Triệt, có thể đừng ly hôn với em không? Có thể đừng thu phòng thí nghiệm đi không?”

Trong mơ, Hoắc Hàn Triệt ném thỏa thuận ly hôn vào mặt tôi, lạnh lùng nói:

“Không thể.”

05

Sáng sau.

Tôi bị bình luận đánh thức.

【Cười chết mất, nữ phụ mơ cái loạn xạ vậy?】

【Cũng khá buồn cười, trong mơ cô ta còn ôm chân nam chính cầu xin anh ấy.】

【Cảm giác tương phản cực mạnh.】

ngoài đời cô ta có giác ngộ như vậy, Hoắc Hàn Triệt cũng không đến mức muốn ly hôn.】

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.