Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 12

Tôi uống ngà ngà nên nghiêng đầu nằm xuống bàn, tiếp tục nhìn hắn ngây ngô cười.

Hắn cũng bật cười, đỏ .

Chúng tôi nhìn nhau cười ngu ngơ…

Sau đó, hắn dần dần thu lại ý cười.

Tôi cũng hạ khóe môi.

Cố Diệp Huy nhìn tôi chằm chằm.

Tôi nheo nheo mắt, nhiên đổi thành so tài xem ai nhìn lâu không mắt.

ngươi Cố Diệp Huy đen láy, nhìn thẳng tôi, không mắt.

Tôi chơi để cho hắn phải chịu thua. Kết quả đúng lúc này hắn lại chậm rãi vươn tay ra.

Cũng chơi à? Đừng hòng lừa tôi ——

Tay Cố Diệp Huy nhàng xẹt qua ch.óp tôi, có chút ấm áp. Hắn dùng đầu ngón tay điểm tôi, những ngón tay khác không lướt qua má tôi.

Tôi giật mình.

Đây là trò gì vậy?

Nhưng khi tôi kịp phản ứng lại thì nhận ra mình thật sự mắt!

! rùa rụt đầu chơi bẩn này! Tôi không phục!!!

Tôi kéo Cố Diệp Huy ra chơi thêm ván nữa, lần này còn gọi người tới làm trọng tài.

Cuối cùng chúng tôi hi hi ha ha tương lai, chán chê cũng đến lúc tàn tiệc, mỗi bảy tám người chia nhau ra, đưa từng người về nhà an toàn.

Tôi nhớ mang máng có người còn chọc tôi với Cố Diệp Huy hôm nay cuối cùng cũng không oánh nhau.

Tôi về đến nhà, lăn ra giường ngủ thiếp .

Tôi thở dài một , không cho Cố Diệp Huy có cơ hội chen : “Tôi thấy thật bất công! Thật mất ! Thật hổ thẹn! Hạ Khả Hân lúc cũng chơi bời! Thế mà lần thi cũng top 10! Haiz! Còn tôi đến chếc sống lại có thể đứng đầu, thật là không còn !”

“Tôi biết cách tỷ thí hai cậu rồi, đang so xem ai mất hơn, ai tổn thương mình tàn nhẫn hơn à ——” một bạn mập mạp cười lớn: “Hai người có bệnh à!”

“Sau đó còn thuận tiện “ sướng”!” 

người lại cười phá .

Cả bữa tiệc sau đó chúng tôi thường xuyên “ c.h.ử.i mình”, tôi một câu hắn một câu, người lại chêm vài câu… Bữa tiệc khá náo nhiệt, chúng tôi nhớ lại những kỉ niệm thời cấp 3 mình —— có vui, có buồn, có xấu hổ, có hoảng sợ, cùng nhau căng thẳng trước kì thi đại

Ôi, thời cấp 3 thật tuyệt.

Hơn 9 giờ, ăn uống nhậu nhẹt xong, người càng nhiệt hơn, có chơi đổ xúc xắc, có chơi UNO, có cùng nhau chơi Vương giả, rồi còn cùng quay trend tiktok,…

Tôi lười biếng ngồi tại chỗ, uống cũng nhiều nên ngả người về sau ngồi nhìn người chơi đùa, thỉnh thoảng cười lớn theo người.

Quay đầu sang phát hiện không biết từ lúc Cố Diệp Huy chuyển sang ngồi ở ghế đầu bàn bên kia, cách tôi một đoạn.

Trong một lần cười lớn, tôi quay đầu sang, đúng lúc nhìn thấy Cố Diệp Huy, hắn cũng đang nhìn tôi.

Tôi uống ngà ngà nên nghiêng đầu nằm xuống bàn, tiếp tục nhìn hắn ngây ngô cười.

Hắn cũng bật cười, đỏ .

Chúng tôi nhìn nhau cười ngu ngơ…

Sau đó, hắn dần dần thu lại ý cười.

Tôi cũng hạ khóe môi.

Cố Diệp Huy nhìn tôi chằm chằm.

Tôi nheo nheo mắt, nhiên đổi thành so tài xem ai nhìn lâu không mắt.

ngươi Cố Diệp Huy đen láy, nhìn thẳng tôi, không mắt.

Tôi chơi để cho hắn phải chịu thua. Kết quả đúng lúc này hắn lại chậm rãi vươn tay ra.

Cũng chơi à? Đừng hòng lừa tôi ——

Tay Cố Diệp Huy nhàng xẹt qua ch.óp tôi, có chút ấm áp. Hắn dùng đầu ngón tay điểm tôi, những ngón tay khác không lướt qua má tôi.

Tôi giật mình.

Đây là trò gì vậy?

Nhưng khi tôi kịp phản ứng lại thì nhận ra mình thật sự mắt!

! rùa rụt đầu chơi bẩn này! Tôi không phục!!!

Tôi kéo Cố Diệp Huy ra chơi thêm ván nữa, lần này còn gọi người tới làm trọng tài.

Cuối cùng chúng tôi hi hi ha ha tương lai, chán chê cũng đến lúc tàn tiệc, mỗi bảy tám người chia nhau ra, đưa từng người về nhà an toàn.

Tôi nhớ mang máng có người còn chọc tôi với Cố Diệp Huy hôm nay cuối cùng cũng không oánh nhau.

Tôi về đến nhà, lăn ra giường ngủ thiếp .

một tháng rưỡi trôi qua mà chúng tôi vẫn chưa đổi ngược lại được.

Nhưng cũng không thể không năng lực thích ứng người rất mạnh, tôi với Cố Diệp Huy càng quen với việc dùng thân thể đối phương, sống cuộc sống đối phương.

thường lệ, ban sẽ giữ liên lạc thường xuyên, buổi tối giúp nhau thêm hoặc giải công việc ban .

này kéo dài, chúng tôi cũng lười chỗ này chỗ kia nên buổi tối về thẳng nhà thêm cho tiện.

này chúng tôi cũng cãi nhau một lần.

“Lần trước ở nhà cậu rồi, lần này đến nhà tôi!”

“Hôm trước cũng là ở nhà cậu mà!”

“Chúng ta luân phiên , hôm nay nhà cậu mai nhà tôi, mỗi người ở nhà mình một đêm.”

Cứ vậy, chúng tôi thay phiên đến nhà đối phương.

Việc này giúp chúng tôi cách lại được về nhà mình, thăm bố mẹ một chút, giải được nổi khổ “có nhà không thể về”, “có bố mẹ không thể gặp.”

Nhưng… giải được vấn đề sinh hoạt thật đấy, chúng tôi lại không ý thức được sẽ có khác nảy sinh ——

Khi về nhà tôi (Hạ Khả Hân):

Tôi với Cố Diệp Huy vừa nhà, mẹ tôi liền tươi cười niềm nở, đến cầm đồ trong tay tôi, ánh mắt tỏa sáng đầy hưng phấn.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.