Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 17

Lúc tôi đang bẻ cổ bẻ tay kêu “răng rắc” ngoài nhà có tiếng động, tiếng mở thay giày, nhưng không ai tiếng.

Chắc là khách của chú dì hoặc là shipper. Nhưng sao lại không gì nhỉ… chú dì cũng không chào luôn ?

Nhưng thôi tôi cũng chẳng quan tâm.

Giãn gân cốt xong, tôi lại ngồi giường, lâm trầm tư.

Mông tôi vừa chạm xuống giường phòng ngủ bị mở .

Tôi quay đầu , thấy Cố Diệp Huy đứng ở , cả người đầy vẻ mệt mỏi, trợn tròn mắt nhìn tôi.

Ánh mắt đó tôi chưa từng thấy, hắn mở to mắt, trong đó có cảm xúc gì đó khó , không ác ý cũng không vui mừng —— chung là tôi chẳng .

Hắn thở phì phò, nhìn tôi, ngập ngừng mãi mở miệng: “Cậu…”

“Cậu có khỏe không?”

Tên chếc dẫm này bị đ.i.ê.n ?

Tôi liếc nhìn hắn một cái quay đi luôn.

“Cậu tới đổi lại thân thể ?” Tôi .

“Ừ…”, hắn gật đầu mạnh, ch.óng đóng lại, bỏ ba lô trên vai xuống: “Tôi tới giải trừ… ma pháp, nhất định là có cách. tôi thử xem.”

?!

Tôi nghe vậy, tinh thần tỉnh táo: “ ? Oắt con chếc dẫm này giờ nghĩ ?!”

Cố Diệp Huy quay nhìn tôi.

Tôi hồi phục tinh thần trừng mắt nhìn lại hắn, hai chúng tôi lại nhìn nhau không chớp mắt như trước kia

Ý thức được điều này, tôi ch.óng khôi phục vẻ mặt lạnh nhạt, quay đầu đi chỗ khác.

“Tôi… tôi giải thích một ”, hắn quay , cả người cứng đờ: “Hôm 25 đó tôi uống rất nhiều, về nhà say khướt. Sau đó…”

Hắn né tránh ánh mắt tôi: “Sau đó vì uống say quá nên tôi mạng xem, xem xong làm theo. Không tôi cố ý nhắm cậu, chỉ là tại say rượu làm càn thôi. Hôm sau tôi cũng quên hết mọi chuyện.” Hắn lẳng lặng ngẩng đầu , nhìn tôi một cái: “Tôi muốn giải thích như vậy tránh cậu lầm.”

Bộ dáng dè dặt như vậy, lần đầu tiên tôi thấy ở Cố Diệp Huy.

Tôi im lặng dùng ánh mắt nghi hoặc đ.á.n.h giá hắn, sau đó đột kêu : “, , .”

Cố Diệp Huy giật nảy mình.

Tôi vỗ tay thúc giục: “Cậu có cách gì? Có cách không?! Giải chú thế nào?!”

Tôi đẩy giường : “Tôi lau sạch ma pháp trận đi .”

Hắn trố mắt nhìn bộ dáng sốt ruột đến ngốc nghếch của tôi, khóe miệng giật giật, cuối cùng trong mắt có ý cười: “Ừm… Cậu giỏi lắm.”

?

Còn ???

Đầu tôi đầy dấu chấm.

Hắn khởi động bàn, trầm giọng : “Tôi cảm thấy… có khả năng đáp án ở trong trang web kia, giờ nghĩ lại thấy… cái web ấy có kỳ lạ…”

“Nhưng mà lúc ấy tôi uống say quá nên không ý…” Hắn đang lầm bầm lầu bầu đột im bặt, quay nhìn tôi đang chăm chú nhìn .

Tôi cũng quay nhìn hắn. Khoảng cách gần nhưng tôi không quan tâm.

“Sao thế?” Tôi .

“…… Cậu kề sát quá.” Hắn sửng sốt, mãi thốt một câu.

“Sao? Sợ tôi oánh cậu ?” Tôi chớp chớp mắt, .

Lông mi hắn run run, tầm mắt: “Cậu có thể… đừng nhìn được không?”

“Không được.” Tôi tiếp tục : “Tôi không xem sao được? Nhỡ cậu tiếp tục chú tôi, còn luôn Lời Nguyền Chếc Người sao?”

Hắn cau mày, lại ngẩng nhìn tôi, trong mắt có tức giận, lại còn… tủi thân. Hắn mím c.h.ặ.t môi.

giúp cậu… giúp chúng ta trở về cuộc sống bình thường, chúng ta cùng nhau xem đi.” Hắn quay mặt nhìn về phía , khẽ .

Không thế sao?

Tôi trừng mắt nhìn hắn đầy khó nhìn .

Hắn nhẹn lướt qua cả một lượt lịch sử duyệt web, sau đó ấn một trang —— trong phần lịch sử có khóa mật khẩu.

Wow. Oắt con này. Ghê gớm !

sổ trang bật , tôi căng thẳng nhìn chằm chằm.

Đó là một trang chuyên về ma pháp với giao diện bắt mắt.

Đầu trang có một câu:【Bạn từng ghé thăm trang web, đây là giao diện riêng dành cho bạn, trang độc quyền của bạn】

Tôi hào hứng.

Kéo chuột xuống dưới, qua một đống trang trí hoa hòe hoa sói, giữa lại hiện một dòng thông báo: 

【Bên dưới là tâm nguyện bạn muốn thực hiện được lưu lại.】

Tôi đột căng thẳng, tim đập thình thịch, chuẩn bị cho thời điểm sự được phơi bày.

Nhưng trong lúc tôi khẩn trương nhìn lại không thấy giao diện web được kéo tiếp.

Tôi đang định quay trừng Cố Diệp Huy giao diện bắt đầu được kéo tiếp.

Con chuột lướt qua những phần trang trí.

Tôi chăm chú nhìn, nín thở.

Cuối cùng giữa cũng thấy một khung văn bản, bên trong là một dòng chữ cực kỳ bắt mắt: 

【Tôi ước Khả Hân cũng thích tôi.】

Tôi ngạc .

Tôi sửng sốt.

Tôi tròn mắt nhìn Cố Diệp Huy bên cạnh.

Hắn không nhìn tôi, mắt chăm chăm , mặt không biểu tình, khẽ : “Cậu thấy đáng ghét cứ ghét nhưng sự chính là như vậy.”

Tôi khiếp sợ nhìn Cố Diệp Huy, mãi phản ứng lại được, chớp chớp mắt: “Nhưng… Nhưng mà… Cậu, cậu còn chú…”

Hắn không gì, lông mi rủ xuống, chớp chớp vài cái.

“Trong… trong nhật ký của cậu còn viết tên tôi…”

“Sao tôi lại viết tên cậu, cậu còn không sao?” Cố Diệp Huy đột .

Trái tim tôi đập thình thịch.

“Cậu… cậu… cậu còn tô đen mặt tôi trong tranh…!”

“Trước đó tôi vẽ cậu…” Hắn cúi đầu, giọng rầu rĩ: “Tôi tô đen là vì… không muốn… không muốn bị lộ là tôi vẽ cậu.”

P/S: Vũ Nhi

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.