Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

Lúc say, hắn thậm chí còn nói tùy tùng rằng, người trong kinh thành ai nấy đều bảo Yên là đệ nhất mỹ nhân, chẳng là vì họ chưa từng thấy Như mà thôi.

Lời này truyền đến tai Trương Yên Nhi, khiến ả ghen tị đến phát điên.

Lúc Giang Dung Cẩn ra ngoài, ả dẫn theo Trương thị xông vào viện ta.

Không vào thì thôi, vừa viện, Trương Yên Nhi đã bị những thứ vàng son lộng lẫy bày khắp nơi làm cho nhức mắt.

Tất cả đều là đồ Giang Dung Cẩn tặng ta, nào là ngọc thạch, châu báu, trong viện còn có cây đào do chính hắn trồng cho ta.

Mà Trương Yên Nhi gả vào phủ lâu như vậy, Giang Dung Cẩn chưa từng làm những việc này cho ả.

Oái oăm thay, Nhụy còn ở bên cạnh vui vẻ bổ sung thêm:

“Như , Hầu gia đã sai người văn tự đất đai điền trang và tiệm về rồi.

Các hiệu ở phía đông thành cùng điền trang ở phía tây đều tặng cho để phòng thân. Ngài ấy còn bảo nếu thấy chưa đủ thì cứ đòi thêm, chỉ cần ngài ấy có thể cho thì đều sẽ dành hết cho .”

Trương thị và Trương Yên Nhi nghe xong liền cuống quýt cả .

Trương thị nhanh tới, túm Nhụy: “Ngươi nói cái gì? Chính thê như chúng ta còn chưa chia chác gì, Hầu gia lại đem nhiều gia sản như cho một đứa thiếp còn chưa ?”

Nhụy chẳng hề sợ hãi Trương thị, nàng gạt bà ta ra, lớn tiếng đáp: “ lại không thể? Bà cứ ra ngoài mà nghe ngóng xem. Các công t.ử trong kinh thành này vì muốn nói Như một câu mà vung nghìn lạng bạc cũng không tiếc.

chúng ta cũng là nể tình Hầu gia chân thành thương, đối xử tốt người nên bằng lòng tới hầu phủ này đấy.”

“Hầu gia cho những thứ này là lẽ đương nhiên. Nếu ngài ấy cho ít, chúng ta mà ra khỏi này thì có biết bao vương tôn công t.ử sẵn sàng dâng cho người nhiều hơn .

Dẫu Hầu gia cũng đã nói rồi, danh môn khuê tú trong kinh thành này nhiều như lông tơ trên người bò, Như thì chỉ có một mà thôi.”

Nhụy những ngày này theo ta đọc sách viết chữ, giờ đây đã trở nên mồm mép lanh lợi, lời nói nhanh như sáo. Nàng nói câu nào, sắc mặt Trương Yên Nhi lại tái một phần.

Thực tế, một nữ nhân không có ngoại chống lưng như ta, dù nào cũng không nên có gan khiêu khích đại thư họ như vậy.

ngặt nỗi, Trương Yên Nhi sau khi gả vào hầu phủ đã cắt đứt liên lạc gia.

Một mặt là vì ả không thích phụ mẫu ta, mặt khác cũng là vì ả chột dạ, sợ liên lạc nhiều sẽ bị lộ tẩy.

Thực ra dù không tìm ngoại, đối mặt một đứa con gái gia đình gia có thói “trọng thiếp khinh thê”, họ cũng có cách để đối phó.

Trương Yên Nhi vốn chẳng phải con gái gia.

Ả chưa từng học cách làm chủ mẫu, trong đầu chỉ toàn chuyện đương tình ái vụn vặt.

Giang Dung Cẩn, đó là người đàn ông tốt nhất gian mà ả từng gặp.

Ả vốn tưởng Giang Dung Cẩn Yên, nên bất chấp thủ đoạn để trở thành Yên.

giờ ả lại phát hiện ra, người Giang Dung Cẩn lại là ta.

Ngay đêm , khi Giang Dung Cẩn rượu và nghỉ lại phòng ả, hắn đã ôm c.h.ặ.t ả.

Trương Yên Nhi thẹn thùng khôn xiết, đang định động tình thì Giang Dung Cẩn lại rõ mặt ả:

“Xin lỗi, ta lại nhầm nàng thành…”

Giang Dung Cẩn chưa nói hết câu, rõ ràng điều hắn muốn nói là: Ta lại nhầm nàng thành Như .

Nói xong câu đó, Giang Dung Cẩn buông Trương Yên Nhi ra, quay người ngủ thiếp .

Chỉ để lại một mình Trương Yên Nhi thao thức, nước mắt rơi lã chã đến tận bình minh.

Ta nghe thấy Trương thị đang khuyên nhủ Trương Yên Nhi.

Ả khóc rống : “Chính thê thì đã ? Không có tình Hầu gia, cái danh chính thê này còn có ích gì chứ?”

Ta đúng lúc tới, đưa thứ đồ trong cho ả:

“Đây là nhị thập tứ ta nấu, phu nhân một chút để hạ hỏa .”

Trương Yên Nhi đẩy chén ta ra: “Ai thèm ngươi dâng chứ?”

ngay khoảnh khắc sau, ả đột nhiên sững người.

Ả hỏi: “Ngươi vừa nói này tên là gì…?”

nhị thập tứ.” Ta cong mắt cười dịu dàng.

Trương Yên Nhi đột nhiên run lẩy bẩy.

Ta biết ả đã nhớ ra rồi.

Xuyên lớp lớp thời gian, trở về viện t.ử xanh mướt cỏ cây ở phủ năm nào, ta đem chén trong chia cho nha hoàn thân cận: “Đây là thảo mộc tự ta nghiên cứu, bên trong có hai mươi tư loại thực vật, rất tốt cho cơ thể. Yên Nhi, ngươi cũng một chén , xong sẽ hết nóng trong, mấy nốt mụn trên mặt sẽ không bị mưng mủ nữa.”

Ta mỉm cười Trương Yên Nhi.

Ả toàn thân run rẩy chằm chằm ta: “Ngươi… ngươi là…”

Ả xông xé mở y phục ta, thấy một vết bớt màu xanh nơi bả vai.

Lần này, sắc mặt Trương thị cũng biến đổi.

Họ cuối cùng cũng biết ta là ai.

Trương Yên Nhi khóc rống đầy tuyệt vọng:

“Ta là Như !

Người vô số công t.ử kinh thành ngưỡng mộ lẽ ra phải là ta! Người Hầu gia hết lòng sủng ái lẽ ra cũng phải là ta!

Ta là đệ nhất mỹ nhân đó!

Tại ta lại đổi thân thể này cho ngươi? Ta muốn đổi lại!”

Đột nhiên, mắt ta tối sầm.

Cảm giác như trời đất nứt toác bao vây ta

Đến khi tỉnh lại, Trương thị đang đỡ ta.

Bà ta lo lắng tôi, nhỏ giọng gọi: “Yên Nhi! Yên Nhi! Con không chứ?”

Ta bật cười.

Khẽ vỗ nhẹ Trương thị, ta nói khẽ: “Con không đâu — Trương má má.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.