Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Không biết đã hôn bao lâu, trước mắt tôi bắt xuất hiện ảo giác, tôi
thấy khuôn ban của Lục Hoài An.
Trên môi Lục Hoài An dính đầy son môi, bộ dạng trông cứ bị “dày vò” xong
vậy.
Tôi thở hổn hển, nuốt nước miếng ừng ực, cái vẻ này của hắn đúng là khiến
người ta chỉ muốn chuyện biến thái thôi.
Tôi đưa tay chạm vào hắn, lướt xuống cổ họng, rồi khi định xuống thấp hơn
nữa Lục Hoài An đã tóm c.h.ặ.t tay tôi.
“Hôn thôi không đủ à, muốn động tay động chân?”
Ơ, đổi lại rồi à? Không phải ảo giác?
Tôi hoảng hốt định ngồi dậy, không ngờ do giữ nguyên tư thế này quá lâu nên chân
bị tê cứng, lại ngã nhào vào lòng hắn.
Giọng Lục Hoài An trầm xuống, đầy vẻ mê hoặc: “Sao hả? Thực sự muốn ‘thượng’ tôi
luôn à?”
Não tôi bỗng dưng chập mạch: “Được không?”
Lục Hoài An đứng dậy ép sát tôi vào lưng ghế sofa, tóm tay trái tôi ấn sang
một bên, từng chút một cạy mở nắm đ.ấ.m đang siết c.h.ặ.t, rồi đan c.h.ặ.t mười ngón
tay với tôi.
Ngón tay thon dài của Lục Hoài An đưa lên, mở thêm chiếc cúc áo sơ mi phía
trên.
“Thế này đã được chưa?”
Tôi liếc xương quai xanh lộ ra cơ n.g.ự.c thoắt ẩn thoắt hiện của Lục Hoài
An, run cầm cập đưa tay cài lại cúc áo hắn.
Đúng là muốn mạng người mà, cái cơ thể này trước tôi tự sờ hàng ngày
thấy cảm giác .
Thế quái nào cái hành động này do Lục Hoài An ra lại khiến tâm thần tôi
bất định thế này?
“Lục Hoài An, hình tôi bị chảy máo mũi rồi.”
Lục Hoài An bật cười thành tiếng: “Đồ không có tiền đồ.”
đột ngột bị đẩy ra, thấy cảnh tượng trước mắt, tiếng nô đùa ầm ĩ ngoài
bỗng im bặt.
7
“Xin lỗi, xin lỗi nhé, nhầm phòng rồi, người cứ tiếp tục .”
“Ơ, không phải phòng 203 à? Đây đúng mà, kéo tao cái —”
Bị cắt ngang vậy, bầu không khí ái muội tan biến một mống.
Tôi nghiêng tránh né ánh mắt của Lục Hoài An, quay đã thấy khuôn
của nàng tóc ngắn bị kéo ra ngoài nãy.
“Tiểu Ngư, người đang cái đấy?”
Tôi giật nảy mình, vệt đỏ trên vẫn chưa kịp tan.
“Tôi…”
“Tóc của Tiểu Ngư bị mắc vào cái đồ trang trí này, cậu bật đèn lên ! Tối
quá tôi không rõ.”
Cùng ăn mừng có bạn nữ khác trong đội bóng rổ, có một người bận việc
nên không .
“Ồ, mọi người vào ! Tớ đã bảo là không nhầm phòng mà lị.”
Tôi ra ngoài , chỉ khép hờ một khe nhỏ, có bốn đôi mắt đang đảo liên
tục rang lạc.
Ước chừng ngoại trừ nàng tóc ngắn “thẳng ruột ngựa” kia ra, những
người lại đều đã biết chuyện xảy ra.
Ánh mắt người kia chúng tôi đầy vẻ sâu, không có chút ý tốt, thậm
chí là ác ý xảo quyệt!
Cũng nhờ sự đơn thuần của nàng tóc ngắn mà giải vây được tôi, tóm lại,
ấy là một người tốt.
Mọi người đặt đồ xuống bắt chọn bài hát.
Bài hát tiên là… “Nụ hôn ở khắp mọi nơi” của Dương Thiên .
Lục Hoài An vung tay một cái, chọn ngay bài “Một nụ hôn thiên hoang”.
Cái thằng cha chếch tiệt này!
“Sao bọn Miên Miên vẫn chưa nhỉ?”
Lời dứt, phòng bị đẩy ra một cách bạo lực, Thẩm hớt hải xông
vào quét mắt một vòng.
“Miên Miên mất tích rồi!”
8
Từ miệng Thẩm tôi mới biết, Miên Miên định “Có Một
” ở phố Nam để bó đã đặt trước tôi, rồi bảo anh ta mua xong
đồ ăn vặt ra trạm xe buýt gặp nhau.
Thế nhưng Thẩm đợi tận một tiếng rưỡi mà vẫn thấy bóng dáng
ấy đâu, điện thoại “thuê bao quý khách gọi hiện không liên lạc được”.
Trán Thẩm lấm tấm mồ hôi, thấy trong phòng bao cũng không có
Miên Miên rõ ràng là đã xoắn hết cả quẩy lên rồi, anh ta bảo đã lùng
sục quanh đây một vòng mà vẫn thấy tăm hơi.
Nghe thấy cái tên kia, tôi bỗng thấy quen thuộc lạ, rồi chợt nhớ ra
nguyên chủ từng thuê người định “dạy bảo” Miên Miên một bài học,
địa điểm ra tay chính là gần đó.
Vị trí đó hơi hẻo lánh, có một con hẻm nhỏ khuất tầm mắt. Chủ là
họ hàng của Miên Miên, thỉnh thoảng ấy vẫn hay qua đó giúp đỡ.
“ bà ở lại đây báo cảnh sát . người theo tôi ,
nói, nhanh lên!”
gã mà nguyên chủ thuê ít nhiều đều có tiền án tiền sự, đ.á.n.h nhau nể
nang đâu. bạn nữ trong đội bóng mà theo tới chắc chỉ có nước chịu trận.
Chúng tôi chạy lòng vòng bảy tám lượt mới được con hẻm, Miên Miên
này đang bị năm gã xăm trổ đầy mình dồn vào góc tường.
“Miên Miên!”
Thẩm Lục Hoài An thuận tay quơ luôn cây gậy gỗ gần đó, lớn
tiếng quát dừng lại. Gã cầm chột mắt liếc chúng tôi một cái, rồi ra
hiệu đám đàn em xông lên trực chiến luôn.
Lục Hoài An kéo tôi ra sau lưng, cầm gậy múa một vòng đẹp mắt, khí thế bỗng chốc
trở nên sắc lạnh. Cái thằng này, này mà không quên màu, đúng là vái
lạy ông cháu luôn!
Tôi vội vàng móc điện thoại báo địa chỉ chi tiết cảnh sát, sau đó đứng bên
cạnh rình rập thời cơ cứu Miên Miên ra. Nói nói, ông tướng
này đ.á.n.h đ.ấ.m cũng ra này nọ phết đấy.
Gã chột mắt thấy tình hình không ổn cũng nhảy vào cuộc hỗn chiến. Tôi lén lút
lách về phía Miên Miên, ấy bị trật khớp chân nên lại cực kỳ chậm chạp.