Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

3

Ta chỉ đành nói:

thứ khác thì thôi, nhưng Bản Nhi cũng tới tuổi khai trí rồi, tiền học cho tiên vẫn nên đóng.”

sau này Bản Nhi thi đỗ tú tài, cũng xem như con có chỗ dựa.”

Trần ma ma cười lắc đầu.

“Đợi Bản Nh thi đỗ tú tài? Biết phải chờ tới năm ?”

“Ta chẳng bằng con tìm một vị phu quân tốt trước đi, như vậy chúng ta mới sự có chỗ dựa!”

Nói xong, bà lại bắt đầu lo liệu sự cho ta.

Ta mặc cho lão nhân gia bận rộn.

Có như vậy cuộc sống mới có thú vị.

sự gặp được người tốt.

Gả chồng cũng chẳng phải chuyện xấu.

Ta không cần vì Tiêu Huyền Quân từ nay sợ hãi tất cả nhân trên .

Trần ma ma xem ta như bảo bối.

Người tới cầu không ít, nhưng người bà vừa ý lại chẳng có mấy.

Đồ tể ở thành Đông không được.

Bà chê người ta thô lỗ.

Thương nhân bán gạo ở thành Tây cũng không được.

Bà chê người ta quá khôn khéo thực dụng.

Bà mối mặt cười lòng chẳng cười:

“Kén chọn như vậy, e là sẽ chậm trễ thành lão cô nương mất thôi…”

Trần ma ma tức giả vờ thở dài:

“Dù sao cũng phải xứng đáng với vong linh biểu tỷ dưới suối vàng của ta chứ…”

Ta cố nhịn lắm mới không bật cười thành tiếng.

thường, cuộc sống của ta vô cùng nhàn nhã thư thái.

việc ở nhà thêu thùa việc vặt, ta còn dạy mấy tiểu cô nương hàng xóm học chữ.

Mùa xuân ở Giang , mưa bụi mịn như tơ, âm thầm thấm vào vạn vật.

Hôm ấy, ta đang dạy bọn trẻ đọc:

“Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân.”

ngõ bỗng truyền tới một giọng nói ôn hòa:

“Ngõ sâu sáng sớm bán hoa hạnh.”

Ta ngẩng đầu nhìn lên.

Một t.ử tuấn tú cao gầy đang đứng nơi .

Hắn mặc trường sam xám đã cũ.

Giữa chân mày mang nét tinh tế cùng khí chất thư quyển hiếm ở kinh thành.

Hóa ra lại là tiên dạy học của Bản Nhi — Thẩm Trạch.

Hắn chắp tay với ta.

“Đã quấy rầy rồi.”

Lần này Thẩm Trạch tới, là vì Bản Nhi đ.á.n.h nhau với bạn học.

Hai đứa vốn là bằng hữu.

Sau giờ học lại xảy ra tranh cãi.

Bản Nhi đ.á.n.h người ta tới chảy cả m.á.u mũi.

Ta tức hít sâu một hơi lạnh.

Bản Nhi xưa nay ngoan ngoãn thà.

Trần ma ma lúc cũng sợ nó bị bắt nạt.

Ai ngờ lại có tiên phải tìm tới tận cửa vì chuyện đ.á.n.h nhau.

Trong lòng ma ma Trần rõ ràng vui.

Nhưng mặt vẫn cố ra vẻ tức giận:

“Dám đ.á.n.h nhau trong học đường, hôm nay bà đây nhất định lột da ngươi!”

Ta cũng giả vờ ngăn cản bên cạnh.

“Biểu di, Bản Nhi biết sai rồi!”

Thẩm Trạch: “…”

Hắn day day mi tâm, rõ ràng đã nhìn thấu màn kịch của chúng ta.

Qua một lúc mới nói:

“Động tay là không đúng.”

“Nhưng đứa trẻ kia x.úc p.hạ.m phụ mẫu đã mất của Bản Nhi nên nó mới đ.á.n.h người.”

“Ta đã dạy dỗ đối phương rồi, lần sau không được tái phạm nữa.”

Nói xong, hắn ngồi xổm xuống trước mặt Bản Nhi.

“Quân t.ử động khẩu không động thủ.”

“Sau này còn gặp chuyện như vậy, nhớ nói cho ta biết. Phu t.ử nhất định sẽ phạt hắn nặng!”

Bản Nhi nghiêm túc gật đầu.

Ta Trần ma ma liên tục cảm tạ hắn.

Từ về sau.

Thẩm Trạch thường xuyên “tiện đường” ghé qua.

Nghe nói ta dạy mấy tiểu cô nương quanh đây học chữ, hắn còn mang tới ít giấy b.út cùng sách vở.

Hắn học rộng hiểu nhiều, gia thế trong sạch, lại còn là tú tài.

Trần ma ma vô cùng hài lòng.

Ta: “…”

ra trong lòng ta cũng vừa ý Thẩm Trạch.

Hắn nhận ra khẩu âm kinh thành của ta.

Nhưng ít khi truy hỏi chuyện cũ.

lúc rảnh rỗi.

Chúng ta đun trà ngắm mai, cùng nhau luận thơ thưởng họa.

Từng lời nói cử chỉ của hắn khiến ta cảm ấm áp bình yên.

Kiếp trước, ta Tiêu Huyền Quân cũng từng cùng nhau luận thơ thưởng họa.

Hắn từng nói tuy ta xuất không cao.

Nhưng lại có huệ chất lan tâm.

trong gia đình huân quý, nhất định sẽ trở thành một tài nữ.

Thế nhưng ba năm tình sâu nghĩa nặng ấy cuối cùng vẫn không chịu nổi sự công kích hiểm độc của Hà gia.

Tiêu Huyền Quân sao có thể không biết bài thơ ấy là do ta viết.

Ta từng ở trong lãnh đêm khóc lóc oán hận.

Không hiểu vì sao hắn lại đối xử với ta như vậy!

Giờ đây, ta dường như cũng đã hiểu rồi.

Hẳn là vì từ đầu tới cuối, hắn chưa từng lòng coi trọng ta, cho nên mới dễ dàng tin lời người khác như vậy, rồi vứt bỏ ta chẳng khác cỏ rác.

Cứ như thế.

Ta Thẩm Trạch định thành .

Ta tự tay chuẩn bị của hồi môn cho mình.

Từng đường kim mũi chỉ trên bộ giá y là kỳ vọng của ta đối với tương lai.

Thế nhưng trước đại , mí ta cứ giật liên hồi.

Một lần không cẩn thận, kim đ.â.m vào tay, m.á.u chảy không ngừng.

Ta cố sức ép xuống cảm giác bất an trong lòng.

Cho tới thành .

lễ được tổ chức đơn giản nhưng náo nhiệt.

Hàng xóm láng giềng cùng bà con bằng hữu tới chung vui.

Khi bái đường, Thẩm Trạch nắm lấy tay ta.

Ta ngượng ngùng nhìn hắn.

Từ nay về sau, chúng ta sẽ là phu thê.

“Nhất bái thiên địa—”

Thế nhưng đúng lúc ấy.

viện đột nhiên truyền tới tiếng vó ngựa dồn dập nặng nề.

Cánh cổng lớn bị một đám người xa lạ xông vào mở tung.

Giữa vòng vây của cấm vệ quân.

Bóng dáng một người bị ánh nến kéo dài trên mặt đất.

Hắn chắp tay sau lưng, chậm rãi bước vào.

Thần sắc trên mặt chẳng nhìn ra vui giận.

Mãi tới khi đứng trước mặt ta, Tiêu Huyền Quân mới khẽ cong môi.

“Đình Phương, nàng khiến trẫm tìm vất vả…”

Thẩm Trạch tức che chắn ta phía sau, nghiêm giọng quát:

“Các người là ai?!”

“Giữa ban ban mặt cũng dám cướp hay sao?! Còn có vương pháp hay không!”

Tiêu Huyền Quân lạnh lùng hừ một tiếng, phất tay.

“Vương pháp?”

“Trẫm chính là vương pháp.”

Ngay sau .

Đám thị vệ tức đuổi toàn bộ người trong hỷ đường ra .

Bọn họ mặt không cảm xúc áp giải Thẩm Trạch, rồi chắp tay với ta:

“Mời nương nương hồi !”

Thẩm Trạch không dám tin nhìn ta.

Hai dần đỏ ngầu.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh.

Nhanh đến mức ta không thể bình tĩnh suy nghĩ.

Ta chỉ biết…

Tiêu Huyền Quân đã nhớ lại chuyện kiếp trước.

hắn vẫn không chịu buông tha cho ta…

Nửa vui vẻ trộm được này, cuối cùng cũng chỉ là một giấc mộng hoa trong gương, trăng dưới nước.

Thẩm Trạch bị người đưa đi.

Ta cùng Trần ma ma Bản Nhi bị Tiêu Huyền Quân đưa lên thuyền.

Mặc cho ta giãy giụa thế cũng vô ích.

Đợi thị vệ lui ra hết.

Trong khoang chỉ còn lại ta Tiêu Huyền Quân.

Hắn khẽ thở dài, chậm rãi nói từng chữ:

“Ở Giang , nàng sống vui vẻ?”

“Còn thành với tên thư nghèo kia nữa, phải không?”

ta im lặng không đáp, hắn nhắm lại, đưa tay bóp cằm ta.

“Đình Phương, kiếp này… vì sao nàng không chịu nhận trẫm?”

Ta hé môi, giọng nói khàn đặc.

“Ngài đã Thẩm Trạch?”

Trong Tiêu Huyền Quân thoáng hiện một tia tàn nhẫn.

Hắn buông tay ra, cười lạnh.

“Không cả. Trẫm đâu phải bạo quân.”

“Chỉ là bảo quan phủ tìm đại một lý do rồi đày hắn đến phía , để hắn này đừng hòng gặp lại nàng!”

Đường lưu đày đến phía xa vạn dặm, lại là nơi hoang vu xa xôi.

Thẩm Trạch chỉ là một thư tay trói gà không c.h.ặ.t…

Vốn dĩ hắn có thể sống một bình yên sung túc…

Là ta liên lụy hắn.

Trong khoảnh khắc ấy, tim ta đau như bị d.a.o cắt.

Ta tuyệt vọng nhắm lại.

Tiêu Huyền Quân đưa tay vuốt gò má ta, đầu ngón tay lạnh buốt.

“Nàng bày ra vẻ mặt là có ý ?”

“Hắn cưới nàng, cưới Quý phi của trẫm.”

“Trẫm không lấy mạng hắn đã là nhân từ lắm rồi!”

Tiêu Huyền Quân vẫn luôn cho rằng mọi chuyện là lẽ đương nhiên như vậy.

Ta tự giễu cười một tiếng.

hạ, dân nữ sớm đã không còn là Quý phi nữa rồi.”

“Sau khi người đ.á.n.h dân nữ vào lãnh , chẳng bao lâu sau dân nữ đã c.h.ế.t. Người quên rồi sao?”

Ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào hắn.

“Kiếp này dân nữ chỉ là không tiếp tục lừa dối người, rồi lại bị người trách phạt thôi.”

Nhận cũng là sai.

Không nhận cũng là sai.

Chẳng lẽ ngay cả tư cách sống… ta cũng không có sao?

Trên mặt Tiêu Huyền Quân thoáng hiện vẻ hoảng loạn.

Hắn hít sâu một hơi.

“Đình Phương…”

Ta tiếp tục nói:

“Dân nữ xuất thấp hèn, phẩm hạnh cũng thấp hèn, không xứng hầu hạ đế vương.”

lời này… chính miệng người đã nói ở kiếp trước.”

Vì sao hắn nhất quyết không chịu chừa cho ta một con đường sống.

Nhất định phải ép ta tới c.h.ế.t mới cam lòng sao?

Tiêu Huyền Quân bước lên một bước, giữ c.h.ặ.t vai ta.

“Đình Phương, kiếp trước… là trẫm có lỗi với nàng…”

“Trẫm… trẫm chỉ là bị người ta che , nhất thời không nuốt trôi cơn giận.”

“Sau trẫm nhớ tới điều tốt đẹp của nàng, khôi phục vị trí cho nàng. Chỉ tiếc…”

“Tiện nhân Hà Vinh Nguyệt lại dám hạ độc trong thức ăn của nàng… mới khiến nàng trẫm âm dương cách biệt…”

“Nàng yên tâm, sau trẫm đã g.i.ế.c Hà Vinh Nguyệt báo thù cho nàng rồi.”

“Trẫm còn truy phong nàng Hoàng hậu, Minh nhi Thái t.ử.”

“Giờ ông trời cho chúng ta sống lại một lần nữa, chính là đang cho trẫm cơ hội tìm lại người mình yêu nhất này, để bù đắp cho nàng…”

Ta khẽ bật cười chế giễu.

Thì ra là vậy.

Nhưng thế thì có ích chứ.

đau khổ ta từng chịu đâu có giảm đi .

Kẻ thay lòng đổi dạ, bạc tình bạc nghĩa cũng chẳng phải trả giá điều .

Tiêu Huyền Quân hủy hoại sự của ta, hủy hoại cuộc ta.

Chẳng qua cũng chỉ vì không cam lòng của chính hắn thôi.

Im lặng hồi lâu, ta thấp giọng hỏi:

dân nữ không hạ có thể buông tha cho dân nữ không?”

Tiêu Huyền Quân ôm c.h.ặ.t lấy ta.

“Trẫm sẽ không buông tay!”

“Nàng hãy tin trẫm thêm một lần nữa. Kiếp này trẫm sẽ đem thứ tốt nhất trên cho nàng!”

ta không hề động đậy.

Tiêu Huyền Quân lại thấp giọng nói:

“Trẫm biết nàng không quan tâm người nhà của mình… bọn họ có lỗi với nàng…”

“Nhưng nàng cũng mặc kệ Trần ma ma sao?”

“Người từng có ân với nàng, nàng cũng không để ý nữa à?”

hèn hạ.

Nhưng cũng đúng.

Đế vương giữ ai.

Còn ai có thể chạy thoát được chứ?

Trái tim ta từng từng chìm xuống đáy vực, c.h.ế.t lặng nói:

“Được, hạ.”

“Dân nữ nguyện ý cùng người hồi .”

Dọc đường đi, Trần ma ma chỉ lặng lẽ rơi nước nhìn ta.

“Con nghĩ thoáng một . Con người rồi cũng phải tiếp tục sống.”

Ta nắm lấy tay bà.

“Ma ma, xin lỗi, là con liên lụy tới người.”

Trần ma ma lắc đầu.

“Ta ở đâu cũng vậy thôi.”

“Người cần suy nghĩ cho kỹ là con.”

đã tránh không thoát, vậy thì cứ thuận theo tình thế.”

hạ có lòng áy náy với con. Phải biết lợi dụng điểm này thì sau này mới có thể sống tốt.”

Ta khẽ gật đầu.

đã không trốn được nữa.

Vậy thì không trốn nữa.

Cứ như vậy.

Ta thuận theo Tiêu Huyền Quân trở lại hoàng .

May Vân phi không bị trách phạt.

Chỉ là vẫn tiếp tục bị lạnh nhạt như trước.

Còn ta, lần nữa trở lại vị trí Quý phi.

Tiêu Huyền Quân cẩn thận hỏi ta:

“Vì nàng, trẫm sẽ không truy cứu tội khi quân của Vân phi.”

“Còn Hà gia… nàng trẫm xử lý trước luôn không?”

Ta khẽ cười.

“Chuyện còn chưa xảy ra, hạ cần phải như vậy.”

Tiêu Huyền Quân lên trán ta.

“Nàng vẫn mềm lòng như trước.”

Dù sao chuyện nên tới rồi cũng sẽ tới.

Ta cần phải nóng vội nhất thời.

Ba năm thoáng chốc trôi qua.

Ta lần nữa hạ Minh nhi.

Đứa bé vừa được nửa tuổi.

Tiêu Huyền Quân đã Thái t.ử.

Còn cùng quần thần thương nghị đại điển sắc phong Hoàng hậu cho ta.

Ân sủng ta nhận được ở kiếp này.

Còn vượt xa kiếp trước.

Sau .

Trong yến ba năm sau.

Ta lại nhìn bóng dáng của đệ nhất tài nữ kinh thành — Hà Vinh Nguyệt.

Nàng ta vẫn giống hệt kiếp trước.

Một hoa phục lộng lẫy, phong thái kiêu ngạo. Khóe môi mang theo nụ cười cao cao tại thượng.

Rồi lại một lần nữa ném ra lời cáo buộc mạo danh.

Mọi người xôn xao.

Nhưng ta lại không hề hoảng loạn biện giải như nàng ta tưởng tượng.

Chỉ tùy ý nhướng mày.

“Ồ?”

hạ thế ?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.