Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Nhìn biển lửa ngút trời, ta vừa khóc vừa ném cây đuốc cuối cùng.

“Lão già thối, quá đáng lắm !”

04

Tạ Trì biết ta theo đuổi Lục Tử Lam.

Vậy mà một ngày, quanh Lục Tử Lam đột nhiên xuất hiện đến lớp thị vệ.

Tại Ngự Hoa Viên, thủ phạm chính là Tạ Trì đang ung dung quẫy tay hất nước hồ, tâm tình phơi phới.

Ta nghiến răng ken két: “Tạ Trì thích nghịch nước.”

Tiểu Thúy hiểu : “Đồ con nít!”

Thị vệ cầm đao bên cạnh chợt cảnh giác, ngó nghiêng bốn phía: “Có sát khí!”

“Ngươi nói vào triều quan à?”

Tạ Trì nhàn nhã quan sát ta, khiến lòng ta thoáng sờ sợ.

Ta đành bấm bụng, bày vẻ đáng thương: “Đúng thế, ngài biết đấy, ta – tỷ tỷ ngài – từ nhỏ đến giờ chẳng có nổi phu quân.”

Sắc mặt Tạ Trì tối sầm: “Chớ xưng bừa, chưa từng nhận ngươi tỷ tỷ.”

Ta liền lăn lộn ăn vạ.

“Ta mặc kệ! Những lần trước ta đi coi mắt đều ngươi phá cho hỏng hết, lần này khó lắm mới tìm được ‘mắt mù’ ta có hy vọng, ngươi nhất định bồi thường!”

Có lẽ Tạ Trì sợ ta nện y một trận như lần trước, cuối cùng đành ậm ừ đồng “mở cửa ” cho ta.

Sáng hôm , Tạ Trì lục từ chỗ Bộ Thượng thư được một xấp đề thi khoa cử những trước.

dúi cho ta một cuốn “ khoa cử, thực hành,” dày như cục gạch.

Ta kinh ngạc: “Đây là hậu thuẫn ngươi hứa cho ta? Lời trăng hoa ‘không đau đớn mà quan’ đi đâu mất ?”

Tạ Trì không đổi sắc: “ là quân vương một nước, đương nhiên công bằng, huống chi…”

Y khẽ đổi giọng: “ đã sẵn cho ngươi một ‘cửa .”

Ta hớn hở: “Ở đâu?”

Dõi theo ngón tay Tạ Trì, cửa Dưỡng Tâm Điện đang mở toang trước mắt.

Ta: ???

Thế đó, dưới sự thúc giục ngày đêm Tạ Trì, cuối cùng ta gắng lết vị trí cuối bảng, gia nhập quan trường.

Ngày ta đậu “ bờ” vẻ vang, Tạ Trì nhắc nhở: “Giang Dao, đến đó đừng hòng hối hận.”

Ta cười: “Được được, đến đó nhất định sẽ dẫn phu quân tương lai về cho ngài coi.”

Tạ Trì: “…”

Gió yêu hôm nay lớn ghê, vù vù vù.

Suýt nữa ta nghe rõ Tạ Trì nói .

Ngày đầu quan đi chầu, vì y quan không chỉnh tề, ta Tạ Trì phạt đứng ngoài đại điện nửa canh giờ.

Ngày thứ hai, vì ta có bắt chuyện với Lục Tử Lam lâm triều, Tạ Trì vu cho ta tội phá hoại quy tắc triều đình, điều ta hàng đầu đội quan văn.

Ngày thứ , Ngự sử đại phu và Trấn Quốc Tướng quân choảng nhau, triều đường hỗn loạn.

Nhân loạn, ta nhào đến tìm Lục Tử Lam, nào ngờ một chiếc giày bay tán loạn nện trúng đầu, thế là ta “tham quan” Y Viện ngày.

Mịa nó! Còn cho người ta yên ổn yêu đương được không hả!

05

Ta là mù thơ.

Còn Lục Tử Lam rất thích thi phú, nhất mực sùng bái Bạch Cư Dị.

bày tỏ tình , ta lén chép mấy câu thơ Bạch Cư Dị thư tình, nhét vào tay Lục Tử Lam trên triều.

Ta viết: “Bất tri ức ngã nhân hà sự, tạc dạ tam canh mộng kiến quân.”

Hôm , Lục Tử Lam đáp lời: “Sơn thủy vạn trùng đoạn tuyệt, niệm quân liên ngã mộng tương văn.”

Ta sáng mắt.

Có hy vọng chăng?

Thế là ta tiếp tục hì hục chép thêm mấy câu thơ tình trao tặng Lục Tử Lam.

Cuối cùng, Lục Tử Lam đã hiểu tấm chân tình ta, không kìm lòng được mà tìm đến.

Chàng vui vẻ hỏi: “Giang cô nương ‘phê’ Nguyên-Bạch ư?”

Ta: ?

Tội lỗi, tội lỗi!

Bất giác câu thơ “Quân mai tuyền hạ nê tiêu cốt, ngã ký nhân gian tuyết mãn đầu” tay chợt nóng phừng.

ấy, Tạ Trì động tĩnh bên ta, y nheo mắt, giọng chẳng mấy thân thiện:

“Giang ái khanh, ở dưới triều ngươi lén lút đấy?”

điểm danh bất ngờ, ta giật mình, vội giấu tờ giấy vào tay áo.

Ta ấp úng: “Không… không có , vi thần luôn chăm chú nghe hoàng thượng thuyết giảng đó chứ.”

Tạ Trì nhướn mày, cười nhạt: “Vậy ngươi nói thử xem, vừa nói nào?”

Ta sao biết được y nói !

Ta đến đây là yêu đương, nào chăm trâu ngựa.

Tờ giấy cuối cùng Tạ Trì phát hiện, y đọc xong, sắc mặt âm u khủng khiếp.

“Giờ triều chính, quan viên không được phép lén chuyền giấy cho nhau.”

“Giang ái khanh, hôm nay bãi triều xong, trở về chép cho trăm lần ‘Quan viên thủ tắc,’ ngày mai sẽ khảo .”

Ta: …

06

Lục Tử Lam không dễ theo đuổi, bởi ta chẳng đuổi kịp chàng.

Mỗi khi hạ triều, tiếng chuông vừa dứt, Lục Tử Lam đã phóng cái vèo, trở đầu tiên thoát khỏi cửa cung.

Nhìn Lục Tử Lam chạy đến nỗi còn tàn ảnh, ta mệt đứt hơi.

Ngự sử đại phu đi ngang vuốt râu, hài lòng vô cùng.

nay hội vận động trăm quan, văn chúng ta có người kế thừa .”

Ta không chấp nhận.

Dụng “chiêu nhẹ nhàng” không được, ta quyết xài “biện pháp cứng.”

Tại trường săn Hoàng gia, ta căng tay áo, hừng hực khí thế.

Tạ Trì vậy hết sức ngạc nhiên: “Ngươi đến dự thi săn bắn à?”

Thiếu niên đầu đội kim quan, khoác kỵ trang đỏ, ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa.

Ta lườm y: “Phí lời.”

Bên cạnh, Lục Tử Lam nhắc: “Nhưng đây là nhóm nam nhân, nhóm nữ tử ở bên kia.”

Ta: …

Cuối cùng, ta đành ngậm ngùi chia tay Lục Tử Lam sang khu nữ tử.

Theo lệ hằng , đứng đầu cuộc săn sẽ được cho một ân tứ.

Ta hôn, cho ta cưới Lục Tử Lam.

Hoàng gia tôn quý, hay không chàng lấy ta.

Tuy ta lười, nhưng bẩm sinh khỏe mạnh, bách phát bách trúng.

nửa nén hương, ta đã trở người lấy được nhiều con mồi nhất đội nữ.

Lý Uyển thua kém ta, tức tối đứng phía la ó.

Kết quả hiển nhiên, ta đoạt giải quán quân nhóm nữ.

Phụ thân mắng ta thiếu phép tắc.

Ta hiểu, ưu tú thường tỏa sáng, dễ gây chói mắt khác ở bất cứ đâu.

Vì vậy, khi ta chuẩn xin hôn với Lục Tử Lam, liền có tiếng người cất trước:

“Vi thần cả gan cầu gả Trạng nguyên Lục Tử Lam cho vi thần, mong ân chuẩn.”

To gan thật!

Gã đó nói đúng câu ta định nói!

Ta giận dữ nhìn về phía vừa tiếng.

Ngũ Vương gia tóc cài ngọc quan, thân mặc bạch y, ánh mắt khẩn nghiêm túc.

???

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.