Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qYL8EkKKn
Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ban đầu, ta đoán lão Hoàng đế nước địch còn chút liêm sỉ, chắc chờ Nghi Hoa quậy mấy ngày rồi sẽ tức tốc đến đón con .
dè trong thư âm, lão ta huênh hoang bang giao nước, cứ tùy ý nuôi Nghi Hoa, miễn đừng nuôi đến chết là , năm đầu xuân sẽ cho người đón .
Thật là “tiểu đao rạch mông, mở rộng tầm mắt.”
Ta hỏi Tạ Trì tính kế tiếp theo ra sao.
Tạ Trì chằm chằm lá thư, trầm ngâm lâu, chậm rãi bảo: “Xem ra phải tính có một hài tử thôi.”
Ta: ?
11
Có lẽ ngày nghĩ gì đêm mơ nấy.
Sáng nọ, chẳng nghe tiếng Nghi Hoa nhảy nhót ầm ĩ như mọi , ta ngủ ngon vô cùng.
Đến có tiếng gõ cửa dồn dập.
Tạ Trì vẻ mặt nghiêm trọng: “Nghi Hoa không đâu nữa.”
Ta: “Hi hi.”
Tạ Trì: “Nhưng điều tra suốt đêm, cuối cùng phát hiện Nghi Hoa bị bọn buôn người bắt, chúng đang hẻm Nam Nhai.”
Ta: “Hà hà.”
Tạ Trì thoáng âu sầu: “Để tránh kinh động bọn chúng, ta cần ngươi theo ta giả làm kẻ mua con, hòng cứu Nghi Hoa.”
Ta: “Oa~”
Tạ Trì: “…”
Tối ấy, chúng ta ngầm rêu rao tin cần con nuôi, quả nhiên bắt mối, liên lạc cùng đầu sỏ bọn buôn người.
Ta Tạ Trì giả thành một phu phụ bình thường.
Vừa chạm mặt, gã buôn người không nhịn mà ngắm nghía Tạ Trì từ đầu đến chân, giọng đầy tiếc rẻ: “Trẻ thế mà ‘bất lực’ rồi à?”
Nghe xong, gương mặt Tạ Trì thoáng vặn vẹo.
Ta tranh thủ vờ lấy ống tay áo chấm nước mắt giả tạo, giọng có chút hả hê:
“Phải đó đại ca, đừng phu thê ta còn trẻ, thật ra cùng nhau bao năm rồi. Trong quãng thời gian ấy, phương cách vợ chồng ta cũng thử, có lẽ là mệnh trời, phu thê ta bạc phúc hiếm hoi con nối dõi. Cùng đường mới phải tìm đến các vị.”
Gã buôn người trầm ngâm gật gù: “Cứ yên tâm, tiểu muội. Bọn ta loại hài tử cũng có, cam đoan làm ngươi hài lòng.”
Ta mừng rỡ, tiếp: “Thật ra không giấu gì đại ca, vợ chồng ta lần đến chính là mong có một ái nữ xinh xắn. Con trai thường nghịch ngợm khó dạy, con gái vẫn ngoan hiền hiểu , mình cũng đỡ mệt hơn, đúng không .”
Nhờ ta khéo vờ vĩnh, gã buôn người bèn dẫn ta Tạ Trì nơi giam giữ đám bé gái.
Trong phòng tối đen, rúm ró chừng hơn mươi đứa, tuổi tác khác nhau.
Ta Tạ Trì đảo mắt một vòng,
Chắc chắn không Nghi Hoa đây, đang định phòng kế.
Chợt một tiếng khóc to như sấm dậy vang từ gian đối diện, ta Tạ Trì cùng khựng lại.
Giọng khóc oang oang quen thuộc ấy, ngoài Nghi Hoa ra còn đây.
ta nhau, lập tức xông tới đá văng cửa.
Trong phòng, Nghi Hoa đang gào khóc, ngoan cường trừng kẻ buôn người trước mặt.
Mặt mũi con bé lấm lem, mơ hồ rõ vết bàn tay ửng đỏ.
Mẹ nó chứ!
Nghi Hoa dù có nghịch ngợm, ta còn chẳng nỡ mặt.
Bọn buôn người trời , chúng mày dám sao!
12
quan binh Đại Lý Tự kéo tới, ta vật ngã một đám buôn người nằm rạp dưới đất.
Thiếu khanh Đại Lý Tự cảnh tượng bừa bộn, khẽ cau mày.
“Vừa rồi báo quan?”
Trong góc, một kẻ buôn người mình mẩy bầm dập cẩn thận giơ tay: “Dạ, là tiểu nhân.”
Thiếu khanh Đại Lý Tự: “…”
Tạ Trì dặn: “Trước tiên áp giải lũ đại lao, tra tấn nghiêm, buộc chúng khai đồng bọn còn lại. Mặt khác phái thêm người ngựa dán bố cáo khắp hoàng thành, mau chóng đưa bọn hài tử bị bắt với song thân.”
Nhận lệnh, Thiếu khanh Đại Lý Tự lập tức lo thu dọn hiện trường.
Trên đường , Nghi Hoa vẫn gục trong lòng Tạ Trì khóc nức nở, còn to hơn lúc sào huyệt bọn buôn người.
Ta vậy đành ngắt ngang: “ rồi, rồi, ngươi còn khóc nhiều hơn tiểu Hoàng đế bé đấy.”
Nghi Hoa thò đầu, mắt ngấn lệ, vẻ đầy khó hiểu:
“Hoàng thượng bé cũng hay khóc nhè ư?”
Ta liếc Tạ Trì bên cạnh, không nhịn nổi :
“Đương nhiên, Hoàng thượng ngươi ấy à, lúc nhỏ hễ bị té đau là khóc, bị gà trống mổ cũng khóc, thậm chí gặp ác mộng cũng khóc, phải để ta ôm dỗ mới ngủ .”
Có lẽ con bé mệt lả khóc rồi, dần dà gục xuống, thiếp .
Trăng hắt sáng, rải ngân con ngõ, gió lùa qua, bóng cây lay động.
Ta dẫm bóng trên nền đất, tò mò đưa mắt Tạ Trì – từ nãy đến giờ y chẳng lời .
“Lạ thật, bình thường ta cần hé mấy dở hơi bé của ngươi là ngươi điên rồi, cớ sao hôm nay lại chẳng phản ứng?”
Dưới ánh trăng sáng, thiếu niên khoác triều bào phấp phới trong gió, trong đôi mắt đào hoa trong veo ẩn nét .
“Bỗng dưng ta nhận ra, còn nhỏ ta làm rất nhiều xấu hổ, nhưng dường như có mình ngươi nhớ từng một.”
Ta phổng mũi: “Tất nhiên rồi, bảo ta là ngươi chứ!”
Tạ Trì không đáp, đột ngột bảo: “Nhưng có một điều ngươi sai rồi.”
Ta khựng lại: “Điều gì?”
Tạ Trì: “Ngày bé ta khóc nhiều như thế, phần lớn là bởi lúc ngươi cũng dọa ta.”
Khoảnh khắc sau, ta chợt cảm giác sống lưng lạnh toát.
khóe môi Tạ Trì hơi nhếch, một nụ ranh ma.
“Giang Dao, dám đến khóc cả Hoàng đế, ngươi quả thực là người đầu tiên của Đại Chiêu triều đấy.”
Ta: …
13
Chớp mắt tới tiết Trừ Tịch.
Bông tuyết tựa lông ngỗng rơi nhè nhẹ khắp hoàng thành.
Nghi Hoa buộc búi tóc bé xinh, đứng bên khung cửa sổ ra màn tuyết, mắt thoáng ủ rũ.
“Ta nhớ mẫu hậu phụ hoàng. Bình thường dịp , họ hay cùng ta chơi ném tuyết.”
Tuy Hoàng đế địch quốc qua lễ Thượng Nguyên sẽ phái người đón Nghi Hoa.
Nhưng đằng cũng chung sống nửa năm, Ta Tạ Trì nhau, đồng thanh đáp:
“, chúng ta trận tuyết!”
Đêm đó, Ngự Hoa Viên, ta Tạ Trì dẫn theo Nghi Hoa ném tuyết tưng bừng.
Có điều con nít sức yếu, chốc lát mệt lả, ngủ say.
còn ta với Tạ Trì quăng cầu tuyết hăng đến đỏ mắt.
Gã kia luôn nhắm ta sơ ý mà nhét cầu tuyết cổ áo sau của ta.
Ta giận quá, tung cước đá y lăn xuống đống tuyết, y vẫn ha hả.
“Còn nhớ không, năm ta chín tuổi, ta lỡ đá bay cái đầu người tuyết do ngươi nặn, ngươi nổi điên dí đầu ta đống tuyết.”
Ta nhướng mày: “Dĩ nhiên là nhớ. sau, chúng ta cùng nhiễm phong hàn nặng, ngươi thế mà hí hửng mấy ngày, cuối cùng cũng nghỉ khỏi tiết học của lão Cao Thái phó.”
Tạ Trì lật người nằm ngửa, nghiêng đầu ngó ta, mắt lấp lánh.
“Vậy tối nay chúng ta thử đắp người tuyết nhé?”
Không hiểu sao, đêm nay mắt Tạ Trì vô cớ mang nét nóng bỏng.
Ta vội tránh : “Không đâu, khuya lắm rồi, ta muốn ngủ.”
Chớp nhoáng, y nắm lấy tay ta.
Trong mắt Tạ Trì lóe tia ranh mãnh, khóe môi thấp thoáng ý : “Xin đó, ~”