Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

thân ngẩn , hiển nhiên không ngờ hầu phu nhân lại trực tiếp như .

Hầu phu nhân bà không lập tức từ chối, lời cũng nhiều hơn.

“Bà không đâu, Kinh Vũ đi dự yến thưởng hoa, Sách nhi nhà ta tự nhốt mình phòng cả , cơm cũng không ăn, nước cũng không uống. Ta sốt ruột không thôi, gõ cửa hỏi , cứ im lìm, một chữ cũng không chịu nói.”

đó tin tức truyền về, nói Kinh Vũ không được chọn. Lúc mới mở cửa, đỏ hoe cầu xin ta, bảo ta đến thay cầu một lần.”

“Đứa con trai của ta , gì cũng tốt, văn võ song toàn, khắp kinh thành ai chẳng khen một câu thiếu niên anh tài? Chỉ riêng cái miệng , cứ gặp người lòng là như hồ lô bị cưa miệng, một chữ cũng không bật nổi.”

nữa, phòng giấu nhiều tranh vẽ Kinh Vũ, ta cũng không vẽ từ bao giờ. thường quý như bảo bối, ai cũng không nhìn một cái.”

thân nghe đến đây, không nhịn được bật cười, quay đầu nhìn ta.

Tim ta đập thình thịch, khẽ gật đầu một cái.

Hai vị thân nhìn nhau cười, lập tức sai người đi hợp bát tự.

……

07

A tỷ chống cằm thán:

“Kinh Vũ và thế tử rõ ràng xứng đôi.”

Lục Trường Uyên khẽ nhíu mày:

“Xứng chỗ nào?”

“Kinh Vũ ít nói, văn tĩnh. Cái tên Sách kia, đánh ba gậy cũng không bật được một tiếng. Hai người ghép lại với nhau thì nói gì?”

A tỷ nghe , nghiêng đầu nhìn chàng, thêm vài phần sâu xa.

tử điện hạ có thể trò hợp với Kinh Vũ ?”

“Ít nhất thế tử đẹp . Người đẹp như muội phu của ta, ta nhìn cũng vui, ăn cơm cũng có thể ăn thêm ba bát.”

Lục Trường Uyên bị nàng hỏi đến nghẹn.

“Nam tử hán đại trượng phu, đẹp thì có tác dụng gì?”

A tỷ thừa thắng xông lên, giọng nói dần lạnh xuống.

tử điện hạ nói xem, cái gì mới có tác dụng?”

“Lại ai mới xứng với Kinh Vũ? Ngươi chỉ một người ta xem?”

Kiên nhẫn của nàng hiển nhiên cạn.

Nàng giật miếng ngọc bội bên hông xuống, ném vào lòng Lục Trường Uyên, mang vài phần bực bội:

ta , vẫn là ngươi xứng!”

Nói xong, nàng xoay người rời đi, đầu cũng không quay lại.

Lục Trường Uyên đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng nàng, do dự một chút, chân lại không có ý định đuổi .

Đầu ngón tay chàng vuốt ve miếng ngọc bội kia. Một lúc lâu , chàng bỗng mở miệng:

“Kinh Vũ, ta và Như Ý là do phụ hoàng tứ hôn.”

“Ta . A tỷ cũng thích tử, nếu không không tức giận.”

Đây là lời thật.

Không , mỗi lần a tỷ gặp Lục Trường Uyên, hai người đều cãi nhau loạn cả lên, lần gặp lại, lại như chưa từng có gì.

Kiếp ta tưởng a tỷ thật sự không thích Lục Trường Uyên.

Nào ngờ hai người sớm có tình ý những lần cãi cọ ầm ĩ .

08

Lục Trường Uyên im lặng một lúc.

nàng?”

“Kinh Vũ, nàng dường như thay đổi nhiều. Không quấn lấy ta nữa.”

Ta ngẩn .

Những tâm sự thiếu niên kiếp bỗng chốc lại bị khơi lên.

Ta cũng từng đi lưng chàng, gọi Trường Uyên ca ca không ngừng. Ta cũng từng vì chàng nhìn người khác thêm một cái mà buồn bực cả .

Những tâm tư không giấu được, ta cũng chưa từng muốn giấu.

đó là kiếp rồi.

Ta nói:

“Ta xem tử điện hạ như huynh trưởng.”

Chàng dường như đoán được đáp án , lại đặc biệt không hài lòng với hai chữ “huynh trưởng”. Yết hầu chàng lăn một cái, giọng khô khốc.

“Nếu là huynh trưởng, ta khuyên nàng một câu. Sách không hợp với nàng.”

Ta không nói gì.

Chàng lại tiến lên một bước, cách ta gần hơn.

Ánh dừng trên mặt ta lâu.

“Nếu nàng… nếu nàng là phụ ép nàng gả…”

“Ta bằng lòng… bằng lòng lá chắn nàng.”

Ta sửng sốt.

“Nàng trắc phi của ta cũng được. Như Ý tính tình hoạt bát, không gánh nổi trọng trách, hai tỷ muội các nàng tình tốt, nàng có thể giúp nàng .”

Lục Trường Uyên nói xong, thở một hơi dài, ánh nóng rực nhìn ta, chờ câu trả lời.

Ta nhìn người , bỗng có chút hoảng hốt.

chàng có thể khi hết mọi kiếp , vẫn đương nhiên nói những lời ?

chàng có thể muốn giữ ta bên cạnh, tiếp tục cái gai chen giữa chàng và a tỷ?

Ta nói:

“Ý tốt của tử điện hạ, ta xin ghi lòng. Chỉ là… ta không cần lá chắn, cũng không muốn người trợ giúp ai. Tính tình a tỷ thế nào, lòng ta hiểu rõ, nàng gánh được.”

Biểu của Lục Trường Uyên cứng lại trên mặt, không ngờ ta lại từ chối.

Chàng muốn nói gì đó, ta khẽ hành lễ, xoay người rời đi.

……

09

Sách tới cửa, chàng mang nhiều lễ vật, túi lớn túi nhỏ chất đầy sảnh đường. Người không tưởng chàng đang chuyển nhà.

thân ta cười đến không khép được miệng, lấy cớ đi pha trà rồi rời đi, để lại cả sảnh đường rộng lớn hai chúng ta.

Chàng ngồi đối diện ta, lưng thẳng tắp, uống mấy chén trà liền, sống chết cũng không dám nhìn về phía ta.

Từ lúc vào cửa đến giờ, vành tai đỏ bừng của chàng chưa từng nhạt đi.

thế tử.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.