Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

4

Ta liếc lão cha một cái, hờ hững đáp: “Thôi đi.”

Rồi bồi thêm một câu: “Bất kể là quen biết nào, được làm Hoàng thì cha cứ việc đóng cửa mà tận hưởng vinh hoa đi, hỏi lắm làm gì.”

Lão cha rẻ tiền thấy ta không nể mặt, tức đến tím tái: “Khương Miên! Ngươi dùng độ gì để nói ta hả!”

Ta dừng bước, thiếu điều tặc lưỡi vì phiền phức: “Có hỏi một trăm lần thì cũng vậy thôi. Con đời ở trong phủ, làm sao mà quen biết được đương kim Hoàng thượng?”

Ông ta ngẩn . Lúc , cô em gái trà xanh vốn luôn thích đ.â.m thóc chọc gạo lại bồi thêm một câu: “Đúng đó cha. Tỷ tỷ xưa nay ít khi ra khỏi phủ, nếu như thực sự quen biết, e là…”

nghe ra cái ý định bôi nhọ thanh danh của ả.

Ta thản nhiên giơ tờ thánh . Tờ dụ khá nặng, hai đầu lại bọc gỗ đặc, nếu dùng nó đập vào đầu ả thì chắc là sướng tay lắm. Tiếc là, ta không thể làm vậy.

Khóe môi ta nhếch một nụ cười lạnh lẽo: “Muội muội, ngươi là thật sự ngu ngốc hay đang giả vờ ? Ngươi dám vu khống mà Hoàng đế đích chọn làm Hoàng sao? Không sợ ta vừa vào liền bảo Ngài ấy ‘tiễn’ ngươi đi một đoạn à?”

của ta là chứ? cần ta , nó chắc chắn đ.á.n.h đó trong vòng một nốt nhạc. Ả em gái trà xanh mặt cắt không giọt m.á.u, lập tức ngậm miệng.

Quả nhiên, có chỗ dựa vững chắc cảm giác thật sảng khoái. Từ giờ, không cần sắc mặt mà sống nữa. Thôi thì, gả cho con cũng có tệ.

5

Thánh ban được nửa tháng, cuối nó cũng triệu ta vào danh nghĩa “bồi dưỡng tình cảm”. Đuổi khéo hết nữ giám đi, cửa đóng then cài, ta thong thả ngồi chờ nó.

Vừa thấy ta, “Hoàng thượng” lập tức quỳ sụp xuống ôm c.h.ặ.t lấy chân ta mà lóc t.h.ả.m thiết. quầng thâm dưới mắt nó, trông khác gì kẻ hút cạn tinh khí, xem ra thời gian qua nó bận rộn đến mức sắp sức tàn lực kiệt rồi.

“Mỹ nhân của tớ ơi! Tớ cũng cưới cậu thật ! mà ngờ cuối tớ lại phải làm Hoàng đế thật chứ. Nếu không cưới cậu, nhỡ sau lộ tẩy, đám đại thần kia nhất định mưu phản, lúc đó tớ c.h.ế.t t.h.ả.m lắm!!!”

con vốn vô lo vô nghĩ giờ lại lóc thê lương , lòng ta không khỏi xót xa. Ta kéo nó đứng dậy, dùng khăn tay lau mặt cho nó.

cái gì mà , tớ cũng đã gả rồi . Lúc trước phải hai đứa đã quỳ xuống bái t.ửu, thề có phúc hưởng có họa chia sao? Bây giờ tớ nhất định tiến lui cậu.”

Nó cảm động đến phát , hừ hừ vài tiếng rồi ôm chầm lấy ta: “Vẫn là cậu tốt tớ nhất.”

Ta vỗ về nó, thầm nghĩ thôi thì cứ ráng chịu đựng nửa tháng nữa, đợi đến đại hôn chính thức rồi tính tiếp.

6

Đại lễ thành không được tổ chức rầm rộ, mọi thứ đều giản lược hết mức. tư cách là Hoàng đế, nó chủ trương bài trừ thói xa hoa lãng phí. Triều đại trước vốn dĩ vì xa xỉ, sưu cao thuế nặng mà khiến dân chúng lầm than.

Con ta dù lịch sử học không ra gì (hồi xưa đi thi được có 18 điểm, cười nhạo mãi), nhưng nó hiểu đạo lý “dân là gốc”. Ngay khi ngôi, nó đã giảm thuế, giảm lao dịch, khiến triều đình lẫn dân chúng đều ca tụng là vị minh quân cần kiệm.

Thực ra, việc giản lược hôn lễ là vì hai đứa… quá lười. bỏ qua mấy cái thủ tục rườm rà để sớm được nằm trên chiếc giường rồng êm ái, hưởng thụ sự yên bình bên nhau.

Đèn nến lung linh, tẩm vắng lặng. Ta thở phào nhẹ nhõm: “Hèn chi cũng leo ngai vàng, giường nằm sướng thật!”

Nó phụ họa: “Nằm thì sướng, nhưng một tớ ngủ sợ lắm, toàn mất ngủ thôi. Tính ra bằng cái ổ ch.ó của xưa.”

Ta nhắm mắt lại chuẩn đ.á.n.h một giấc ngon lành thì nó bật dậy, lay ta. “Đừng ngủ vội, dậy đi!” Ta bực : “Lại gì nữa?” Nó chậc lưỡi: “Kêu đi!”

Ta ngơ ngác không hiểu gì. Nó có chút thẹn thùng đáp: “Thì… phu thê mới cưới phải đều phải làm ‘cái đó’ sao?”

Ta bật dậy, nó đầy nghi hoặc. Nó lập tức lấy tay che n.g.ự.c, rồi lại che… phía dưới, hốt hoảng kêu : “Tớ không có chức năng đó nhé!”

Ta lườm nó: Tưởng tớ có chắc?

Nó tội nghiệp ghé sát tai ta: “Bên ngoài có canh chừng đấy, nếu không gây ra tiếng động gì, ta nghi ngờ ngay!” Ta đẩy nó ra, nằm xuống lần nữa: “Kêu đi, đừng có làm phiền tớ.”

đến nơi: “Nếu truyền ra ngoài, vạn nhất ta mời y đến khám, lộ tớ là nữ thì xong đời!”

…Đúng là nghiệt ngã mà!

Nó giục: “Cậu cứ ‘ân ân a a’ vài tiếng đi, chứng tỏ là tớ… rất ‘mạnh’ là được.” Ta nó đang chắp tay vái lạy lia lịa, lòng đầy cay đắng. Hàn Tín xưa chịu nhục chui háng, nay ta vì mạng sống của mà phải “hét” không đau đớn vậy.

Ta há miệng, nhưng xấu hổ quá lại bịt c.h.ặ.t mặt: “A!” Nó thẳng tay nhéo mạnh vào đùi ta một cái khiến ta rú . Sợ ta đ.á.n.h lại, nó vội vàng chắp tay: “Cứ kêu như đi, tớ lắc cái giường.”

là, đứa thì “ân ân a a” đến khản cổ, đứa thì lắc giường đến đau tay. Lắc đến nửa đêm, khi cảm thấy đã đủ màn kịch, hai đứa mới mệt lử mà lịm đi.

7

Không ngờ hiệu quả của màn kịch đó lại tốt đến , trong nấy đều truyền tai nhau về sự sủng ái của Hoàng đế dành cho Hoàng .

Nó vẫn bận rộn việc triều chính, ta thì thảnh thơi làm một Hoàng an nhàn. vốn không phải mẹ ruột nó nên cũng buồn gây khó dễ, ta cũng không cần phải đi thỉnh an.

Cuộc sống trôi qua yên ổn được ba tháng. Cho đến một , nó tan triều trở về gương mặt phờ phạc thấy rõ, ta thì càng hồng hào, béo tốt.

Nó đuổi hết nữ giám ra ngoài, đóng cửa lại, rồi gục mặt xuống bàn.

“Chào mừng vị khuê mật đang bên bờ vực sụp đổ của tớ!”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.